TN70: Nữ Phụ Trà Xanh Xinh Đẹp - Chương 69: Lâm Ái Cầm Giở Quẻ "nhận Người Thân", Lâm Hướng Mỹ Quyết Định Chuyển Nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:13:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Ái Cầm hùng hổ xông tới khiến Đỗ Khinh Ngữ giật , lùi hai bước, Lâm Hướng Mỹ với vẻ cầu cứu. Lâm Hướng Mỹ Lâm Ái Cầm, lạnh một tiếng: “Chị họ gì, tên gì thì liên quan gì đến cô. Cô thấy dạo sống yên quá nên kiếm chuyện ?”

Lâm Ái Cầm Lâm Hướng Mỹ chặn họng, nửa ngày thốt nên lời, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

“Vọng Tinh, dẫn Khinh Ngữ tỷ xe .” Lâm Hướng Mỹ bảo Lâm Vọng Tinh. Lúc Lâm Ái Cầm xông tới, Vọng Tinh chắn mặt bảo vệ Đỗ Khinh Ngữ, chị dặn liền dắt tay chị ngoài.

Thấy Lâm Hướng Mỹ cũng định , Lâm Ái Cầm vội gọi giật : “Lâm Hướng Mỹ, chuyện với cô vài câu.”

“Mọi ngoài chờ em một lát.” Lâm Hướng Mỹ đưa Ngọt Ngào cho Lâm Hướng Quang, tới mặt Lâm Ái Cầm xem cô định giở trò gì.

“Đi thôi, ngoài chờ.” Thấy bọn trẻ chịu , Thẩm Vệ Sơn vỗ vai Lâm Hướng Quang, gật đầu với Lâm Hướng Mỹ, chờ ngay cổng sân.

“Nói .” Lâm Hướng Mỹ giờ cao hơn Lâm Ái Cầm một chút, khoanh tay xuống cô .

Lâm Ái Cầm Lâm Hướng Mỹ, do dự mãi mở miệng. Gần đây Khương Hồng Binh cứ vô tình cố ý xa lánh cô . Chẳng qua Đỗ Trường Viễn đến Song Sơn, cô sốt ruột tìm Lâm Hướng Mỹ, đó hỏi thăm Khương Hồng Binh về của ở kinh thành. Cô thậm chí còn nhắc đến tên Đỗ Trường Viễn, mà từ đó thái độ của Khương Hồng Binh đổi.

Loại đàn ông như Khương Hồng Binh, chờ trở về nhà họ Đỗ thì vơ đại cũng một nắm, cô chẳng thèm. vấn đề là, của Khương Hồng Binh và khuất của Đỗ Trường Viễn là chị em họ. Trong nguyên tác, cô tình cờ gặp Đỗ Trường Viễn tại nhà Khương Hồng Binh một năm nữa. Đỗ Trường Viễn thấy mặt cô giống nên mới nảy sinh nghi ngờ, từ đó cô mới thuận lợi trở về nhà họ Đỗ.

giờ đây, Đỗ Trường Viễn đột ngột xuất hiện ở Song Sơn sớm hơn dự kiến, mà tìm là Lâm Hướng Mỹ. Sau Lâm Hướng Mỹ mắng ở tiệm cơm, cô hỏi thăm khắp nơi nhưng chẳng thu gì, đến giờ vẫn chuyện gì đang xảy . linh tính mách bảo cô rằng con đường thông qua Đỗ Trường Viễn coi như đứt.

Dựa những gì cô về Lâm Hướng Mỹ, chắc chắn Đỗ Trường Viễn về phía cô . Dù hiểu Lâm Hướng Mỹ bản lĩnh lớn thế, nhưng trực giác của cô . Muốn trở về nhà họ Đỗ, xem tìm cách khác. Cô địa chỉ của nhà họ Đỗ trong sách, nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại nhà họ Đỗ đang sa sút, tài sản tịch thu hết. Cô chẳng dại gì mà tìm về lúc để gánh cái mác "tiểu thư tư bản", cô ngu, cô về đó chịu khổ.

Ban đầu cô định duy trì quan hệ với Khương Hồng Binh để thể nhà họ Khương, từ đó bắt liên lạc với nhà họ Đỗ. giờ Khương Hồng Binh lạnh nhạt với cô . Năm ngoái mùng hai Tết mang quà đến chúc Tết, mà năm nay mùng bốn vẫn thấy mặt, cô cảm giác chia tay.

Hiện tại, lẽ vì cả cô và Lâm Hướng Mỹ đều xuyên tới nên cốt truyện trong sách sụp đổ, nhiều chuyện khác xa nguyên tác. Lâm Hướng Mỹ sống ngày càng , xung quanh đều yêu quý cô . Còn cô thì chẳng tiến triển gì, nhà họ Lâm ngày càng lụn bại, lòng cô hoang mang tột độ. Cảm giác bất lực giống hệt lúc nhà cô phá sản ở kiếp . Hai cô con dâu nhà họ Lâm bắt đầu khó chịu vì cô kiếm công điểm mà tốn tiền học. Nếu bà bác cả che chở, chắc cô nghỉ học .

Theo nguyên tác, đến nửa cuối năm nay hoặc cuối năm nhà họ Đỗ mới khôi phục tài sản và địa vị. Không ai trong một năm sẽ còn biến gì xảy . Dù nhà họ Đỗ dọn đến địa chỉ trong sách thì cô cũng thể tự nhiên tìm đến cửa , vì khó giải thích. Hơn nữa chuyện đổi, cô chắc họ còn ở đó . Nếu họ đổi chỗ, cô sẽ mất dấu.

Trước đó Đỗ Trường Viễn tìm Lâm Hướng Mỹ, giờ Đỗ Khinh Ngữ cũng xuất hiện bên cạnh cô , thứ dường như mất kiểm soát. Mấy ngày nay sống trong căn nhà rách nát ồn ào , nghĩ đến tình cảnh hiện tại và tương lai mờ mịt, cô thấy phiền lòng vô cùng. Nếu Khương Hồng Binh chia tay, mà cô về nhà họ Đỗ, chẳng lẽ chôn chân ở cái xóm nghèo thôn Cây Du cả đời !

Không , cô giữ liên lạc với Lâm Hướng Mỹ, ít nhất là cho đến khi trở về nhà họ Đỗ, cô giữ quan hệ với cô . Thấy Lâm Ái Cầm mãi gì, Lâm Hướng Mỹ mất kiên nhẫn định .

Lâm Ái Cầm nghiến răng, đuổi theo một bước: “Chị ơi, chúng hòa bình ?”

Nghe thấy tiếng "chị" , Lâm Hướng Mỹ rùng một cái, nổi hết cả da gà vì kinh tởm. Cô : “Lâm Ái Cầm, da mặt cô để ?”

“Chị, em thật sự , chị đại nhân đại lượng bỏ qua cho em ? Coi như chúng cùng chung một ông bố, cùng xuyên đến đây, chuyện đừng chấp nhất nữa ? Em thật lòng hòa thuận với chị.” Lâm Ái Cầm nhỏ giọng nài nỉ.

Chờ mãi mới những lời trơ trẽn , Lâm Hướng Mỹ suýt thì bật thành tiếng. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, cô quá hiểu Lâm Ái Cầm, cô bây giờ chắc chắn là đang gặp khó khăn nên mới định lợi dụng cô. Giống hệt kiếp , lúc bố cô tiền thì cô khinh khỉnh chẳng thèm cô lấy một cái, đến lúc bố cô phá sản thì cô vác cái mặt dày đến nhận chị em để vòi tiền.

Lâm Hướng Mỹ đột nhiên thấy thật vô vị, chẳng hiểu đây phụ nữ đáng ghét nhảm, đúng là lãng phí thời gian. Thay vì đây, về nhà đ.á.n.h bài c.ắ.n hạt dưa với bọn trẻ còn vui hơn. Cô nhàn nhạt liếc Lâm Ái Cầm một cái thẳng, phí thêm một giây nào nữa.

“Lâm Hướng Mỹ!” Bị ánh mắt khinh miệt và thái độ lạnh lùng của Lâm Hướng Mỹ đả kích, Lâm Ái Cầm giận cuống. Cô nghẹn ngào, nghiến răng khẽ: “Cô đừng m.á.u lạnh như thế, ở nơi xa lạ, chỉ hai chúng thiết nhất thôi! Những lúc một thấy cô đơn ?”

là mặt dày như thớt, lúc nào cũng thích vơ . Lâm Hướng Mỹ khẽ một tiếng, thèm đáp . Cô Thẩm Vệ Sơn, trai, Hướng Quang, Vọng Tinh và Ngọt Ngào, giờ thêm Đỗ Khinh Ngữ, tất cả đều là của cô, cô chẳng thấy cô đơn chút nào!

Nhìn Lâm Hướng Mỹ Thẩm Vệ Sơn đỡ lên xe, chiếc xe nghênh ngang rời , Lâm Ái Cầm dậm chân tức tối, mắng c.h.ử.i vài câu bật nức nở. Vợ Lâm lão đại nãy giờ trốn trong nhà mới dám ló đầu hỏi: “Con gái, chuyện gì thế? Con gì với Lâm Hướng Mỹ mà nó mắng con ?”

Lâm Ái Cầm đang đầy bụng lửa giận, thấy bà bác cả ăn mặc lôi thôi, đầu tóc bù xù bẩn thỉu thì càng điên tiết, đẩy bà một cái chạy phòng: “Bà phiền quá ! Đừng hỏi nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn70-nu-phu-tra-xanh-xinh-dep/chuong-69-lam-ai-cam-gio-que-nhan-nguoi-than-lam-huong-my-quyet-dinh-chuyen-nha.html.]

Xe chạy êm ru, Đỗ Khinh Ngữ và bọn trẻ ở băng đều im lặng Lâm Hướng Mỹ. Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của họ, cô hỏi: “Sao thế ?”

Lâm Vọng Tinh lo lắng hỏi: “Chị ơi, cái cô Lâm Ái Cầm định giở trò gì ạ? Sao lúc nãy cô hung dữ với Khinh Ngữ tỷ thế?”

Lâm Hướng Mỹ bảo: “Cô ghen tị vì Khinh Ngữ tỷ xinh hơn cô đấy, ngứa mắt nên mới nổi khùng thôi.” Bọn trẻ ngẩn một lát ồ lên.

Về đến Song Sơn, Thẩm Vệ Sơn dẫn bọn trẻ nhà đ.á.n.h bài, Lâm Hướng Mỹ kéo Đỗ Khinh Ngữ xuống bếp, nhóm lửa kể cho chị về thế của Lâm Ái Cầm. Nghe xong, Đỗ Khinh Ngữ kinh ngạc tột độ, hồi lâu mới hỏi: “Hướng Mỹ, Lâm Ái Cầm thật sự là con ruột của nuôi chị ?”

Lâm Hướng Mỹ gật đầu: “Vâng, chắc chắn 100%, trai đến với em .” Cô lôi Đỗ Trường Viễn bia đỡ đạn.

“Hèn gì đầu thấy chị thấy giống thế.” Đỗ Khinh Ngữ bừng tỉnh, sắc mặt đột nhiên đổi: “Vậy chị là, là...”

Lâm Hướng Mỹ vỗ tay chị: “Yên tâm , chị con nhà Lâm lão đại . Năm đó bế nhầm, nuôi chị bế nhầm con nhà Lâm lão đại về, đó đứa bé đó sốt mất, chuyện chẳng chị cũng .”

, chị nhất thời nghĩ .” Đỗ Khinh Ngữ thở phào nhẹ nhõm, tiếp: “Chị thà c.h.ế.t cũng cha như vợ chồng Lâm lão đại , đây họ đối xử với các em tệ quá.”

Mấy ngày nay trò chuyện với Lâm Hướng Mỹ, Đỗ Khinh Ngữ nhiều chuyện về cuộc sống của mấy chị em khi dọn đến Song Sơn. Chị thà cha còn hơn là loại cha như thế. Lâm Hướng Mỹ Đỗ Khinh Ngữ, thầm nghĩ cũng may chị con nhà họ Lâm, nếu dính cái gia đình đó thì đúng là mệt mỏi.

Đỗ Khinh Ngữ tò mò: “Vậy nếu trai nhận Lâm Ái Cầm, cho bố nuôi chị ? Anh về nhà ?”

Lâm Hướng Mỹ tất nhiên thể thật, liền đưa lý do chuẩn sẵn: “Anh trai chi tiết với em, nhưng em đoán hai nguyên nhân. Một là vì em và Lâm Ái Cầm hợp , sợ em vui. Hai là hiện tại nhà họ Đỗ đang gặp khó khăn, để cô về lúc cũng tiện.”

Đỗ Khinh Ngữ tính tình đơn thuần, sùng bái Đỗ Trường Viễn mù quáng, thấy gì cũng đúng nên gật đầu: “Ừ, trai chắc chắn tính toán riêng của .”

Cô gái đúng là dễ tin thật. Lâm Hướng Mỹ đôi mắt trong veo của chị, nhịn vỗ tay chị: “Lâm Ái Cầm về thì cô tự tìm cách, trai chắc chắn sẽ ngăn cản, nhưng cũng sẽ giúp đỡ .”

Đỗ Khinh Ngữ quyết định về nhà họ Đỗ, chuyện nhà đó trừ trai thì chẳng liên quan gì đến chị, chị cũng quan tâm Lâm Ái Cầm về . Chỉ nghĩ đến bà Đỗ, chị buồn: “Hướng Mỹ, nếu Lâm Ái Cầm về, chắc chị sẽ còn phát điên nữa nhỉ.”

Nhìn Đỗ Khinh Ngữ ghế nhỏ, ôm gối với vẻ mặt cô đơn, Lâm Hướng Mỹ thầm thở dài. Bà Đỗ dù cũng nuôi nấng chị từ năm 4 tuổi đến giờ, dù đối xử với chị thế nào thì trong lòng chị vẫn còn tình cảm. Bị đuổi khỏi nhà mà vẫn còn lo bà phát điên , đúng là quá lương thiện.

“Khinh Ngữ tỷ, chuyện vui thì đừng nghĩ nữa.” Lâm Hướng Mỹ an ủi, lảng sang chuyện khác: “Mấy ngày nữa là , chị tìm việc thế nào để em hỏi thăm giúp cho.”

“Chị kén chọn , việc gì cũng , khổ mấy chị cũng chịu .” Đỗ Khinh Ngữ . Trước khi nhà họ Đỗ gặp chuyện, chị mới học xong cao trung, từng nên kinh nghiệm. Lại thêm thành phần gia đình , trong cái thời buổi "một củ cải một cái hố" , tìm việc là may mắn lắm .

Lâm Hướng Mỹ gật đầu: “Chị kén chọn thì chắc dễ tìm thôi.”

Hôm mùng năm Tết, Thẩm Vệ Sơn lái xe đưa cả nhà đến Vương Gia Bảo chúc Tết bà ngoại và của Vọng Tinh, ăn một bữa cơm linh đình về Song Sơn khi trời tối. Mùng sáu, ông nội và bác của Vọng Tinh từ An Cát lặn lội tới thăm, mang theo nhiều quà cáp. Lâm Hướng Mỹ giữ họ ăn cơm, khí hòa hợp, họ cũng ý nhắc chuyện đón Vọng Tinh về ở vài ngày nữa.

Xong xuôi các đám chúc Tết, mùng bảy cả nhà nghỉ ngơi, mùng tám Lâm Hướng Mỹ chính thức , coi như hết Tết. Vừa , cô nhờ hỏi thăm việc cho Đỗ Khinh Ngữ, Thẩm Vệ Sơn cũng giúp một tay. ngoài dự tính của cô, cái mác nhà họ Đỗ quá nặng nề, hễ đến lý lịch của chị là đều khéo léo từ chối, ngay cả mặt mũi của Thẩm Vệ Sơn cũng ăn thua.

Tất nhiên, cũng thể vì giúp Lâm Hướng Mỹ tìm việc, Thẩm Vệ Sơn khác, còn nhận khác. Vì bối cảnh nhà họ Đỗ nhạy cảm lúc , Lâm Hướng Mỹ sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của Thẩm Vệ Sơn nên dặn cứ bảo Đỗ Khinh Ngữ là bạn của bạn thôi, đừng quan hệ quá gần gũi. Thời buổi chuyện gì cũng cẩn thận.

Mỗi ngày về, ánh mắt mong chờ của Đỗ Khinh Ngữ, Lâm Hướng Mỹ nỡ thật. Cô định bụng tìm thêm vài chỗ nữa xem . mãi đến hết tháng Giêng vẫn tìm việc cho chị. Nguyên nhân chính là huyện Song Sơn quá nhỏ, vị trí công việc ít, cả đời nên chẳng mấy khi chỗ trống. Dù Đỗ Khinh Ngữ luôn miệng bảo việc gì cũng , nhưng Lâm Hướng Mỹ thể để chị xưởng việc nặng nhọc, nếu trai về cô ăn thế nào.

Nhìn Đỗ Khinh Ngữ mỗi ngày buồn bã nhưng vẫn cố tỏ bình thường, Lâm Hướng Mỹ thấy lo vô cùng. Hiện giờ việc trong nhà Đỗ Khinh Ngữ đều giành hết. Cô vì mãi tìm việc nên chị thấy bất an. Thêm đó, Cố thẩm bên nhà bên cạnh cũng gặp chuyện, lúc dọn hũ dưa chua may trẹo lưng, liệt giường mấy tháng, thể trông Ngọt Ngào nữa.

Nhìn Ngọt Ngào hơn 4 tuổi, ngày nào cũng đòi học theo ba, Lâm Hướng Mỹ suy nghĩ cả ngày đưa một quyết định. Đợi Thẩm Vệ Sơn về, ăn cơm xong, cô kéo một góc bàn bạc: “Thẩm Vệ Sơn, em chuyển nhà lên An Cát.”

 

 

Loading...