TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 267: Không Được Loạn

Cập nhật lúc: 2026-03-07 00:19:36
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn phụ nữ ngã từ mây xuống, trở con nha đầu nhà quê để mặc nắn tròn bóp méo!

 

Mấy vệ sĩ Cố gia mặc âu phục đen thấy , lập tức tiến lên xua đuổi phóng viên, bảo vệ Mạnh Thính Vũ.

 

“Lùi !”

 

Thế nhưng, Mạnh Thính Vũ lạnh lùng ngăn cản họ.

 

Giọng cô lớn nhưng mang theo uy nghiêm thể nghi ngờ, khiến mấy vệ sĩ cao to vạm vỡ đều theo bản năng dừng bước.

 

, bây giờ bất kỳ hành động cứng rắn nào cũng sẽ lập tức diễn giải thành “chột ”.

 

Bất kỳ sự xô đẩy và ngăn cản nào cũng sẽ biến thành tiêu đề “Hào môn ỷ thế h.i.ế.p , cô gái yếu đuối chột động thủ” báo ngày mai.

 

Đây là một cái bẫy thiết kế tinh vi.

 

thể lùi, càng loạn.

 

Cô cứ thế lẳng lặng giữa tâm bão, mặc cho những ánh đèn flash nổ tung mắt, mặc cho những lời lẽ dơ bẩn rót tai.

 

Sống lưng cô thẳng tắp.

 

Bộ sườn xám màu trắng ánh trăng giữa đám đông hỗn loạn giống như một cành mai lạnh lùng cô độc, tỏa sự thanh lãnh kiêu ngạo giữa bùn nhơ nước đục.

 

đám phóng viên , cũng Vương Phân và Trương Thúy Hoa đang ăn vạ đất.

 

Ánh mắt cô xuyên qua những cái đầu đang chen chúc, rơi đàn ông đang đắc ý ở cách đó xa, Lý Kiến Quân.

 

Ánh mắt cô tĩnh, tĩnh đến đáng sợ.

 

Nụ mặt Lý Kiến Quân cứng đờ trong khoảnh khắc chạm ánh mắt cô.

 

Hắn bỗng cảm thấy tim đập nhanh vô cớ.

 

Ngay khi sự ồn ào và hỗn loạn lên đến đỉnh điểm.

 

Một tiếng động cơ trầm thấp và êm ái từ xa vọng , mang theo sự ung dung và uy nghiêm lạc lõng với xung quanh, từ từ tiến tới.

 

Đám đông theo bản năng tách một con đường.

 

Đó là một chiếc xe Hồng Kỳ màu đen.

 

Đường nét xe trôi chảy và trang trọng, phản chiếu ánh sáng thâm trầm nội liễm ánh mặt trời.

 

Đó là xe sang bình thường, biển xe càng khiến một phóng viên hàng ở hiện trường hít sâu một khí lạnh.

 

Đó là biểu tượng của quyền lực.

 

Chiếc xe vững vàng dừng cửa Thính Vũ Tiểu Trúc.

 

Tất cả sự ồn ào, tất cả đèn flash, tất cả tiếng gào và c.h.ử.i rủa đều quỷ dị im bặt giờ khắc .

 

Ánh mắt của đều chiếc xe đột ngột xuất hiện thu hút c.h.ặ.t chẽ.

 

Cửa ghế tài xế cung kính mở .

 

Một bàn tay vươn .

 

Đó là một bàn tay cực kỳ , thon dài, các khớp xương rõ ràng, làn da trắng lạnh gần như trong suốt do quanh năm thấy ánh mặt trời.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Sau đó, một đôi chân dài bao bọc trong chiếc quần tây thẳng thớm bước .

 

Tiếp theo là chân còn .

 

Người trong xe xuống.

 

Anh .

 

Khoảnh khắc thấy đó thẳng , cả con ngõ rơi sự tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.

 

Thời gian như ấn nút tạm dừng.

 

Là Cố Thừa Di.

 

Anh xe lăn.

 

Anh cứ thế đó.

 

Mặc dù cơ thể vẫn gầy gò, sắc mặt vẫn tái nhợt chút m.á.u, trán thậm chí còn rịn lớp mồ hôi lạnh li ti.

 

Tư thế của cũng vững vàng như bình thường, hai chân dường như đang run rẩy nhè nhẹ, cần dùng một tay vịn cửa xe mới thể miễn cưỡng chống đỡ trọng lượng cơ thể.

 

hiệu quả thị giác mà động tác “ thẳng” mang còn chấn động hơn cả thiên binh vạn mã.

 

Đại lão nghiên cứu khoa học nhất Kinh Thành, Cố Thừa Di, tất cả các bác sĩ Đông Tây y liên hợp tuyên án “tử hình”, khẳng định sẽ bạn với xe lăn suốt đời.

 

Anh lên .

 

Tin tức như một quả b.o.m hạt nhân ầm ầm nổ tung trong đầu .

 

Những phóng viên nãy còn hùng hổ dọa , giờ phút đều quên cả đặt câu hỏi, chỉ há hốc mồm giơ máy ảnh, máy móc ấn nút chụp, ghi cảnh tượng đủ để chấn động cả Kinh Thành .

 

Vẻ đắc ý mặt Lý Kiến Quân nháy mắt đông cứng, vỡ vụn, biến thành sự kinh hãi tột độ và dám tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-267-khong-duoc-loan.html.]

Không thể nào!

 

Chuyện tuyệt đối thể nào!

 

Anh rõ ràng... rõ ràng chính tay hủy hoại ! Sao thể lên nữa?

 

Vương Phân và Trương Thúy Hoa đất cũng quên cả gào , há hốc mồm như hai con cá thiếu nước, ngây ngốc đàn ông như thần linh giáng thế .

 

Cố Thừa Di bất kỳ ai.

 

Anh hít sâu một , dường như đang tích tụ sức mạnh.

 

Sau đó, buông bàn tay đang vịn cửa xe .

 

Một bước.

 

Lại một bước.

 

Anh chậm, tốn sức, mỗi bước như giẫm mũi d.a.o, tiêu hao bộ sức lực của .

 

vẫn đang .

 

Đi thẳng về phía Mạnh Thính Vũ.

 

Khoảng cách ngắn ngủi vài mét đó, đến kinh tâm động phách.

 

Cả thế giới dường như chỉ còn tiếng bước chân trầm mà gian nan của , cùng tiếng hít thở nín lặng của .

 

Cuối cùng cũng đến mặt cô.

 

Gió thu thổi bay lọn tóc mái trán cô.

 

Cố Thừa Di giơ tay lên, động tác cứng nhắc nhưng dịu dàng lạ thường, vén lọn tóc đó tai giúp cô.

 

Đầu ngón tay lạnh lẽo, khi chạm làn da ấm áp của cô, cả hai đều khẽ run lên.

 

Sau đó, cởi chiếc áo khoác len cashmere màu đen mềm mại .

 

Chiếc áo khoác đó vẫn còn vương ấm thanh lãnh của .

 

Anh nghiêng , khoác chiếc áo lên đôi vai chút lạnh lẽo vì lâu của Mạnh Thính Vũ.

 

Anh gì cả.

 

hành động hơn hẳn ngàn vạn lời .

 

Đó là một lời tuyên bố lời.

 

Một sự che chở tuyệt đối.

 

Anh dùng hành động cho tất cả mặt ở đây, cho cả thế giới .

 

Người phụ nữ là do bảo kê.

 

Vai Mạnh Thính Vũ ấm lên, mùi hương gỗ thông thanh mát quen thuộc bao bọc lấy cô.

 

Cô ngẩng đầu .

 

Sắc mặt vì mấy bước trắng bệch như tờ giấy.

 

Môi cũng còn chút m.á.u.

 

trong đôi mắt đen sâu thẳm chứa đầy ánh sáng kiên định mà cô từng thấy.

 

Ánh sáng đó là vì cô mà thắp lên.

 

Trái tim Mạnh Thính Vũ như một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy.

 

Tất cả sự lạnh lẽo, tất cả sự đơn độc chiến đấu đều tan chảy giờ khắc bởi ấm truyền đến từ .

 

Làm xong tất cả những việc , cơ thể Cố Thừa Di dường như đến giới hạn, lảo đảo.

 

Mạnh Thính Vũ theo bản năng đưa tay đỡ lấy cánh tay .

 

Cơ thể gầy gò hơn cô tưởng tượng, cách một lớp áo sơ mi mỏng manh, cô thể cảm nhận rõ ràng khung xương cứng rắn của cánh tay .

 

Cũng cảm nhận cơ bắp đang run rẩy kịch liệt vì dùng sức.

 

“Anh...”

 

, xuống xe.

 

, sống nữa .

 

lời đến bên miệng thốt nên lời chữ nào.

 

Cố Thừa Di như gì, trở tay nắm lấy bàn tay đang đỡ của cô.

 

Tay lạnh nhưng sức lực lớn đến kinh .

 

Anh nắm c.h.ặ.t, như đang hấp thụ ấm từ lòng bàn tay cô, như đang với cô: Đừng sợ, đây.

 

Cuối cùng cũng ngước mắt lên, đôi mắt như đầm nước lạnh lẽo đầu tiên quét về phía đám phóng viên .

 

 

Loading...