TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 173: Cô Ấy Là Người Nhà Họ Vân

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:55:20
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lòng Mạnh Thính Vũ đang ôm một cục bột nhỏ điêu khắc từ ngọc.

 

Là Niệm Niệm.

 

Cô bé dường như trận thế ở cửa dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi c.h.ặ.t hõm cổ , chỉ lộ một đôi mắt to đen láy, tò mò rụt rè đ.á.n.h giá những lạ bên ngoài.

 

Ánh mắt Vân Bách Thảo giọng thu hút, máy móc, chậm chạp di chuyển xuống .

 

Sau đó, ánh mắt ông rơi khuôn mặt nhỏ nhắn của Niệm Niệm.

 

Chỉ một cái liếc mắt.

 

Cái liếc mắt đó liền trở thành vĩnh hằng.

 

Nếu dung mạo của Mạnh Thính Vũ là đòn đ.á.n.h mạnh tim ông.

 

Thì sự xuất hiện của Niệm Niệm chính là một tia sét x.é to.ạc chân trời, cuốn theo sức mạnh to lớn thể chối cãi, đ.á.n.h tan nát tia lý trí và nghi ngờ cuối cùng của ông thành tro bụi!

 

Đôi mắt đó!

 

Đôi đồng t.ử màu mực sạch sẽ trong veo như đúc từ một khuôn đó, giống như hai viên đá hắc diệu thạch thượng hạng nhất.

 

Cái mũi đó!

 

Sống mũi nhỏ nhắn nhưng cao thẳng đó, mang theo một độ cong tinh tế mà ngoài .

 

Đó là đặc điểm chỉ nhà họ Vân mới !

 

Là dấu ấn của Vân Bách Thảo ông, là của con trai ông Vân Trọng Cảnh, là của đứa cháu trai c.h.ế.t yểu ... đời đời truyền , tuyệt đối sai, dấu ấn của nhà họ Vân!

 

Hai mươi mốt năm chờ đợi.

 

Hai mươi mốt năm hối hận.

 

Hai mươi mốt năm ngày đêm dày vò.

 

Vào giờ khắc , tất cả hóa thành một dòng lũ nóng bỏng thể kìm nén, cuốn trôi phòng tuyến của ông.

 

“Hộc...”

 

Một tiếng nghẹn ngào cực độ kìm nén, vỡ vụn khó khăn lắm mới thoát từ sâu trong cổ họng Vân Bách Thảo.

 

Hốc mắt ông đỏ hoe trong nháy mắt.

 

Nước mắt đục ngầu thể kiểm soát nữa, trào xối xả, lăn dài khuôn mặt già nua đầy rãnh nhăn của ông.

 

Ông buông tay Triệu Hoa .

 

Cả run rẩy dữ dội.

 

Ông Mạnh Thính Vũ, Niệm Niệm trong lòng cô.

 

Môi run rẩy gì đó nhưng một chữ cũng thốt nên lời.

 

Người phụ nữ mắt là cháu ngoại của ông.

 

Đứa bé trong lòng cô là... chắt ngoại của ông.

 

Mộng Vãn của ông c.h.ế.t.

 

Huyết mạch của ông tiếp nối.

 

Ý niệm mang theo niềm vui sướng to lớn khi tìm vật báu và nỗi chua xót vô biên thấu tim gan, nhấn chìm thần trí ông.

 

Ông quan tâm gì nữa.

 

Cái gì mà phận gia chủ, cái gì mà ánh mắt ngoài, cái gì mà phán đoán lý trí.

 

Vào giờ khắc đều quan trọng nữa.

 

Ông chỉ là một ông già đáng thương cuối cùng cũng tìm thấy thất lạc nhiều năm.

 

Không đợi bất kỳ ai mở miệng.

 

Vân Bách Thảo run rẩy đôi chân, giống như một đứa trẻ tập , từng bước, từng bước, dùng hết sức lực , về phía Mạnh Thính Vũ.

 

Bóng dáng lảo đảo mỗi bước đều giẫm lên nhịp tim của Mạnh Thính Vũ.

 

chút luống cuống.

 

Niệm Niệm trong lòng cảm xúc nồng đậm đến gần như bi thương cho hoảng sợ, thể nhỏ bé co rụt lòng cô c.h.ặ.t hơn, giống như một con thú nhỏ kinh hãi.

 

Mạnh Thính Vũ theo bản năng lùi nửa bước, cánh tay siết c.h.ặ.t, bảo vệ con gái chắc chắn n.g.ự.c.

 

Động tác mang theo sự phòng bản năng của .

 

Cảm xúc trong mắt ông lão quá phức tạp, quá mãnh liệt, vui sướng điên cuồng, bi thương, hối hận, còn một sự yếu đuối bên bờ vực tan vỡ mà cô hiểu.

 

Cảm xúc như một tấm lưới vô hình nặng nề đè xuống khiến cô chút thở nổi.

 

“Ông nội!”

 

Giọng ch.ói tai của Vân Tư Tư đ.â.m thủng bầu khí ngưng trệ .

 

rảo bước xông lên, đỡ lấy Vân Bách Thảo đang lảo đảo sắp ngã, mặt là sự hoảng loạn và chán ghét che giấu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-173-co-ay-la-nguoi-nha-ho-van.html.]

Đối tượng cô chán ghét là Mạnh Thính Vũ.

 

Theo cô thấy, tất cả sự thất thố của ông nội lúc đều do phụ nữ nhà quê mắt một tay gây .

 

Sắc mặt Vân Trọng Cảnh cũng khó coi đến cực điểm.

 

Ông theo sát phía , đỡ lấy cánh tay của cha, giọng kìm nén cơn giận.

 

“Cha, cha bình tĩnh một chút.”

 

Tuy nhiên, trong mắt Vân Bách Thảo lúc chỉ Mạnh Thính Vũ và Niệm Niệm đang thò nửa cái đầu nhỏ trong lòng cô.

 

Môi ông run rẩy, nước mắt già nua tuôn rơi.

 

“Mộng Vãn... Mộng Vãn của cha...”

 

Ông lẩm bẩm, giọng vỡ vụn thành điệu.

 

Trái tim Mạnh Thính Vũ tiếng gọi khẽ đ.â.m một cái.

 

Mộng Vãn.

 

Là tên từng gặp mặt của cô ?

 

Giáo sư Triệu Hoa rảo bước đến bên cạnh Mạnh Thính Vũ, dùng hình cao lớn của bất động thanh sắc ngăn cách sự bức thị của nhà họ Vân.

 

Ông hạ thấp giọng, trong giọng mang theo một tia áy náy và trấn an.

 

“Con bé Mạnh, đừng sợ.”

 

“Lão Vân ông ... ông chỉ là quá kích động thôi.”

 

Mạnh Thính Vũ ngước mắt ông lão mặt mày già nua, run rẩy .

 

Trong ánh mắt ông ác ý.

 

Chỉ một nỗi bi thương to lớn gần như thiêu rụi bản khi tìm vật báu mất.

 

Mạnh Thính Vũ mím môi, Niệm Niệm trong lòng khẽ khịt mũi, rõ ràng là dọa .

 

Cô nhẹ nhàng vỗ lưng con gái, giọng hạ xuống cực nhẹ.

 

“Niệm Niệm sợ, ở đây.”

 

Sau đó, cô ngẩng đầu đám đang giằng co ở cửa, giọng thanh lãnh mà bình .

 

“Bên ngoài gió lớn, chuyện gì thì nhà ạ.”

 

Giọng lớn nhưng như một dòng suối trong rót bầu khí nôn nóng hỗn loạn .

 

Thân hình Vân Bách Thảo khựng .

 

Ánh mắt Vân Trọng Cảnh và Vân Tư Tư cũng đồng loạt rơi cô.

 

Sự bình tĩnh của phụ nữ vượt quá tưởng tượng của họ.

 

Đối mặt với sự mất kiểm soát cảm xúc kịch liệt như của gia chủ Vân gia, cô hoảng loạn thất thố, nịnh nọt lấy lòng, thậm chí một chút tò mò nào.

 

Cô chỉ bình tĩnh một câu “ nhà ”.

 

Dường như đang tiếp đãi mấy hỏi đường bình thường nhất.

 

Sau cặp kính gọng vàng của Vân Trọng Cảnh lóe lên một tia dò xét thâm trầm hơn.

 

Ông đỡ cha, ánh mắt như đầu dò chính xác nhất, nhanh ch.óng quét qua cái sân nhỏ .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Sân lớn nhưng chăm sóc đấy.

 

Con đường lát đá xanh một hạt bụi, trong vườn t.h.u.ố.c hai bên, các loại thảo d.ư.ợ.c phân loại theo đặc tính, sinh trưởng , lá còn vương sương sớm.

 

Trong khí tràn ngập mùi thơm thảo d.ư.ợ.c nhàn nhạt, pha lẫn một tia hương thơm thức ăn thanh ngọt ngấy bay từ bếp.

 

Không một chút lộn xộn, một chút dơ bẩn.

 

Chỗ nào cũng toát lên sự cầu kỳ và nhã nhặn đặc trưng của chủ nhà.

 

Điều là hai thế giới so với cái sân rách nát mà phụ nữ nhà quê nghèo khổ ở trong tưởng tượng của ông .

 

Vân Tư Tư bĩu môi, sự soi mói trong mắt gần như tràn .

 

thấy mái hiên phơi mấy bộ quần áo cũ của trẻ con, tuy giặt đến bạc màu, thậm chí còn miếng vá, nhưng gấp gọn gàng ngăn nắp.

 

Góc tường chất mấy bó củi chẻ xong, xếp như tác phẩm nghệ thuật.

 

Sự sạch sẽ và trật tự ăn sâu xương tủy khiến sự khinh bỉ của cô nhất thời tìm chỗ đặt chân.

 

Mạnh Thính Vũ để ý đến sự đ.á.n.h giá của họ, ôm Niệm Niệm nghiêng nhường chỗ ở cửa.

 

“Mời .”

 

Tư thái của cô kiêu ngạo tự ti, lễ phép mà xa cách.

 

Vân Bách Thảo sự dìu đỡ của Triệu Hoa, gần như là lê bước nhà chính.

 

Ánh mắt ông vẫn khóa c.h.ặ.t Mạnh Thính Vũ và Niệm Niệm, một khắc cũng nỡ rời .

 

 

Loading...