TN80: Nàng Dâu Dịu Dàng Làm Khuynh Đảo Trái Tim Thiếu Gia Kinh Đô - Chương 112: Chuẩn Bị Thuốc Cấp Cứu

Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:27:45
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Những d.ư.ợ.c liệu quý giá, lấy thì phí." Dù bất luận kiếp kiếp .

 

Đều là Chu Tông nợ cô.

 

Tề Khương thấy là nhân sâm trăm năm, lời oán thầm nữa, dù vật tư trong nước quả thật căng thẳng, cung đủ cầu là bình thường, càng đừng d.ư.ợ.c liệu tuổi đời.

 

Diệp Kiều Kiều gọi Tạ Tùng dậy, đưa nhân sâm cho : "Tạ Tùng, sắp xếp một , Thái Huyện tìm một lão trung y họ Tần tên Lâm, chuẩn xong những d.ư.ợ.c liệu , bảo đối phương chế tạo cho một lô ngưu hoàng , cần loại hiệu quả t.h.u.ố.c nhất."

 

"Nếu ông bằng lòng cung cấp t.h.u.ố.c cấp cứu gia truyền của Tần gia, thể châm chước đồng ý yêu cầu của ông ."

 

"Thiếu d.ư.ợ.c liệu, thì thông báo cho ."

 

Tạ Tùng nhận lấy d.ư.ợ.c liệu và đơn d.ư.ợ.c liệu, gật đầu đồng ý đó lui ngoài.

 

Tề Khương ở bên cạnh tò mò hỏi: "Kiều Kiều, chuẩn nhiều t.h.u.ố.c cấp cứu như gì?"

 

"Ba tớ và Phó đại ca đều là quân nhân, cho dù bọn họ dùng đến, chiến hữu lẽ thể dùng đến." Diệp Kiều Kiều Phó Quyết Xuyên xuất phát nhiệm vụ .

 

Càng muộn công bố tin tức rời , đối với càng lợi.

 

"Ê, Kiều Kiều, như , tớ cũng , Tiêu Hành cũng luôn nhiệm vụ, tớ thể mua với ?" Tề Khương vội vàng hỏi.

 

Lần cô nàng chê d.ư.ợ.c liệu Chu Tông đưa nữa, thậm chí còn : "Kiều Kiều, là chúng tìm lừa chút d.ư.ợ.c liệu?"

 

"Khương Khương, em là tiểu thư Tề gia, còn thiếu t.h.u.ố.c?" Tiêu Hành , nhíu mày : "Em đừng qua nhiều với Chu Tông và Trịnh Thi, bọn họ cũng thứ lành gì."

 

"Em chỉ là qua với Kiều Kiều."

 

Tề Khương vui vẻ kéo tay : "Nếu nể tình cũng thích Trịnh Thi, em cũng sẽ thích như ."

 

Sự thẳng thắn của Tề Khương, khiến gò má màu đồng cổ của Tiêu Hành đều hiện lên một vệt đỏ sẫm.

 

Diệp Kiều Kiều hai quan hệ mật, khỏi nhớ bóng dáng Phó Quyết Xuyên trong đầu.

 

Trước khi chia xa, cô căn bản cảm thấy sẽ nhớ nhung đối phương bao nhiêu, cô mà từ từ, tình cảm đối với Phó Quyết Xuyên càng ngày càng nhiều .

 

Ý thức điểm .

 

Diệp Kiều Kiều chút ngẩn ngơ.

 

Đang lúc cô thất thần, Tô Hạo thời gian đồng hồ đeo tay một cái, : "Diệp đồng chí, thời gian còn sớm nữa, về đây."

 

Diệp Kiều Kiều dấu vết gật đầu hiệu với .

 

Tô Hạo rời khỏi bệnh viện, tiên báo tin tức của Diệp Kiều Kiều cho Chu Tông ở xa tại Thủ đô.

 

Chu Tông đang ở trong tù gặp Giang Dao, với Giang Dao: "Dao Dao, Trịnh Thi thể nghĩ cách để em ngoài."

 

"Em ?"

 

Giang Dao thấy lời , kích động nắm lấy song sắt: "Chu đại ca, cuối cùng cũng tới cứu em ."

 

"Em ngoài!" Giang Dao kịp chờ đợi : "Em ngay thế lực lưng Trịnh Thi đơn giản, bây giờ em là con nuôi của Trịnh gia, Chu đại ca thể dựa quan hệ của Trịnh gia, mau ch.óng phát triển ăn, Diệp Kiều Kiều cho dù đối phó , cũng dễ dàng như ."

 

Chu Tông ánh mắt kích động của cô , hiếm thấy hùa theo.

 

Trong đầu ngược là tin tức Kiều Kiều bệnh mà Tô Hạo .

 

Hắn mới bà ngoại Cố qua đời, thể nghĩ đến, Kiều Kiều sẽ đau lòng.

 

"Kiều Kiều cử hành hôn lễ với Phó Quyết Xuyên." Chu Tông đột nhiên một câu như .

 

Nụ mặt Giang Dao cứng đờ, ngón tay siết c.h.ặ.t, sự ghen tị trong lòng tự chủ trào .

 

từ khi quen Diệp Kiều Kiều, liền ghen tị Diệp Kiều Kiều.

 

Vốn tưởng rằng cướp Chu Tông, là thể thấy đàn ông Diệp Kiều Kiều cầu mà , đối với cô sủng ái thừa, lúc đó Diệp Kiều Kiều nhất định ghen tị đến đau khổ.

 

.

 

Diệp Kiều Kiều mà may mắn tìm một đàn ông vị cao quyền trọng.

Mộng Vân Thường

 

Từ từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn80-nang-dau-diu-dang-lam-khuynh-dao-trai-tim-thieu-gia-kinh-do/chuong-112-chuan-bi-thuoc-cap-cuu.html.]

 

Giang Dao đột nhiên nghĩ đến một điểm, Diệp Kiều Kiều gả cho Phó Quyết Xuyên là thật sự thích ?

 

Nếu như Diệp Kiều Kiều thích, thực vẫn là Chu Tông thì ?

 

"Chu đại ca, Kiều Kiều lấy chồng , cũng là chuyện , em đó sở dĩ nhắm , chỉ là bởi vì Trịnh Thi uy h.i.ế.p, cũng vì thể đạt quan hệ của Trịnh gia, từ đó khôi phục cơ hội ăn, mới thể như ."

 

"Chu đại ca, tin tưởng em, trong lòng em thật sự ý hại Kiều Kiều."

 

Chu Tông nắm lấy, chỉ tùy ý gật đầu, ít nhiều chút cảm xúc cao.

 

"Em ngoài, sẽ với Trịnh Thi, điều, khi em ngoài, cô còn thừa nhận em là con nuôi Trịnh gia điểm , thể đảm bảo." Chu Tông .

 

Giang Dao thấy lời , cũng hài lòng.

 

"Vậy... Chu đại ca, giúp em hẹn Trịnh Thi một chút , em khi gặp mặt cô ngoài ." Giang Dao nghĩ nghĩ, lộ biểu cảm vô tội đáng thương : "Em hy sinh một như , một chút cũng giúp ."

 

"... Em quyết định là ."

 

Chu Tông rời khỏi nhà tù.

 

Sau khi liên lạc với Trịnh Thi, liền trực tiếp đặt vé tới Hoài Thành.

 

Diệp Kiều Kiều truyền dịch ở bệnh viện, lúc hạ sốt cao xuống, là ba giờ chiều.

 

Cô cùng Tề Khương, Tiêu Hành cùng về nhà, thấy Diệp quân trưởng và Cố Cẩm đều trở về.

 

"Kiều Kiều, hậu sự của bà ngoại xử lý xong ." Hốc mắt Diệp quân trưởng vẫn đỏ: "Con chứ?"

 

"Ba, con , thể chỉ là quá mệt mỏi thôi." Diệp Kiều Kiều chỉ là quá bi thương, cảm xúc phập phồng quá lớn, mới thể sốt cao sinh bệnh khi thời gian dài nghỉ ngơi.

 

"Ba, di vật của bà ngoại ? Đều ở chỗ nào?"

 

Diệp Kiều Kiều nhớ tới một món đồ vô cùng quan trọng.

 

"Đều út con giữ."

 

Cố Cẩm , giấu bi thương, từ một bên ôm một thùng giấy.

 

Diệp Kiều Kiều lập tức qua, mở thùng giấy , quả nhiên từ bên trong tìm một đồ vật quen mắt, rõ ràng là một bức tượng Phật bằng ngọc.

 

"Kiều Kiều, con bức tượng Phật bồ đề bằng ngọc ?" Cố Cẩm ngược suy nghĩ gì, chỉ : "Tranh chân dung bà ngoại con để ít, đa đều đặt ở nhà cũ, con nếu thích, bất cứ lúc nào lấy là ."

 

"Đây là chìa khóa dự phòng."

 

Cố Cẩm phân biệt với Diệp Kiều Kiều.

 

Bà ngoại Cố bởi vì công lao của Cố gia, những bức tranh chân dung đều là bà tự vẽ, nhận sự yêu thích thưởng thức của một thế hệ , quốc tế cũng một địa vị.

 

Diệp Kiều Kiều nhận lấy chìa khóa.

 

"Cậu út, bức tranh chân dung con chuẩn mang tặng ."

 

"Được thôi." Cố Cẩm chỉ tưởng là cô nhận quá nhiều quà ở Thủ đô: "Là tiền bối ở Thủ đô thích tranh của ?"

 

"... Vâng." Diệp Kiều Kiều cũng bàn giao, bởi vì bức tranh , cô là mượn tay Chu Tông, tặng cho vị ở Kinh Thành, cũng là chỗ dựa lớn nhất của Trịnh Thi lưng ngoại trừ Phó gia.

 

Nếu như sự tồn tại của đối phương.

 

Trịnh Thi cũng đến mức kiêu ngạo như , thậm chí, còn thể ủng hộ Chu Tông.

 

Cho nên, tính , đó cũng là kẻ thù của cô.

 

Cố tình, đối phương thích, chính là tranh tượng Phật của bà ngoại, cũng coi như châm chọc.

 

Bản dùng phận Phó gia tiếp cận, chỉ sẽ khiến đối phương cảnh giác.

 

Nếu là bên phía Chu Tông, thì dễ khiến liên tưởng viển vông, đối với cô cũng phòng gì.

 

Diệp Kiều Kiều chú ý tới, Diệp quân trưởng phát hiện cảm xúc của cô đúng, ông dấu vết sắp xếp tai mắt ở bên cạnh cô.

 

Diệp Kiều Kiều cho dù cũng sẽ ngăn cản.

 

 

Loading...