TN 70: Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn - Chương 190: Hành Động Khác Thường

Cập nhật lúc: 2026-04-01 09:22:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hóa , Dương Kiếm Phong trút bỏ nghi ngờ, hai cùng về cục họp.

 

Ban ngày là Trình Tố Mai ở cùng Từ Văn Lệ, trời tối Tiêu Kiến Quân mới xách cặp l.ồ.ng cơm bước vội vàng chạy tới.

 

“Văn Lệ ngoại trừ ăn cơm thì chính là ngủ, cháu hỏi bác sĩ xem như thật sự chứ?” Trình Tố Mai chút lo lắng.

 

“Lát nữa cháu sẽ hỏi, mợ Cả để cháu đưa mợ về nhé, bây giờ trời tối thế .”

 

“Kiến Quân em đói!” Trong phòng bệnh truyền tiếng của Từ Văn Lệ.

 

Tiêu Kiến Quân đưa cơm , đặt bàn nhỏ cho cô: “Em tự ăn , tiễn mợ Cả về!”

 

“Em bây giờ là bệnh nhân đấy, cứ thế vứt em một !”

 

“Anh bắt buộc đưa mợ Cả về!” Tiêu Kiến Quân kiên trì lập trường của , vợ thật sâu một cái xoay bước khỏi phòng bệnh.

 

Người lưng bĩu môi, cắm cúi ăn cơm, tối nay móng giò kho tàu và trứng gà hấp, thể bạc đãi cái bụng của .

 

Nửa tiếng Tiêu Kiến Quân mới , thấy Từ Văn Lệ ăn hết sạch thịt, chỉ còn một cái màn thầu, đang ở phòng nước lấy nửa cốc nước ăn nốt.

 

“Anh ăn cơm , xuống nhà ăn mua thêm món gì !”

 

“Không , buổi trưa ăn no , một cái màn thầu là đủ.”

 

“Anh đừng giận nhé, em thật sự ăn cơm.”

 

Tiêu Kiến Quân ăn xong màn thầu dậy an ủi Từ Văn Lệ: “Anh cũng trẻ con, chẳng lẽ còn vì một bữa ăn thịt mà giận dỗi !”

 

Trong nhà và trong gian của vợ đều thịt, thể vì chuyện mà tức giận chứ.

 

Từ Văn Lệ ôm lấy Tiêu Kiến Quân, sức cọ cọ , một lát cảm thấy như vẫn đủ, tay thuận theo vạt áo luồn trong, Tiêu Kiến Quân lập tức lùi , suýt chút nữa Từ Văn Lệ ngã xuống đất.

 

“Tiêu Kiến Quân ý gì?”

 

“Anh , đây là bệnh viện.”

 

“Em cũng gì khác, sờ chồng còn phạm pháp ?”

 

“Vợ , em khác .”

 

Từ Văn Lệ đang định tiếp tục cãi thì sắc mặt và biểu cảm đều đổi, lập tức xin : “Kiến Quân xin , em yêu quá, em hy vọng tình cảm với ngày càng , đều vợ chồng chuyện đó càng nhiều tình cảm càng , em còn tưởng vì thương nên còn yêu em nữa chứ!”

 

Hồi lâu thấy câu trả lời của Tiêu Kiến Quân, Từ Văn Lệ thấp thỏm bất an ngẩng đầu lên, ánh mắt hai chạm giữa trung, một mang theo bất an, một sóng yên biển lặng.

 

“Ngủ , bắt đầu từ ngày mai ban ngày về cục , sẽ dặn dò y tá chăm sóc em thật , em yên tâm nhà sẽ thường xuyên đến thăm em, buổi tối nhất định sẽ qua với em.”

 

“Trong nhà già cả, mợ Cả và bác gái Hai còn , bảo họ cần đến nữa , ở thêm vài ngày em sẽ về nhà, em nhớ nhà .”

 

Cô vợ hiểu chuyện của trở về , đám mây đen và nghi ngờ trong lòng Tiêu Kiến Quân tan quá nửa, yên tâm .

 

Lại ở bệnh viện thêm vài ngày Từ Văn Lệ nằng nặc đòi về nhà, bác sĩ cũng về vấn đề gì.

 

“Văn Lệ đây là nhớ con nhỉ!” Hôm nay đến đón cô xuất viện là Từ Hưng Nghiệp và Đoạn Nhã Chi.

 

“Chứ còn gì nữa ạ? Cháu liên tục mơ thấy ba đứa nhỏ mấy ngày liền, sợ Kiến Quân yên tâm việc, cháu cũng dám nhắc đến con với .” Từ Văn Lệ vẻ hận thể lập tức về thiết với ba đứa trẻ ngay.

 

Về đến nhà Tráng Tráng và Xảo Xảo ở đó, thấy Đô Đô đang xổm trong sân đếm kiến, Từ Văn Lệ qua bế bé lên: “Con gái về , nhớ con c.h.ế.t mất!”

 

“Không , cần!” Cơ thể nhỏ bé của Đô Đô suýt vặn thành cái quẩy thừng, liều mạng kháng cự sự thiết của Từ Văn Lệ, thậm chí còn đưa tay đẩy cô.

 

Cảnh tượng khiến trong sân đều ngẩn , Đô Đô thể bài xích Văn Lệ như chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-mang-khong-gian-dat-con-den-tim-chong-thu-truong-ly-hon/chuong-190-hanh-dong-khac-thuong.html.]

 

“Mẹ là con mà, cái đứa trẻ !” Từ Văn Lệ vỗ một cái m.ô.n.g con gái.

 

Đô Đô đứa chịu thiệt, trở tay tát một cái mặt cô.

 

Chuyện gì thế , hai con thế mà đ.á.n.h !

 

Tiêu Văn Đạc giật đứa bé từ trong lòng Từ Văn Lệ: “Sao con thể đ.á.n.h Đô Đô chứ!”

 

Cháu gái nhỏ là cục cưng của cả nhà, bình thường to với bé Tiêu Văn Đạc còn vui, huống chi là động thủ.

 

“Bố, là nó đ.á.n.h con chẳng lẽ bố thấy? Chiều con cũng chiều kiểu đó, cái là đ.á.n.h cha mắng nên dạy dỗ ?”

 

Trước Từ Văn Lệ bao giờ đỏ mặt với Tiêu Văn Đạc, thế mà to tiếng.

 

Không chỉ Tiêu Văn Đạc cảm thấy bất ngờ, Từ Hưng Nghiệp cũng ngây , phản ứng vội vàng mắng cháu gái, thể chuyện với bề như chứ!

 

Bản mới trở về, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn, Từ Văn Lệ hừ một tiếng bỏ tự về hậu viện.

 

Chẳng lẽ đầu va đập tính tình sẽ thật , mấy ngày nay Từ Văn Lệ lúc cứ như biến thành khác , Tiêu Kiến Quân thể nghĩ nhiều...

 

Buổi tối Từ Văn Lệ kêu đau đầu đòi ăn cơm trong phòng, Xảo Xảo và Tráng Tráng cùng cô cũng đuổi ngoài.

 

Để cô một trong phòng ăn cơm, Tiêu Kiến Quân bế Đô Đô cứ lẩm bẩm “ ”, liều mạng kháng cự Từ Văn Lệ phòng khách.

 

“Kiến Quân thể để bố chồng dỗ con, qua đây với em ?”

 

“Văn Lệ, tay chân em đều cử động , ăn cơm thành vấn đề, Đô Đô còn nhỏ, tối nay chơi với con .”

 

“Trong lòng rốt cuộc em quan trọng con quan trọng hả!”

 

Hai cái thể so sánh ? Có cần thiết so sánh ? Tiêu Kiến Quân thỏa hiệp bế Đô Đô sân trêu thỏ con.

 

“Đô Đô, con thích bế mà, hôm nay tại đ.á.n.h ?”

 

“Không !”

 

“Sau đ.á.n.h , như là bé ngoan ?”

 

Đô Đô ôm lấy mặt Tiêu Kiến Quân, trịnh trọng nghiêm túc lặp : “Không !”

 

Đứa bé rốt cuộc là , Tiêu Kiến Quân bế bé phòng khách ăn cơm, Tiêu Văn Đạc đang an ủi Xảo Xảo, Xảo Xảo tưởng thích đang ăn cơm lau nước mắt.

 

“Mẹ Xảo Xảo bệnh, đầu va đập, bây giờ nhiều chuyện đều ý của .” Tiêu Kiến Quân khuyên con.

 

“Mẹ giống như biến thành khác .” Tráng Tráng cũng chút buồn bực.

 

Cảm giác Tiêu Kiến Quân cũng , nhưng lớn, chỉ cảm thấy đây là phản ứng bình thường khi thương ở đầu.

 

“Không !” Đô Đô lắc đầu, bé mệt quá , nhiều như tại những hiểu chứ!

 

Buổi tối Tiêu Kiến Quân dỗ con xong, tắm rửa về phòng, chuyện với Từ Văn Lệ, cô ôm lấy từ phía : “Kiến Quân em ...”

 

Tiêu Kiến Quân hiện tại thật sự tâm trạng đó, chút thông suốt, Từ Văn Lệ mấy đứa trẻ đều vui , Đô Đô bài xích cô như , cô còn tâm trạng chuyện đó chứ.

 

Tay Từ Văn Lệ du tẩu n.g.ự.c , Tiêu Kiến Quân giữ : “Anh mệt , em còn đang bệnh, đau đầu thì nghỉ ngơi cho khỏe, đợi em khỏi hẵng .”

 

“Tiêu Kiến Quân ý gì, chỉ vì hôm nay em đ.á.n.h Đô Đô một cái ? Nó đ.á.n.h em các thấy ? Con cái đều bố chiều hư thành cái dạng gì !”

 

bố , đó còn gọi là bố, vợ bao giờ gọi như .

 

 

Loading...