TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 178: Thú Nhận Tất Cả?
Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:55:25
Lượt xem: 88
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói đến đây, giọng Vân Bách Thảo nghẹn ngào, sự hối hận to lớn bóp nghẹt trái tim ông, khiến ông đau đớn đến mức gần như thở nổi.
“Ông cứ tưởng con bé chỉ đang giận dỗi, vài ngày sẽ về. ông ngờ, , kéo dài suốt hai mươi mốt năm… bặt vô âm tín.”
“Ông phái vô tìm, huy động mối quan hệ, nhưng con bé giống như bốc khỏi thế gian . Ông hối hận lắm… Ngày đêm ông đều hối hận, giá như ngày đó ông quá cố chấp, giá như ông chịu lắng con bé một lời…”
“, gì giá như.”
Mạnh Thính Vũ lẳng lặng lắng .
Một phụ nữ mang tên “Vân Mộng Vãn”, hình ảnh một bướng bỉnh, thiên tài, theo đuổi tự do, đầu tiên đường nét mờ nhạt trong tâm trí cô.
Trái tim cô, giống như thứ gì đó nhẹ nhàng đ.â.m .
Không đau, nhưng chua xót, chát.
Vân Bách Thảo hít sâu một , cưỡng ép đè xuống cảm xúc đang cuộn trào, ông chỉ n.g.ự.c , chỉ cổ tay Mạnh Thính Vũ.
“Huyết mạch của Vân gia chúng đặc biệt. Được truyền thừa từ tiên tổ, mang theo một loại cảm ứng kỳ lạ.”
“Chỉ cần là ruột thịt trực hệ, khi dùng tâm pháp đặc thù để bắt mạch, huyết mạch của hai bên sẽ sinh cộng minh. Sự cộng minh là độc nhất vô nhị, thể giả.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Vừa , thứ ông cảm nhận khi bắt mạch cho cháu, chỉ là cộng minh.”
Trong mắt ông lão bùng lên một tia sáng rực rỡ, pha trộn giữa sự chấn động và niềm vui sướng tột độ.
“Đó là một loại… tiếng gọi của huyết mạch, là sự thần phục và vui sướng bản năng nhất của huyết mạch khi thấy ngọn nguồn!”
“Cảm giác , ông chỉ từng cảm nhận một duy nhất.”
“Đó chính là cháu, Vân Mộng Vãn!”
Lời dứt, cả căn phòng chìm tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Đồng t.ử Vân Trọng Cảnh đột ngột co rút.
Ông chuyện cha về huyết mạch cộng minh là thật.
“tiếng gọi của huyết mạch”?
Cái từ ngữ chỉ tồn tại trong những bí ẩn cổ xưa nhất của gia tộc , ông luôn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết.
Lẽ nào…
Ánh mắt ông bất giác rơi xuống Mạnh Thính Vũ.
Lần , trong sự dò xét thêm một tia kinh nghi thể kìm nén.
Vân Bách Thảo cho con trai thời gian để tiêu hóa, ánh mắt ông rực lửa chằm chằm Mạnh Thính Vũ, hỏi câu hỏi khiến ông chấn động nhất.
“Cháu ngoan, cháu cho ông , … luồng năng lượng từ trong cơ thể cháu phản bổ cho ông, rốt cuộc là thứ gì?”
Giọng ông run rẩy.
“Luồng năng lượng đó, tinh thuần, mênh m.ô.n.g, mang theo một cỗ… thượng cổ chi khí khiến ngay cả ông cũng cảm thấy kính sợ! Đó là khí tức thần thánh bắt nguồn từ ngọn nguồn huyết mạch, lăng giá cả y đạo phàm tục!”
Giọng của Vân Bách Thảo mang theo sự thành kính và run rẩy gần như đang triều thánh.
Câu hỏi , giống như một thanh sắt nung đỏ rực, hung hăng in dấu lên trái tim Mạnh Thính Vũ.
Cánh tay đang ôm con gái của cô bất giác siết c.h.ặ.t.
Không gian.
Linh tuyền.
“Thần Nông Thực Kinh”.
Đây là bí mật lớn nhất của cô, là căn bản để cô trọng sinh nghịch tập, là con bài tẩy để cô và Niệm Niệm an lập mệnh.
Cô từng nghĩ, sẽ một ngày, bí mật trực tiếp trộm một tia manh mối như .
Ông lão tự xưng là ông ngoại của cô mắt , ánh mắt của ông quá sắc bén, quá nóng bỏng.
Đó chỉ là sự tò mò của một trưởng bối đối với vãn bối, mà còn là sự khao khát và tìm tòi bản năng, thể kiềm chế của một tông sư y đạo đỉnh cao khi thấy một chân trời ở tầng thứ cao hơn.
Trái tim Mạnh Thính Vũ nháy mắt vọt lên tận cổ họng.
Cô nên trả lời thế nào?
Nói ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-178-thu-nhan-tat-ca.html.]
Với vốn sống và trí tuệ của ông lão , tuyệt đối thể tin.
Thú nhận tất cả?
Trong nháy mắt, bầu khí trong phòng khách còn căng thẳng, ngột ngạt hơn cả .
Vân Trọng Cảnh và Vân Tư Tư tuy hiểu “thượng cổ chi khí” là gì, nhưng họ thể cảm nhận rõ ràng, mức độ coi trọng của ông nội đối với câu hỏi , thậm chí còn vượt qua cả việc xác nhận bản huyết mạch.
Ánh mắt của họ cũng ghim c.h.ặ.t lấy Mạnh Thính Vũ, chờ đợi câu trả lời của cô.
Ngay khi Mạnh Thính Vũ cảm thấy sắp áp lực nặng như núi đè sụp, một ánh bình mà thanh lãnh xuyên qua tầng tầng lớp lớp sự bức bách, rơi xuống cô.
Là Cố Thừa Di.
Từ đầu đến cuối, từng một lời nào.
Anh chỉ lẳng lặng xe lăn, giống như một bức tượng băng giá ngoài cuộc.
giờ phút , ánh mắt của mang đến cho Mạnh Thính Vũ một sức mạnh từng .
Trong đôi mắt đen sâu thẳm như đầm lạnh , sự dò xét, sự kinh ngạc, chỉ một sự tin tưởng và ủng hộ , cần hỏi lý do.
Đôi môi mỏng của , khẽ nhúc nhích một chút đến mức khó mà nhận .
Tuy phát âm thanh, nhưng Mạnh Thính Vũ hiểu.
Anh : “Đừng sợ.”
Sau đó, hướng về phía cô, gật đầu một cái cực kỳ nhẹ nhàng, chậm rãi.
Động tác đó, nhỏ bé đến mức gần như ai phát hiện .
giống như một viên t.h.u.ố.c an thần, nháy mắt vuốt phẳng sự hoảng loạn và luống cuống trong lòng Mạnh Thính Vũ.
Cô hiểu ý của Cố Thừa Di.
Có một chuyện, cần bộ.
Chỉ cần đưa một lý do đủ để đối phương tin phục, lộ cốt lõi là .
Trái tim Mạnh Thính Vũ bình tĩnh .
Cô hít sâu một , nâng mắt lên, đón lấy đôi mắt đầy sự dò xét và kỳ vọng của Vân Bách Thảo.
Giọng của cô khôi phục sự thanh lãnh và bình vốn , nhanh chậm.
“Cháu năng lượng đó là gì.”
“Cháu chỉ , khi cháu còn nhỏ, từng nhờ cơ duyên xảo hợp mà nhận truyền thừa của một cuốn sách y cổ tàn khuyết.”
Lời cô cực kỳ mập mờ.
Không nhắc đến tên sách, nhắc đến phương thức truyền thừa, càng nhắc đến sự tồn tại của gian.
Chỉ dùng “cơ duyên xảo hợp” và “truyền thừa sách y cổ”, hai cụm từ mang đầy màu sắc huyền diệu phương Đông , để cung cấp một ngọn nguồn mơ hồ nhưng hợp lý cho hiện tượng thể giải thích.
Câu trả lời , nửa hư nửa thực, nhưng chê .
Tuy nhiên, chính một câu đơn giản lọt tai Vân Bách Thảo, chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang.
Truyền thừa của sách y cổ!
Cơ thể Vân Bách Thảo chấn động mạnh.
Tia sáng rực rỡ trong mắt ông, nháy mắt thế bởi một cảm xúc mãnh liệt hơn, pha trộn giữa sự kính sợ và kinh hãi.
Ông nghĩ !
Ông nghĩ đến một truyền thuyết cổ xưa truyền từ đời sang đời khác của Vân gia, nhưng tất cả con cháu đời coi như một câu chuyện thần thoại!
Tương truyền, tiên tổ Vân gia là hậu duệ của Thần Nông, trong huyết mạch ẩn chứa một tia sức mạnh Thần Nông mỏng manh.
Mà chiếc chìa khóa duy nhất để mở sức mạnh , chính là một cuốn thần thư thất truyền từ thời thượng cổ hồng hoang —— “Thần Nông Thực Kinh”.
Trong truyền thuyết ghi , khi hậu nhân mang huyết mạch Thần Nông gặp gỡ nắm giữ “Thần Nông Thực Kinh”, huyết mạch sẽ chỉ dẫn phương hướng, truyền thừa sẽ cộng minh với .
Năng lượng của nắm giữ sẽ phản bổ cho hậu nhân huyết mạch, tẩy cân phạt tủy cho đó, mở tiềm năng y đạo.
Mà sự tồn tại của hậu nhân huyết mạch, cũng thể đảo ngược , bù đắp cho truyền thừa của nắm giữ, giúp cô tiến xa hơn.