TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 143: Là Đồ Con Riêng
Cập nhật lúc: 2026-03-05 15:32:33
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng của cô lớp mặt nạ cho chút rõ, nhưng sự oán độc vô cùng rõ ràng.
“Nhớ kỹ khuôn mặt , đặc biệt là đứa nhỏ .”
Tô T.ử Hào bốn tuổi ngẩng đầu lên, cô luôn cao cao tại thượng của , trong mắt chút hiểu.
“Cô ơi, họ là ai ạ?”
“Là .”
Giọng Tô Vãn Tình hạ thấp, như rắn độc phun nọc.
“Chính là bọn họ, cướp hạnh phúc vốn thuộc về cô.”
Cô đưa ngón tay móng tinh xảo, dùng sức ấn khuôn mặt nhỏ nhắn của Niệm Niệm màn hình.
“Đứa con hoang , ngày mai sẽ đến trường mẫu giáo của con.”
“T.ử Hào, cô thương con nhất, đúng ?”
Tô T.ử Hào nửa hiểu nửa gật đầu.
“Vậy con giúp cô một việc.”
Giọng điệu của Tô Vãn Tình mang theo sự dụ dỗ từ từ.
“Ở trường mẫu giáo, đừng chơi với nó.”
“Nói với tất cả các bạn, đều chơi với nó.”
“Nó là đồ con riêng do mang đến, ai chơi với nó, đó chính là nể mặt nhà họ Tô.”
“Để nó một , ai thèm để ý đến nó. Biết ?”
Khuôn mặt Tô Vãn Tình ghé sát , trong đôi mắt xinh đó, lấp lánh sự điên cuồng phức tạp của lớn.
Tô T.ử Hào luồng hận ý mạnh mẽ đó ảnh hưởng, cô bé đang vô tư lự trong ảnh, gật đầu thật mạnh.
“Cô ơi, con .”
“Nó là , là đồ con riêng.”
Tô T.ử Hào ở trường mẫu giáo quốc tế Đức Anh, chính là vua của lũ trẻ.
Cô của là Tô Vãn Tình, gia tộc của ở Kinh Thành địa vị quan trọng.
Khi dán cho Niệm Niệm cái mác “đồ con riêng”, một lớp vỏ thủy tinh vô hình ngăn cách Niệm Niệm với những đứa trẻ khác.
Giờ chơi buổi sáng, cô giáo tổ chức cho chơi trò “đại bàng bắt gà con”.
Niệm Niệm đầy mong đợi ở cuối hàng, một chú gà con bảo vệ.
Thế nhưng, khi đứa trẻ phía cô bé chạy , hàng ngũ đứt ngay mặt cô.
Những đứa trẻ phía , tự động xếp thành một hàng khác.
Cô bé lẻ loi đó, “gà ” dắt một đàn “gà con” đùa chạy nhảy, đại bàng ở bên cạnh giương nanh múa vuốt.
Không một ai đầu cô bé.
Cô bé trở thành một hòn đảo lãng quên.
Giờ ăn nhẹ bữa trưa, cô giáo phụ trách sinh hoạt đẩy xe đồ ăn nhỏ đến phát bánh pudding dâu tây.
“Cảm ơn cô ạ.”
“Cảm ơn cô ạ.”
Giọng ngọt ngào của bọn trẻ vang lên ngớt.
Xe đồ ăn từ bên cạnh Niệm Niệm, cứ thế đẩy qua.
Trước mặt cô bé, là .
Phần pudding của cô bé, bỏ qua.
Bàn tay nhỏ của cô bé nắm c.h.ặ.t góc áo, đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Cô bé gì, chỉ yên lặng đó, các bạn khác dùng thìa nhỏ xúc miếng pudding màu hồng, ăn với vẻ mặt thỏa mãn.
Mãi cho đến khi cô giáo phụ trách sinh hoạt phát xong một vòng, mới một cô giáo khác nhắc nhở, như thể mới phát hiện bỏ sót cô bé.
“Ôi, xin nhé, bạn nhỏ Niệm Niệm, cô quên mất.”
Cô giáo đó bưng một phần pudding đến, mặt mang theo vẻ áy náy chuyên nghiệp, đặt pudding lên bàn cô bé.
Câu “quên mất” nhẹ bẫng đó, như một cây kim nhỏ, đ.â.m tim Niệm Niệm.
Cô bé cúi đầu, phần pudding muộn màng mặt, bỗng nhiên còn ăn nữa.
Cả buổi chiều, Niệm Niệm đều ở một góc.
Cô bé lấy từ trong cặp sách nhỏ của con thỏ bông do chính tay may.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-143-la-do-con-rieng.html.]
Con thỏ giặt đến bạc màu, đôi mắt là hai chiếc cúc áo màu đen.
Cô bé ôm con thỏ lòng, dùng giọng chỉ thấy, trò chuyện với nó.
“Thỏ Thỏ, chúng xây lâu đài nhé?”
Cô bé dùng ngón tay, vẽ trong khí, giả vờ ở đó một tòa lâu đài xinh .
“Cái cho ở, cái cho ba ở, căn phòng nhỏ nhất , là của chúng .”
Trong mắt cô bé, ánh lệ lấp lánh.
cô bé cố gắng chớp mắt, ép chút ẩm ướt đó trở .
Mẹ , một đứa trẻ dũng cảm.
Đứa trẻ dũng cảm, là .
Cô bé sụt sịt mũi, vùi khuôn mặt nhỏ con thỏ, ngửi mùi hương của còn vương đó.
Dường như , thể một chút sức mạnh.
Cô Vương, giáo viên phụ trách lớp Hướng Dương, thực sớm nhận khí .
Cô thấy Tô T.ử Hào dẫn một đám trẻ, cố ý vòng qua Niệm Niệm.
Trong lòng cô thoáng qua một tia nỡ.
khi ánh mắt cô chạm đến chiếc đồng hồ điện thoại trẻ em đắt giá cổ tay Tô T.ử Hào, và huy hiệu gia tộc nhỏ đặc trưng của nhà họ Tô cặp sách của , tia nỡ đó nhanh ch.óng lý trí đè xuống.
Giáo viên của trường mẫu giáo quốc tế Đức Anh, khi nhận việc đều đào tạo.
Điều đầu tiên chính là, nhớ kỹ bối cảnh gia đình của mỗi đứa trẻ.
Những đứa trẻ nào tuyệt đối thể đắc tội.
Tô T.ử Hào, ở vị trí cao nhất trong danh sách đó.
Còn học sinh mới tên Cố Niệm Niệm , tuy là do ông cụ Cố đích gọi điện sắp xếp , nhưng của cô bé, chỉ là một đầu bếp mới nổi.
Một “ đàn bà nhà quê”.
Đây là lời Tô Vãn Tình đích định nghĩa trong một buổi chiều của các quý bà khi nước ngoài.
Sau khi cân nhắc lợi hại, cô Vương chọn cách dĩ hòa vi quý.
Cô tới, mặt treo một nụ dịu dàng chê .
“Niệm Niệm, chơi một ở đây con? Có cô chơi cùng ?”
Cô hỏi tại các bạn khác chơi với Niệm Niệm.
Cô chỉ cúi xuống, dùng một sự dịu dàng như ban ơn, cố gắng che đậy tất cả.
Niệm Niệm ngẩng đầu, khuôn mặt xinh của cô giáo, lí nhí .
“Con đang đợi .”
Cô Vương sững một chút, xoa đầu cô bé.
“Ngoan quá.”
Cô thẳng , , thêm câu nào.
Theo cô, chỉ cần đứa trẻ quấy, xảy xung đột thể, thì cái gọi là “cô lập”, cũng chỉ là trò đùa vô hại giữa những đứa trẻ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Cô thấy, khi cô , ánh sáng trong mắt Niệm Niệm tối một phần.
Chiều tối, tiếng chuông tan học vang lên.
Mạnh Thính Vũ đúng giờ xuất hiện ở cửa lớp học.
“Mẹ!”
Vào khoảnh khắc thấy bóng dáng , tất cả sự cô đơn và lạc lõng khuôn mặt Niệm Niệm đều thắp sáng ngay lập tức.
Cô bé như một chú chim non về tổ, bước những bước chân ngắn, lao tới, vùi đầu lòng Mạnh Thính Vũ.
“Mẹ ơi, con nhớ quá.”
Cánh tay nhỏ của cô bé ôm c.h.ặ.t cổ , vùi khuôn mặt nhỏ hõm cổ , hít hà thật mạnh mùi hương khiến cô bé an lòng.
“Mẹ cũng nhớ Niệm Niệm.”
Mạnh Thính Vũ bế con gái lên, hôn lên má mềm mại của cô bé một cái.
“Hôm nay ở trường mẫu giáo thế nào? Có vui ?”
Cái đầu nhỏ của Niệm Niệm, gật mạnh trong lòng .
Giọng cô bé, mang theo sự vui vẻ cố tình tạo .