TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 410: Hoàn Toàn Khôi Phục

Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:05:08
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả mắt suối đều một quầng sáng trắng ch.ói mắt bao phủ.

 

Đột nhiên.

 

“Ầm!”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Một tiếng nổ vang nổ tung trong ý thức của cô.

 

Một cột sáng màu xanh thô to phóng lên tận trời từ trung tâm mắt suối, trực tiếp xuyên thủng mây mù cuộn trào bầu trời.

 

Năng lượng bàng bạc giống như sóng thần khuếch tán bốn phía.

 

Thể ý thức của Mạnh Thính Vũ luồng năng lượng xô đẩy liên tục lui về phía , gần như sắp thổi tan.

 

định tâm thần, về phía mắt suối nữa.

 

Cột sáng tan .

 

Chỉ thấy ở trung tâm mắt suối ban đầu, một đóa hoa sen màu xanh khổng lồ ngưng tụ từ linh khí tinh thuần nhất đang chậm rãi nở rộ.

 

Đóa hoa sen to bằng cái cối xay, cánh hoa tầng tầng lớp lớp, trong suốt sáng long lanh, rìa mỗi một cánh hoa đều lưu chuyển vầng sáng màu vàng nhàn nhạt.

 

Một luồng thở sinh mệnh thuần khiết mà hạo hãn thể dùng ngôn ngữ hình dung tản từ trong hoa sen, tẩm bổ cả gian.

 

Ngay khi cô đóa Thanh Liên chấn động, trong căn nhà gỗ nhỏ cách đó xa, cuốn “Thần Nông Thực Kinh” vẫn luôn lẳng lặng đặt bàn bỗng nhiên “xôn xao” tự động lật .

 

Trang sách lật thật nhanh, cuối cùng dừng ở trang cuối cùng trống .

 

Từng dòng chữ vàng mới tinh giống như một bàn tay vô hình lên, chậm rãi hiện lên trang sách.

 

“Thanh Liên Thối Hồn, ký ức quy nhất.”

 

Tám chữ đơn giản nhưng giống như kinh lôi, ầm ầm nổ vang trong đầu Mạnh Thính Vũ.

 

Giây tiếp theo.

 

Một dòng thông tin khổng lồ trào từ tám chữ , trực tiếp rót sâu trong ý thức của cô.

 

Cô trong nháy mắt hiểu rõ công dụng của đóa Thanh Liên .

 

Đây là sinh cơ duy nhất gian ngưng tụ cho cô khi tiêu hao tất cả linh khí tích lũy tác dụng chung của ý chí cô và Ức Hồn Thảo.

 

Chỉ cần cô thể dùng thể thần hồn đài sen của Thanh Liên, chịu đựng sự luyện của “Thanh Liên Chi Hỏa”.

 

thể triệt để thiêu rụi tất cả tàn độc của t.h.u.ố.c trong cơ thể.

 

Những mảnh vỡ ký ức “Vong Xuyên Tán” cưỡng ép bóc tách, đập nát của cô cũng sẽ trong quá trình luyện một nữa dung hợp quy nhất.

 

Cô sẽ khôi phục.

 

Không chỉ là ký ức mà còn tất cả năng lực với tư cách là thần bếp d.ư.ợ.c thiện của cô, cùng với quyền khống chế tuyệt đối đối với gian .

 

Đây là hy vọng.

 

đây cũng là một ván cược cửu t.ử nhất sinh.

 

Trong dòng thông tin cho cô rõ ràng, Thanh Liên Thối Hồn, đau đớn thường chịu .

 

Đó là quá trình đặt thần hồn trong lửa mạnh lặp lặp nung khô, rèn luyện.

 

Sơ sẩy một chút, ý chí d.a.o động, thần hồn của cô sẽ triệt để vỡ nát trong cuộc luyện , hóa thành hư vô.

 

Đến lúc đó, cô sẽ thật sự c.h.ế.t.

 

Thần hồn câu diệt, vạn kiếp bất phục.

 

Thể ý thức của Mạnh Thính Vũ lơ lửng giữa trung, lẳng lặng đóa hoa sen màu xanh tản năng lượng bàng bạc .

 

Thần hồn của cô đang khẽ run rẩy.

 

Đó là bản năng sợ hãi bắt nguồn từ nỗi đau .

 

Hậu quả thất bại, cô gánh nổi.

 

sự cám dỗ của thành công, cô cũng thể kháng cự.

 

Trong đầu cô tự chủ hiện lên giấc mơ khiến cô đau lòng đến ngạt thở .

 

Trong mơ, đàn ông tên là Cố Thừa Di đeo nhẫn cho cô.

 

Anh giữa lá ngân hạnh vàng rực đầy đất, mặt mày dịu dàng với cô: “Hôm nay là ngày chúng kết hôn.”

 

Trong mơ, bé gái tên là Niệm Niệm ôm chân cô, nũng nịu gọi cô: “Mẹ, hổ! Ba cưới lêu lêu!”

 

Đó là mơ.

 

Đó là cuộc đời đ.á.n.h cắp của cô.

 

Đó là nhà cô dùng hết tất cả cũng tìm về.

 

Nghĩ tới đây, nỗi sợ hãi trong thần hồn Mạnh Thính Vũ một luồng sức mạnh càng thêm to lớn thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-410-hoan-toan-khoi-phuc.html.]

Đó là quyết tuyệt.

 

Là nỗi nhớ nhung của một vợ đối với chồng.

 

Là sự lo lắng của một đối với con gái.

 

thể c.h.ế.t.

 

Càng thể giống như một cái xác hồn cầm tù ở đây, thế cho một tên là “Vân Thanh Hoan”.

 

Cô tên là Mạnh Thính Vũ.

 

Chồng cô đang đợi cô về nhà.

 

Con gái cô đang đợi cô về ôm con bé.

 

Thể ý thức vốn còn chút hư ảo của Mạnh Thính Vũ giờ khắc trở nên ngưng thực từng .

 

còn chút do dự nào nữa.

 

Cô đưa lựa chọn.

 

Thể ý thức của cô chậm rãi hạ xuống, chân trần giẫm lên mảnh đất đen ấm áp.

 

Cô từng bước từng bước, dứt khoát kiên quyết về phía đóa hoa sen màu xanh tản sinh cơ vô tận cũng ẩn chứa hung hiểm vô tận .

 

Mỗi khi một bước, ý chí của cô kiên định thêm một phần.

 

Khi cô cuối cùng mặt Thanh Liên, cả thần hồn cô đều tản một loại ánh sáng rực rỡ đập nồi dìm thuyền.

 

Cô vươn tay, nhẹ nhàng chạm cánh sen lưu quang dật thải .

 

Một luồng năng lượng ôn nhuận mà hạo hãn truyền đến theo đầu ngón tay cô.

 

Mạnh Thính Vũ hít sâu một , tung nhảy lên, lao trung tâm hoa sen.

 

Khoảnh khắc cô đài sen, đóa hoa sen màu xanh khổng lồ bỗng nhiên khép .

 

Giây tiếp theo, ngọn lửa màu xanh hừng hực ầm ầm bốc lên từ trong đài sen...

 

Cùng lúc đó, Kinh Thành cách xa vạn dặm.

 

Trung tâm nghiên cứu khoa học bí mật ở tầng cao nhất Tập đoàn Cố thị giờ phút đèn đuốc sáng trưng, khí áp lực đến cực điểm.

 

Nơi còn tiến hành bất kỳ dự án nghiên cứu khoa học nào nữa.

 

Nó tạm thời cải tạo thành một trung tâm chỉ huy chiến tranh thông tin khổng lồ.

 

Mấy chục h.a.c.ker và nhà phân tích dữ liệu hàng đầu đang máy tính của , ngón tay bay múa bàn phím, nhanh đến mức tạo từng chuỗi tàn ảnh.

 

Trên màn hình điện t.ử khổng lồ, vô mã code như thác nước đổi mới nhanh ch.óng, từng tấm ảnh vệ tinh mây, từng chuỗi dữ liệu phức tạp đan xen thành một tấm lưới trời bắt giữ con mồi.

 

Trong cả căn phòng chỉ thấy tiếng gõ bàn phím lách cách và tiếng ong ong của quạt tản nhiệt máy chủ.

 

Cố Thừa Di ngay trung tâm cơn bão dữ liệu .

 

Anh xe lăn.

 

Trải qua sự điều dưỡng tỉ mỉ mấy tháng nay của Mạnh Thính Vũ, cơ thể khôi phục hơn nửa, tuy rằng còn thể lâu nhưng trong thời gian ngắn thành vấn đề.

 

Anh mặc một bộ đồ thường ngày màu đen đơn giản, dáng vẫn gầy gò nhưng tư thế thẳng tắp mang theo cảm giác áp bách uyên đình nhạc trĩ.

 

Sắc mặt là màu trắng lạnh quanh năm thấy ánh mặt trời.

 

Đôi mắt đen thâm thúy giống như hai đầm nước lạnh sâu thấy đáy, bình tĩnh gợn sóng nhưng phảng phất thể nuốt chửng tất cả ánh sáng.

 

Anh ở đây bảy mươi hai tiếng đồng hồ.

 

Không ngủ nghỉ.

 

Trên cái bàn mặt đặt một ly cà phê sớm nguội lạnh cùng với một cái bình giữ nhiệt rỗng.

 

Đó là do Mạnh Thính Vũ tự tay cho .

 

Ngón tay thon dài của nhịp điệu gõ nhẹ lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo.

 

“Cốc.”

 

“Cốc.”

 

“Cốc.”

 

Tiếng vang quy luật giống như một cái máy đếm nhịp chuẩn xác, gõ trái tim mỗi trong phòng, khiến bầu khí vốn căng thẳng càng thêm ngưng trọng.

 

Mạnh Thính Vũ mất tích gần một tháng.

 

Một tháng nay, vận dụng tất cả sức mạnh của Cố gia, lật tung cả thế giới lên nhưng ngay cả một tia tung tích của cô cũng tìm thấy.

 

Cô giống như bốc khỏi nhân gian .

 

Anh , đây vụ bắt cóc bình thường.

 

 

Loading...