TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 440: Tín Hiệu Phản Công

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:40:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đến rìa vách núi, gió cuồng nộ thổi quần áo cô kêu phần phật.

 

Cô lấy một thiết phát tín hiệu từ trong n.g.ự.c.

 

Đây là thứ cuối cùng, cũng là thứ quan trọng nhất mà Cố Thừa Di giao cho cô.

 

Cô hít sâu một , đè nén tất cả những gợn sóng dâng lên trong lòng vì sắp trùng phùng.

 

Sau đó, cô chút do dự ấn xuống cái nút màu đỏ đó.

 

Tín hiệu quyết chiến, phát động!

 

Đèn đỏ thiết phát tín hiệu khi ấn xuống chỉ nhấp nháy ba giây.

 

Ba giây , nó vĩnh viễn tắt ngấm.

 

tín hiệu giống như một quả b.o.m hạt nhân ném biển sâu, trong nháy mắt kích nổ bộ cục diện chiến trận.

 

Đội đặc nhiệm Cố gia vốn lưới hỏa lực phân biệt của hệ thống "Thiên Khiển" áp chế gắt gao ở trận địa bãi biển, cùng thời điểm nhận chỉ thị cao nhất từ bộ chỉ huy tổng.

 

Chỉ thị chỉ hai chữ.

 

"Phản công."

 

Giây tiếp theo, vài chiếc tàu chiến ngụy trang thành tàu đ.á.n.h cá bình thường mặt biển mở lớp ngụy trang của chúng .

 

Pháo ray điện từ dữ tợn lộ bộ mặt lạnh lùng của nó.

 

Không tiếng nổ đinh tai nhức óc.

 

Chỉ vài chùm tia sáng màu xanh u tối mắt thường gần như thể bắt x.é to.ạc bầu trời đêm, với tốc độ đáng sợ vượt qua tốc độ âm thanh gấp mấy chục , chuẩn xác vô cùng b.ắ.n trúng vài điểm cung cấp năng lượng cốt lõi ẩn trong lòng núi.

 

Hệ thống phòng thủ của cả hòn đảo trong khoảnh khắc đó rơi bóng tối tuyệt đối và sự c.h.ế.t ch.óc kéo dài phẩy năm giây.

 

Không phẩy năm giây.

 

Đối với bình thường, chẳng qua chỉ là cái chớp mắt.

 

Đối với những chiến binh trăm trận trăm thắng, là cửa sổ vàng quyết định sinh t.ử.

 

Hệ thống "Thiên Khiển" tê liệt .

 

Những tháp s.ú.n.g máy tự động vốn kiêu ngạo biến thành đống sắt vụn câm điếc.

 

Lưới điện laser đan xen bờ biển cũng biến mất còn tăm .

 

Đội ngũ của Cố Thừa Di như một con mãnh hổ thoát khỏi sự trói buộc, thế như chẻ tre.

 

Các thành viên đặc nhiệm đổ bộ phát động xung phong, sự phản kích của họ dũng mãnh và chí mạng, cơn giận dữ áp chế đó giờ phút hóa thành sát ý lạnh lẽo nhất.

 

Tiếng s.ú.n.g, tiếng nổ, tiếng gào thét vang vọng khắp hải đảo.

 

, thế công thủ đảo ngược.

 

Một chiếc trực thăng tấn công cỡ nhỏ màu đen kịt, ngoại hình cực kỳ khoa học viễn tưởng, lặng lẽ bay lên từ boong tàu như chim ưng trong đêm tối.

 

chọn đột nhập từ chiến trường chính diện, mà vòng một đường vòng cung cực lớn, bay sát mặt biển sóng gió cuộn trào, lợi dụng vách núi dựng ở phía bên hòn đảo yểm hộ, lao thẳng đến địa điểm tọa độ cuối cùng khóa - Phượng Thê Ngô.

 

Trong khoang máy bay, ánh sáng lờ mờ.

 

Cố Thừa Di ở vị trí chủ tọa, còn là chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc, đó là một bộ đồ tác chiến đơn binh màu đen bó sát, phác họa những đường nét cơ thể gầy gò nhưng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp của .

 

Anh bình tĩnh tin chiến thắng liên tục truyền đến từ các tiểu đội trong tai chiến thuật.

 

"Khu A kiểm soát."

 

"Khu B dọn sạch."

 

"Khu C phát hiện chỉ huy địch Thương Lang, mất ý thức, tiến hành bắt giữ ?"

 

Ánh mắt Cố Thừa Di bất kỳ d.a.o động nào.

 

Anh giơ tay, ấn thiết liên lạc.

 

"Lực lượng chủ lực tiếp tục tiêu diệt tàn quân địch, kiểm soát tất cả các điểm chiến lược đảo. Tần Mặc, bắt sống."

 

Giọng của truyền qua dòng điện khắp chiến trường, vẫn thanh lãnh, chuẩn xác, mang theo một chút cảm xúc cá nhân nào như .

 

Sau khi đạt xong tất cả mệnh lệnh, tháo chiếc kính chiến thuật dùng để chỉ huy đầy rẫy dòng dữ liệu phức tạp mặt xuống.

 

Khoảnh khắc tháo kính xuống, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh lộ trong khí.

 

Sự lạnh lùng thấu thế sự, thờ ơ với tất cả thứ ngày xưa, giờ phút còn sót chút gì.

 

Thay đó là sự bùng cháy.

 

Là ngọn lửa điên cuồng đè nén suốt một năm, đủ để nung chảy sắt thép, đun sôi biển sâu.

 

Anh còn là gia chủ Cố gia bày mưu tính kế màn hình nữa.

 

Anh còn là vị chỉ huy lạnh lùng quyết thắng ngoài ngàn dặm nữa.

 

Anh chỉ là một chồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-440-tin-hieu-phan-cong.html.]

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Một chồng gặp vợ tìm khi mất, ôm phụ nữ khắc sâu xương m.á.u, hòa linh hồn .

 

Trực thăng treo lơ lửng hạ cánh ở một khu rừng rậm cách vách núi vài trăm mét với một góc độ cực kỳ xảo quyệt.

 

Gió lốc do cánh quạt cuốn lên thổi cây cối xung quanh lắc lư điên cuồng.

 

Khoảnh khắc cửa khoang mở , Cố Thừa Di là đầu tiên nhảy xuống.

 

Động tác của gọn gàng dứt khoát, khi tiếp đất thậm chí phát tiếng động quá lớn, thủ nhanh nhẹn khiến bốn thành viên đặc nhiệm Cố gia đỉnh cao nhất theo đều lóe lên một tia kinh ngạc khó tin trong mắt.

 

Bọn họ từng thấy gia chủ bộc lộ một mặt như .

 

Đây vẫn là thiên tài nghiên cứu khoa học ốm yếu đến mức cần xe lăn trong lời đồn .

 

Cố Thừa Di để ý đến sự khiếp sợ của bọn họ.

 

Anh giơ tay lên, một thủ thế chiến thuật "cảnh giới vòng ngoài".

 

Bốn thành viên lập tức nhận lệnh, như bốn cái bóng tiếng động, nhanh ch.óng tản , biến mất trong rừng cây u tối, xây dựng một phòng tuyến an tuyệt đối cho .

 

Cố Thừa Di một từng bước về phía cây cổ thụ to lớn sừng sững trong gió .

 

Bước chân vững.

 

nhịp tim nhanh đến mức gần như nổ tung.

 

Mỗi bước đều như giẫm mây, hư ảo chân thực.

 

Mỗi bước như giẫm mũi d.a.o, cảm giác đau đớn sắc bén từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.

 

Một năm thời gian.

 

Ba trăm sáu mươi lăm ngày đêm.

 

Sự tuyệt vọng của mỗi buổi sáng sớm, sự dày vò của mỗi đêm khuya.

 

Những nỗi nhớ nhung điên cuồng sinh trưởng, những đau đớn gặm nhấm xương tủy, sự cố chấp gần như bệnh hoạn, và những hy vọng yếu ớt chống đỡ phát điên.

 

Tất cả thứ, giờ khắc , như nước lũ vỡ đê, bộ ùa lên trong lòng.

 

Anh thậm chí thể ngửi thấy mùi hương thảo d.ư.ợ.c thanh lãnh quen thuộc thuộc về cô trong khí.

 

Băng qua bụi cây thấp cuối cùng.

 

Cảnh tượng mắt bỗng nhiên mở rộng.

 

Anh thấy .

 

Anh thấy bóng cao lớn mất ý thức ngã gốc cây cổ thụ.

 

Là Thương Lang.

 

Con ch.ó trung thành nhất của Tần Mặc.

 

Sau đó, ánh mắt vượt qua cơ thể đó, ném về phía rìa vách núi.

 

Một bóng lưng mảnh khảnh lẳng lặng ở đó.

 

Gió biển thổi bộ đồng phục màu xám sớm mồ hôi và sương thấm ướt cô, thổi mái tóc dài cô tùy ý buộc đầu.

 

Cô cứ như , lưng về phía , biển rộng sóng trào mắt, dường như hòa một với thiên địa .

 

Là cô .

 

Mạnh Thính Vũ.

 

Bước chân Cố Thừa Di đột ngột dừng .

 

Cơ thể trong nháy mắt trở nên vô cùng cứng đờ.

 

Ngàn vạn lời như bàn ủi nung đỏ chặn ở cổ họng , khiến phát bất kỳ âm thanh nào.

 

Anh thậm chí dám bước thêm một bước về phía .

 

Anh sợ.

 

Anh sợ đây là một giấc mơ.

 

Một giấc mơ quá đỗi mong mỏi suốt một năm nhưng dám chạm .

 

Anh sợ mở miệng, thở, giấc mơ sẽ giống như bong bóng, vỡ tan mắt.

 

Mạnh Thính Vũ thấy tiếng bước chân lưng.

 

Tiếng động đó nhẹ, nhưng nặng.

 

Mỗi một tiếng đều chuẩn xác giẫm lên nhịp tim của cô.

 

Từng tế bào cơ thể cô đều đang gào thét, run rẩy.

 

Cô từ từ xoay .

 

 

Loading...