TN80: Nàng Dâu Dịu Dàng Làm Khuynh Đảo Trái Tim Thiếu Gia Kinh Đô - Chương 456: Kiều Kiều Của Kiếp Trước (4)
Cập nhật lúc: 2026-04-30 17:22:16
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đứa bé bên cạnh bà là ai? Trông giống Giang Dao quá.”
“Là con gái do em gái cùng khác cha của Giang Dao sinh , em gái cô qua đời vì tai nạn.” Diệp Kiều Kiều xác định đây hẳn là kiếp , Tạ Lam đều c.h.ế.t, mà ở kiếp cô sống, Tạ Lam c.h.ế.t.
Kiều Kiều “ồ” một tiếng, gì nữa, chỉ lẳng lặng Giang mẫu gọi Chu Tông là con rể, thấy bọn họ một nhà hạnh phúc vui vẻ.
“Đi thôi, về nhà.” Kiều Kiều với tài xế.
Diệp Kiều Kiều : “Kiều Kiều, con tin chứ, Chu Tông yêu con, ngược yêu Giang Dao.”
“Con tin .” Trên mặt Kiều Kiều đều là sự thất vọng: “Thảo nào luôn tìm lý do ở nhà, cho dù là về Hoài Thành phát triển kinh tế , cũng bao giờ về nhà đúng giờ, thường xuyên về nhà muộn, hỏi thì bảo là bận công việc.”
“Bây giờ trọng điểm là chuyện Chu Tông lừa gạt tình cảm của con, trọng điểm là chỉ lừa gạt tình cảm của con, còn hãm hại bố con.”
“Vâng!” Đáy mắt Kiều Kiều đều là vẻ giận dữ: “Anh lừa con thì thôi , còn hại bố, con sẽ nhịn !”
“Hắn chỉ hại bố con, còn cảm thấy là con g.i.ế.c Giang Dao đấy.” Diệp Kiều Kiều oán thầm.
Kiều Kiều kinh ngạc thôi: “Cái gì? Con g.i.ế.c Giang Dao lúc nào?”
Diệp Kiều Kiều liền kể hết về những di vật của Giang Dao, đều Chu Tông bảo quản trong căn phòng của Giang Dao tại nhà Giang mẫu.
Cho nên đây cũng là bằng chứng, thể chứng minh tâm địa xa của Chu Tông.
Kiều Kiều hôm đó về nhà họ Chu nữa, cô trực tiếp trở về đại viện quân khu, cùng Diệp quân trưởng chong đèn chuyện thâu đêm.
Diệp quân trưởng khi chân tướng, ngay tại chỗ nổi trận lôi đình.
Đồng thời ngay lập tức sắp xếp điều tra Chu Tông, điều tra Chung gia, điều tra Trịnh gia.
Hơn nữa ông : “Kiều Kiều, con cần về nữa, Chu Tông ngay từ đầu mang tâm địa xa, con bây giờ về chính là dê miệng cọp, huống hồ lợi dụng thế lực của để kiếm tiền, mắt cũng chắc chắn sẽ đồng ý ly hôn với con.”
“Bố sẽ giải quyết chuyện , con cứ yên tâm ở nhà, ?” Diệp quân trưởng cẩn thận từng li từng tí hỏi, sợ con gái đau lòng.
“Bố, bố gì , con chắc chắn sẽ để hại bố , Chu Tông là kẻ l.ừ.a đ.ả.o , con còn gì để mà đau lòng, bố cứ việc xử lý !”
Kiều Kiều vô cùng quả quyết, cô chỉ là đơn thuần, chứ ngốc.
“Được.”
Diệp quân trưởng yên tâm , thủ đoạn sấm sét.
Rất nhanh, những việc Chu Tông đều điều tra .
Diệp quân trưởng khiếp sợ, nhưng ông giấu giếm Kiều Kiều, ngay lập tức cho cô , đó bảo: “Kiều Kiều, bố tống tên nhãi ranh tù, cần nửa tháng để bố cục, trong thời gian con đừng gặp , tránh để ch.ó cùng rứt giậu.”
“Vâng.”
Kiều Kiều cứ ở lì trong đại viện quân khu ngoài.
Chu Tông liên tục tìm đến cổng đại viện đều , gọi điện thoại thì Kiều Kiều theo lời dặn của Diệp Kiều Kiều mà máy.
“Kiều Kiều, em đột nhiên giận dỗi ? Đã bao nhiêu ngày về nhà , còn chịu gặp , là chỗ nào ?”
“Mẹ thích , ở nhà nữa, về nhà đẻ ở một thời gian ?” Kiều Kiều tức giận .
Chu Tông nhận câu trả lời , rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục an ủi cô, cuối cùng bất đắc dĩ : “Vậy , em cứ ở nhà vài ngày , sẽ giải quyết thỏa chuyện của đón em về.”
“Anh cứ giải quyết , cúp máy đây.”
Kiều Kiều cúp điện thoại xong, hỏi Diệp Kiều Kiều.
“Anh sẽ tin ?”
“Sẽ, cảm thấy con yêu nữa, ngược cảm thấy thể tiếp tục nắm thóp con.” Diệp Kiều Kiều nhạo, chỉ cảm thấy Chu Tông tên tra nam , đúng là tự tin thái quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn80-nang-dau-diu-dang-lam-khuynh-dao-trai-tim-thieu-gia-kinh-do/chuong-456-kieu-kieu-cua-kiep-truoc-4.html.]
Kiều Kiều liền yên tâm.
Nửa tháng .
Bên ngoài cửa nhà họ Chu xuất hiện mấy chiếc xe cảnh sát, Chu Tông bắt lên xe.
Chu mẫu lao tới ngăn cản cảnh sát: “Các bắt con trai gì, các nhầm lẫn .”
“Không nhầm , con trai bà phạm tội kinh tế, tiền liên quan lên đến hàng chục triệu.”
Hàng chục triệu thập niên 80, là phán t.ử hình đấy.
Chu mẫu suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Bà đột nhiên nghĩ đến cái gì, mạnh mẽ phản ứng , đưa tay kéo lấy cánh tay cảnh sát: “Các đừng vu oan cho con trai , con trai là con rể quân trưởng, các dám bắt, sợ bản khó bảo ?”
“ , vị nữ đồng chí , bà cùng chúng như , thì cùng tiếp nhận điều tra, cái gì mà quân trưởng với quân trưởng, vụ án chính là do lãnh đạo đích tố cáo, con trai bà , là đáng đời!”
“Diệp gia! Là Diệp gia!” Chu mẫu phẫn nộ gào thét.
còn đợi bà tiếp tục loạn, cảnh sát trực tiếp bắt .
Chu Tông xe cảnh sát, sắc mặt trắng bệch, trong lòng vẫn luôn lẩm bẩm câu đó, là Diệp gia, là Diệp gia , Diệp quân trưởng tại như …
Chu Tông tống tù, bao giờ ngoài nữa.
Chu mẫu cũng tra một hành vi sạch sẽ, dẫn đến cửa hàng niêm phong.
Chu gia thoáng cái trực tiếp tuyên bố phá sản, trở thành chuột chạy qua đường đòi đ.á.n.h.
Còn Kiều Kiều, ngày Chu Tông tuyên án t.ử hình, thấy nhiều bằng chứng hơn về việc Chu Tông lừa gạt cô, hại bố.
“Mẹ đúng, thực sự từ đầu đến cuối đều là đang lừa con.”
Diệp Kiều Kiều an ủi: “Không , là do con quá ưu tú, mới gặp tra nam, dù nếu con giá trị, tra nam cũng sẽ lừa con, cứ coi như là xui xẻo .”
“Không xui xẻo.” Kiều Kiều nhíu mày phản bác: “Là do con quá ngốc, là do con quá nhẹ cả tin, suýt chút nữa hại c.h.ế.t bố.”
“Mẹ, con sẽ học hỏi nhiều hơn, đặc biệt là nỗ lực , phận của bố cao, những kẻ đó vì tiền tài, mới nhắm con điểm đột phá, hại bố, cho nên con nhất định học cách thông minh hơn một chút, nếu sẽ hại bố.”
“Mẹ, cảm ơn xuất hiện bảo vệ con, nếu đợi Chu Tông thực sự thành công , con chắc chắn cả đời đều hối hận.”
“Cảm ơn .” Kiều Kiều hít hít mũi.
Diệp Kiều Kiều cảm thấy an ủi, chút cay mũi, bởi vì cô phát hiện ý thức của bắt đầu mơ hồ, lẽ cô sắp rời .
“Kiều Kiều, tin con chắc chắn thể trưởng thành, đừng sợ hãi, con sẽ thành công, sẽ luôn bảo vệ con.”
“Mẹ, thể luôn ở bên cạnh con và bố ?” Kiều Kiều cẩn thận từng li từng tí hỏi, đôi mắt về phía bốn phía, dường như tìm cô .
Mộng Vân Thường
Diệp Kiều Kiều nghĩ nghĩ : “Có lẽ sẽ còn xuất hiện, nhưng bây giờ, , bởi vì nguy cơ của Kiều Kiều và bố giải trừ, thấy hai vẫn , an ủi, cũng cuối cùng yên tâm .”
“Mẹ, ?” Kiều Kiều trong nháy mắt liền sốt ruột lên, mắt đều đỏ hoe.
Diệp Kiều Kiều đưa tay xoa xoa đầu cô, hiếm thấy xuyên qua.
Diệp Kiều Kiều kinh ngạc hỏng .
Kiều Kiều vui mừng thốt lên: “Mẹ? Là đang xoa đầu con ?”
“Ừ, là .” Giọng Diệp Kiều Kiều khô khốc, thấy dáng vẻ vui mừng của Kiều Kiều, cảm thấy cái gì cũng đáng giá: “Con và bố sống thật nhé.”
“ … con với bố, thấy ông vất vả nuôi con khôn lớn, cũng thấy ông nhớ đến nhường nào, ông ở bên cạnh Kiều Kiều thật , tiếp tục sống cho cả phần của nữa, bởi vì những phong cảnh mà hai thể thấy, cũng thể thấy, chỉ là thể chuyện với hai mà thôi, vẫn luôn dõi theo hai .”