TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 442: Chúng Ta Về Nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:40:35
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh nắm lấy bàn tay cô đang dừng mặt , bàn tay đó còn dính bùn đất và vụn cỏ, nhưng coi như trân bảo.

 

Anh từ từ đưa tay cô lên môi , cúi đầu, in một nụ hôn vô cùng nhẹ nhàng lên đầu ngón tay đầy vết chai mỏng.

 

Anh ngước mắt lên, trong đôi mắt sâu thẳm từng thể phản chiếu cả dải ngân hà vũ trụ , giờ phút chỉ còn hình bóng của một cô.

 

Giọng khàn hơn cả cô, mang theo cảm giác vỡ vụn khi sống sót qua tai nạn.

 

"Em về , sẽ béo lên thôi."

 

Không "Anh sẽ béo ", mà là "sẽ béo lên thôi".

 

Dường như sự trở về của cô chính là điều kiện duy nhất, tuyệt đối thành lập.

 

Dường như sinh mệnh của , sức khỏe của , tất cả thứ của đều chỉ treo một cô.

 

Câu tình thoại đơn giản đến mức gần như vụng về ẩn chứa sự ỷ và tình yêu sâu sắc nhất, bệnh hoạn nhất.

 

Mạnh Thính Vũ .

 

Ngay khoảnh khắc thấy câu , cô nhịn nữa, khóe môi cong lên, nở một nụ còn khó coi hơn .

 

Cười , nước mắt mới ngừng một nữa hề báo trào mãnh liệt.

 

Nước mắt còn là bi thương, còn là tủi .

 

Là đau lòng, là vui sướng, là sự cuồng hỉ khi tìm thứ mất, là sự an tâm khi chuyện ngã ngũ.

 

Cố Thừa Di dáng vẻ trong nước mắt của cô, vị trí trái tim truyền đến một cơn đau nhói sắc bén nhưng mang theo sự ấm áp vô tận.

 

Anh cúi đầu.

 

Nụ hôn của rơi xuống khóe mắt cô.

 

Mang theo vị mặn chát, hôn nước mắt ngừng trào của cô.

 

Môi như mang theo ma lực kỳ lạ nào đó, một đường xuống, dọc theo sống mũi cao thẳng của cô, hôn qua ch.óp mũi cô.

 

Cuối cùng, dừng ở nơi cách đôi môi cô chỉ một milimet.

 

Anh thể cảm nhận thở ấm áp mang theo một tia run rẩy của cô.

 

Anh thể thấy hàng mi dài cong v.út của cô vẫn còn vương những giọt nước mắt long lanh.

 

Anh cũng thể thấy trong đôi mắt đen láy như đá hắc diệu thạch của cô phản chiếu khuôn mặt cũng chật vật nhưng vô cùng chăm chú của .

 

Anh do dự nữa.

 

Anh hôn lên.

 

Nụ hôn khác với bất kỳ nào đây.

 

nhẹ, nhẹ như một chiếc lông vũ rơi xuống mặt đất khô cằn nứt nẻ.

 

nặng, nặng như một ngọn núi đè xuống tất cả đau khổ và nhớ nhung suốt một năm qua.

 

Nụ hôn là thuần túy, là thành kính, là sự cuồng hỉ khi tìm và sự trân trọng khắc sâu xương tủy.

 

Anh chỉ nhẹ nhàng dán cô, day dưa, cọ xát.

 

Dùng môi để cảm nhận nhiệt độ của cô, để xác nhận sự tồn tại của cô.

 

Bọn họ chia sẻ thở của , trong thở đó vị mặn tanh của gió biển, vị cay nồng của t.h.u.ố.c s.ú.n.g, mùi thơm ngát của cỏ cây, còn thở quen thuộc nhất thuộc về .

 

Bọn họ chia sẻ nhịp tim của , nhịp tim đó thông qua l.ồ.ng n.g.ự.c dán c.h.ặ.t, thình thịch, thình thịch, từng tiếng một gõ sâu trong linh hồn đối phương, tấu lên bản nhạc trùng phùng chỉ thuộc về bọn họ.

 

Gió biển thổi qua, tán cây khổng lồ của cây Phượng Thê Ngô xào xạc, dường như đang tấu lên khúc ca d.a.o dịu dàng nhất cho đôi tình nhân trải qua nhiều gian nan .

 

Tiếng sóng biển xa xa biến thành âm thanh nền hùng vĩ nhất.

 

Hồi lâu , nụ hôn dịu dàng đến cực điểm mới kết thúc.

 

Hai trán tựa trán, ch.óp mũi chạm ch.óp mũi, trong mắt chỉ .

 

Cả thế giới dường như đều cô đọng trong cách tấc vuông giữa hai .

 

Cố Thừa Di cô, trong đôi mắt sâu thấy đáy là sự trịnh trọng và kiên định từng .

 

Anh rõ ràng từng chữ một, hứa hẹn lời thề quan trọng nhất đời .

 

"Thính Vũ, đến đón em về nhà."

 

Về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-442-chung-ta-ve-nha.html.]

 

Hai chữ đơn giản bao, xa xỉ bao.

 

Nước mắt Mạnh Thính Vũ nhòe tầm mắt.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Cô gật đầu thật mạnh, dùng hết sức lực đáp lời hứa của .

 

"Được, chúng về nhà."

 

Ngay khi hai chìm đắm trong sự yên bình và vui sướng khi tìm , một tiếng dòng điện nhỏ đột ngột phá vỡ sự ấm áp trong giây lát.

 

Trong tai chiến thuật Cố Thừa Di vẫn luôn đeo truyền đến tiếng gọi của phòng chỉ huy.

 

Là giọng của Tần Ảnh.

 

Giọng của vẫn bình tĩnh hiệu quả như , nhưng cũng khó giấu một tia nhẹ nhõm như trút gánh nặng.

 

"Ông chủ, đảo kiểm soát, bắt giữ Tần Mặc và ba mươi bảy thuộc hạ cốt cán, bao gồm cả Thương Lang. Bên thương vong, nhiệm vụ thành. Chúng thể trở về ?"

 

Lông mày Cố Thừa Di nhíu , sự bình tĩnh và sắc bén thuộc về chỉ huy trong nháy mắt trở .

 

Anh định mở miệng trả lời.

 

Trong tai đột nhiên hề báo xông một giọng non nớt, mềm mại, mang theo tiếng nức nở đầy nôn nóng.

 

"Ba ơi! Ba ơi! Ba tìm thấy ?"

 

Là Niệm Niệm!

 

Giọng như một tia chớp ấm áp, trong nháy mắt đ.á.n.h trúng phòng tuyến trái tim mềm mại nhất của hai lớn mặt tại đây.

 

Cố Thừa Di chấn động , tất cả sự lạnh lùng cứng rắn mới ngưng tụ , ngay khoảnh khắc thấy giọng liền tan rã.

 

Con bé vẫn luôn canh giữ trong phòng chỉ huy tàu ngầm, đợi tin tức của ba.

 

Đứa trẻ ngốc , con bé đợi bao lâu? Lại sợ hãi bao lâu?

 

Trái tim Cố Thừa Di trong nháy mắt mềm nhũn.

 

Anh theo bản năng thoáng qua Mạnh Thính Vũ trong lòng, thấy biểu cảm cũng khiếp sợ, ngỡ ngàng, ngay đó sự cuồng hỉ và nỗi nhớ nhung to lớn nhấn chìm của cô.

 

Anh giơ tay, chút do dự điều chỉnh tai sang chế độ loa ngoài.

 

Sau đó, dùng giọng dịu dàng nhất đời , đối diện với thiết liên lạc, nhẹ nhàng trả lời.

 

"Tìm thấy ."

 

"Niệm Niệm, ba tìm thấy ."

 

Khoảnh khắc Mạnh Thính Vũ thấy giọng của con gái, cả cơ thể đều run rẩy kịch liệt.

 

Tiếng "ba" đó, tiếng "" đó là âm thanh tự nhiên mà một năm nay cô thấy vô trong mơ nhưng dám hy vọng xa vời.

 

Nước mắt cô như những hạt châu đứt dây, một nữa thể kiểm soát trào mãnh liệt.

 

Cô run rẩy vươn tay, dường như chạm giọng xa tận chân trời .

 

Cô đối diện với thiết liên lạc trong tay Cố Thừa Di, dùng hết sức lực mới từ trong cổ họng nặn một tiếng gọi vỡ vụn.

 

"Niệm Niệm..."

 

Giọng cô nhẹ, nhẹ, gần như gió biển thổi tan.

 

đầu bên tai trong nháy mắt rơi sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

 

Tất cả đều nín thở.

 

Một giây ngắn ngủi đó dài đằng đẵng như một thế kỷ.

 

Ngay đó, trong tai bùng nổ một tiếng kinh thiên động địa, xé gan xé phổi.

 

"Mẹ! Là ! Oa——"

 

Cô bé con đầu tiên là hét lên vui sướng như để xác nhận, ngay đó, nỗi sợ hãi, nhớ nhung, tủi đè nén suốt một năm, chôn sâu đáy lòng như lũ quét bùng phát, thể kìm nén nữa.

 

"Mẹ về ! Niệm Niệm nhớ lắm! Oa a a a——"

 

Đó là tiếng bình thường.

 

Đó là sự trút bỏ cảm xúc cuối cùng của một đứa trẻ ba tuổi khi trải qua sự sinh ly với , trải qua một ngày một đêm trong sự chờ đợi và sợ hãi vô tận.

 

Trong tiếng đó sự cuồng hỉ khi tìm thấy , nỗi sợ hãi khi mất , sự tủi khi bỏ , còn sự ỷ thuần túy nhất đối với nồng đậm tan.

 

 

Loading...