TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 284: Anh Đương Nhiên Nhớ
Cập nhật lúc: 2026-03-07 00:19:53
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thừa Di.”
Cô dịu dàng mở lời, trong giọng mang theo ý , xua tan căng thẳng và bất an.
“Bốn năm , ở thị trấn Bình Sơn, gốc cây hương long não đó.”
“Anh dùng khoản tiền đền bù giải tỏa cứu mạng con em.”
“Cho nên, mạng của em, là do cho.”
Đồng t.ử Cố Thừa Di co rút mạnh.
Anh nhớ.
Anh đương nhiên nhớ.
Đó là việc “dư thừa” duy nhất liên quan đến nghiên cứu khoa học mà trong cuộc đời dài đằng đẵng và xám xịt của .
Anh ngờ cô vẫn còn nhớ.
Mạnh Thính Vũ sự chấn động trong mắt , ý bên khóe miệng càng sâu hơn.
Cô tiếp tục .
“Sau , ở Kinh Thành, trong căn viện nhỏ của .”
“Em dùng d.ư.ợ.c thiện, cướp từ tay Diêm Vương về từng chút một.”
“Cho nên, mạng của , là do em cứu về.”
Giọng cô lớn, nhưng như từng viên đá ôn nhuận ném hồ lòng của tất cả mặt, lan từng vòng gợn sóng tên là cảm động.
Ông cụ Cố và Vân Bách Thảo , đều thấy ánh lệ ươn ướt trong mắt đối phương.
.
Hai đứa trẻ sớm tuy hai mà một .
Vận mệnh của chúng ngay từ đầu quấn c.h.ặ.t lấy .
Ngón tay Mạnh Thính Vũ khẽ siết , bao bọc bàn tay lạnh lẽo của trong lòng bàn tay .
“Giữa chúng sớm phân biệt và em nữa .”
“Của chính là của em, của em cũng là của .”
Cô , ánh mắt rơi chiếc kẹp tài liệu dày nặng n.g.ự.c , trong mắt mang theo một tia giảo hoạt.
“Em cần tài sản của , vì em .”
“Mà là vì chúng sớm là của em , ?”
“Đã là đồ của em, cần gì tặng thêm nữa?”
Cố Thừa Di ngẩn .
Anh giống như một học sinh tiểu học đầu tiếp xúc với toán cao cấp, bộ não thể xử lý nổi “thần logic” .
Hóa … là như ?
Mạnh Thính Vũ dáng vẻ ngây ngốc của , nhịn bật thành tiếng.
Cô cảm thấy Cố Thừa Di lúc đáng yêu hơn gấp vạn thiên tài hô mưa gọi gió trong lĩnh vực khoa học .
Cô thu nụ , ánh mắt trở nên dịu dàng và thâm thúy.
“Thừa Di, những năm , sống như một hòn đảo cô độc, một hòn đảo lạnh lẽo đắp nặn từ dữ liệu và công thức.”
“Anh vật chất hóa tất cả giá trị của thành những bằng sáng chế , những tài sản .”
“Anh tưởng rằng đưa những thứ cho em chính là cho em tất cả.”
“ sai .”
Giọng cô trở nên vô cùng nhẹ nhàng, nhưng mang theo sức mạnh đủ để lay động linh hồn.
“Em cần tài sản của .”
“Em chỉ cần .”
“Cố Thừa Di, em chỉ cần con .”
“Em hỉ nộ ái ố của , sự bình an khỏe mạnh của , quãng đời còn của .”
“Em , vì em, vì Niệm Niệm, mà sống thật .”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Điều quan trọng hơn tất cả những con trong kẹp tài liệu của cộng .”
Dứt lời.
Hốc mắt Cố Thừa Di hề báo đỏ lên.
Một loại cảm xúc nóng hổi từng trải nghiệm từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c mạnh mẽ xông lên, xộc thẳng đáy mắt.
Cuộc đời , đầu tiên với rằng.
Bản con quan trọng hơn tất cả giá trị mà tạo .
Anh một ký hiệu, một bộ não, những dòng dữ liệu lạnh lẽo.
Anh là một con yêu thương.
Mạnh Thính Vũ hốc mắt đỏ hoe của , lửa đủ độ.
Cô giơ chiếc nhẫn nam đang yên lặng trong hộp nhung lên.
Ánh sáng bạch kim phản chiếu ánh sáng giảo hoạt dịu dàng lấp lánh nơi đáy mắt cô.
“Cho nên…”
Cô kéo dài âm cuối, như một ảo thuật gia sắp tiết lộ bí mật cuối cùng.
“Cố .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-284-anh-duong-nhien-nho.html.]
“Anh nguyện ý… để em lấy ?”
Không “gả cho ”.
Mà là “lấy ”.
Một màn cầu hôn ngược.
Một lời tuyên ngôn kinh thiên động địa.
Hoàn lật đổ nhận thức của tất cả mặt.
Cả phòng khách rơi tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.
Có thể thấy cả tiếng kim rơi.
Ông cụ Cố há to miệng, tách trong tay suýt rơi xuống đất.
Vân Bách Thảo trừng tròn mắt, vẻ mặt thể tin nổi.
Vẻ trào phúng mặt Vân Tư Tư vỡ vụn, chỉ còn sự khiếp sợ thuần túy vì tam quan đảo lộn.
Cầu hôn… còn thể như ?
Một phụ nữ cầu hôn một đàn ông?
Lại còn ngay giây tiếp theo khi đàn ông cầu hôn thất bại?
Chuyện …
Chuyện quả thực từng thấy bao giờ!
Mà Cố Thừa Di đang ở trung tâm cơn bão mất khả năng tư duy.
Bộ não của , bộ não thể tính toán quỹ đạo vận hành của tinh tú vũ trụ, giờ khắc c.h.ế.t máy.
Anh chỉ thể ngây ngốc cô.
Nhìn cô xổm mặt , thẳng .
Nhìn ý trêu chọc và sự dịu dàng cho phép từ chối trong mắt cô.
Nhìn chiếc nhẫn như đo ni đóng giày cho trong tay cô.
“Anh nguyện ý… để em lấy ?”
Giọng của cô vang vọng bên tai hết đến khác.
Như một câu thần chú.
Cởi bỏ xiềng xích .
Cũng đập tan phòng tuyến cuối cùng trong lòng .
Anh bỗng nhiên hiểu .
Cô đang từ chối .
Cô đang dùng cách của cô để với rằng.
Trong đoạn tình cảm , họ bình đẳng.
Anh thể quỳ xuống vì cô, cô cũng thể xuống vì .
Anh thể dâng lên thế giới của , cô cũng thể chủ động trói c.h.ặ.t quãng đời còn của .
Đây là sự bố thí và chấp nhận.
Đây là cuộc chạy đua hai chiều ngang tài ngang sức.
Niềm vui sướng to lớn khó diễn tả bằng lời như nước lũ vỡ đê, trong nháy mắt cuốn trôi lý trí của .
Anh thậm chí quên cả trả lời.
Cơ thể phản ứng theo bản năng cả bộ não.
Anh mạnh mẽ ném chiếc kẹp tài liệu vướng víu đầu gối .
“Bộp” một tiếng, chiếc kẹp tài liệu dày nặng rơi xuống đất, giấy tờ bên trong vương vãi đầy đất.
Những tờ giấy đại diện cho khối tài sản hàng tỷ như lá rụng gió thu quét qua, ai ngó ngàng.
Sau đó, dang hai tay.
Dùng hết sức lực , hung hăng ôm c.h.ặ.t phụ nữ yêu đến tận xương tủy mắt lòng.
Sức lực của lớn.
Lớn đến mức gần như khảm cô xương m.á.u .
Mạnh Thính Vũ va khẽ hừ một tiếng, hộp nhung trong tay suýt rơi.
cô giãy giụa.
Cô chỉ , mặc cho ôm.
Cô vùi mặt vai , cảm nhận l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt của , và trái tim đập nhanh như nhảy ngoài .
“Anh nguyện ý.”
Một giọng vỡ vụn, khàn khàn, mang theo âm mũi nồng đậm vang lên bên tai cô.
“Anh nguyện ý để em lấy .”
“Mạnh Thính Vũ, nguyện ý.”
Anh lặp lặp hết đến khác, như khắc ba chữ linh hồn .
Mãi đến lúc , khí ngưng đọng trong phòng khách mới bắt đầu lưu chuyển trở .
“Hay!”