TN 70: Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn - Chương 173: Đăng Báo Cắt Đứt Quan Hệ Cha Con
Cập nhật lúc: 2026-04-01 09:21:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Từ Văn Lệ, cô tưởng là ai chứ, còn bản lĩnh và quyền lợi ươm giống nữa, mau tránh đừng lỡ việc hái rau của chúng !”
Tên quả nhiên nợ đòn, Từ Văn Lệ tung một cước đá bay xa.
Dương Kiếm Phong: Anh, đây chính là dịu dàng mà , hiểu lầm gì với từ !
Tiêu Kiến Quân: Vợ chỉ thỉnh thoảng mới nổi đóa thôi, bình thường vẫn , thật sự lừa .
Đinh Bằng lồm cồm bò dậy, thật sự bất chấp tất cả xông lên g.i.ế.c c.h.ế.t Chương Linh và Từ Văn Lệ, hai con tiện nhân tay ác độc thật!
Cuối cùng lý trí chiếm thế thượng phong, lùi về mấy mét mới mở miệng: “Từ Văn Lệ, cô đừng quá ngông cuồng, chẳng lẽ cô còn quan trọng hơn ở ? Cô đây là ruộng thí nghiệm, là nơi ươm giống , cô lấy chứng cứ đây xem nào!”
“Hôm nay chỉ một câu, lấy văn bản phát riêng cho một , thì một mảnh lá rau cũng đừng hòng lấy .”
“Các cái gì , ăn mày ? Cầm sọt xếp hàng ăn mày hôm nay mới thấy đầu đấy, nhà cũng lương thực dư thừa , các !” Dương Kiếm Phong khoanh tay, mang vẻ lưu manh Đinh Bằng, mặt hì hì, nhưng đáy mắt dâng lên một tầng sương lạnh.
Từ Văn Lệ cũng thấy Tiêu Kiến Quân, đến bên cạnh tình hình ở nhà, Tiêu Kiến Quân cũng yên tâm ngoài: “Lát nữa qua đón em.”
“Vâng, em đợi !” Giờ phút Từ Văn Lệ khôi phục dáng vẻ ôn hòa đoan trang, khiến sinh ảo giác, tung cước đá bay khác hình như là cô.
Không bao lâu Dương Kính Phong cũng về, Đinh Bằng nén đau bắt đầu cầu xin Từ Văn Lệ, cấp thật sự đang đợi dùng rau, cho bọn họ hái một ít về giao nộp nhiệm vụ ?
“Cục trưởng, nhà họ Từ đưa mười mấy sọt rau qua đó, hình như... cần chúng kiếm rau nữa .” Thuộc hạ ở cục chạy đến báo tin.
Thân hình Đinh Bằng lảo đảo, suýt nữa thì ngã nhào.
“Anh đừng hòng ăn vạ chúng nhé, ngất thì cũng ngoài hẵng ngã. Đinh Bằng , đều thấy tội nghiệp cho , đ.á.n.h cho thành đầu heo, kết quả công lao thuộc về khác, về chắc phê bình nhỉ!” Dương Kiếm Phong bắt đầu hả hê nỗi đau của khác.
“Ai đ.á.n.h , vết thương là do tự ngã đập ? Không , lớn thế , đường cũng chịu đường!” Chương Linh bồi thêm một nhát d.a.o.
Nếu đỡ, Đinh Bằng ước chừng thật sự sẽ ngất xỉu, đám cũng quá bắt nạt !
Đám đó giống như ch.ó rơi xuống nước xám xịt rời , Từ Văn Lệ và Chương Linh đập tay lớn, xử lý kẻ thật là nghiền.
“Bây giờ tại hai thành bạn bè , giống ở chỗ chịu chịu thiệt, còn dám tay, nữ trung hào kiệt!” Dương Kiếm Phong giơ ngón tay cái lên.
“Con ruồi đáng ghét đuổi , và Văn Lệ cũng nên về thôi.” Sắp đến trưa , Chương Linh vẫn còn nhớ thương món lẩu!
Người giúp một việc lớn như , thể để cứ thế rời , Dương Quốc Siêu bảo con trai lớn đặt tiệm cơm, gọi cả nhà họ Tiêu cùng qua đó.
Từ Văn Lệ và Chương Linh từ chối, Kỷ Ái Hà một tay kéo một nhà, Dương Kiếm Phong cũng theo, khuyên đến khi hai đồng ý ở ăn cơm mới lái xe đón già trẻ nhà họ Tiêu.
“Bố nuôi, tiệm cơm ăn !” Xảo Xảo véo phần thịt mỡ bụng , vẻ mặt đầy xoắn xuýt, ăn nhiều thịt sợ béo, ăn thèm.
“Vậy em ở nhà trông nhà , bọn tiệm cơm.” Tráng Tráng hiểu nổi suy nghĩ của em gái, em mới bảy tuổi cần thiết để ý béo gầy và ?
Đô Đô rúc trong lòng Tiêu Văn Đạc thấy chị ngoài, liền một tay kéo trai , chơi , mang theo Đô Đô với!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-mang-khong-gian-dat-con-den-tim-chong-thu-truong-ly-hon/chuong-173-dang-bao-cat-dut-quan-he-cha-con.html.]
Nhà họ Dương gọi một phòng bao lớn, đặt hai bàn. Lúc ăn cơm Tiêu Văn Đạc bế cháu gái nhỏ, con trai đón lấy. Từ Văn Lệ hỏi Đô Đô bế , Đô Đô chỉ thịt bàn, chép chép miệng, Đô Đô cũng ăn thịt!
“Đô Đô, thịt thơm lắm, ngon lắm!” Xảo Xảo gắp một miếng thịt gà bỏ miệng, hai má phồng lên giống như một con sóc nhỏ.
“Em sợ béo nữa ?” Tráng Tráng hỏi em gái.
Xảo Xảo bỏ nửa cái đùi gà đang ăn dở bát trai, Đô Đô cũng , cái tay nhỏ bé cứ quơ quơ giữa trung.
“Sau ngoài mang theo ba đứa nó, ồn khiến đều ăn ngon.” Từ Văn Lệ dùng ánh mắt cảnh cáo Xảo Xảo ngoan ngoãn một chút, liếc Đô Đô, cô nhóc giống như chịu ấm ức lớn lắm bĩu môi.
Mỹ nhân bất kể lớn nhỏ vẻ mặt mà đều sẽ giành sự đồng tình. Chương Linh ăn no, đưa tay bế Đô Đô qua: “Đi, dì đưa con cửa xem ô tô, ở chỗ con chịu ấm ức nữa.”
“Cô bế trẻ con ? Hay là để bế cho, là bố nuôi của Xảo Xảo và Tráng Tráng đấy, bế trẻ con.” Dương Kiếm Phong dậy đuổi theo.
Từ Văn Lệ và Kỷ Ái Hà , thứ đều cần cũng hiểu.
Ăn cơm xong về nhà bao lâu thì hai ông bà Từ Thần Quang qua.
“Rau hôm nay là ông đưa , ông cũng phản ánh với cấp , hết những việc của Đinh Bằng. Chú tư cháu cũng nắm chứng cứ bắt cóc cháu, ép cháu giao hạt giống , nộp lên cùng luôn .”
“Ông bà nội, cháu xin , hai theo cháu hưởng phúc, chỉ lo lắng. Nếu tại cháu, cũng cần trêu chọc loại tiểu nhân như Đinh Bằng.”
Bà cụ Từ nắm tay cháu gái an ủi: “Chúng và nhà họ Đinh, chính xác là nhà họ Hoàng Phố, cả đời cũng thể chung sống hòa thuận như khác .” Nếu Thanh Liên và vợ Hoàng Phố Ngọc lớn lên cùng từ nhỏ, hai nhà ngay cả quan hệ bề mặt cũng duy trì nổi.
Từ khi bà cụ Hoàng Phố từ chỗ con trai cả trở về, hai nhà cơ bản qua gì nữa. Bà cụ Từ cũng trông mong gì việc tạo quan hệ với bọn họ, chỉ cần bà điên đó đừng việc gì kiếm chuyện là bà mãn nguyện .
Từ Văn Lệ còn tưởng nhà họ Từ và nhà Hoàng Phố Thiếu Viêm quan hệ , ý trong lời của bà nội hình như ẩn tình gì đó. Thấy bà nội ý định tiếp, Từ Văn Lệ cũng gặng hỏi.
Tối hôm đó lúc sắp ăn cơm, mấy mặc áo blouse trắng đến, Từ Văn Lệ giật nảy .
“Mọi ở đây ăn lẩu, vứt một bố ở bệnh viện, con gái con nhớ bố !”
Cái thì thật sự , hôm nay việc, Từ Văn Lệ quên mất bảo dì Tôn đưa cơm .
“Bố ăn lẩu, trong nhà thịt kho, còn trứng gà, con cho bố nhé!” Từ Văn Lệ bảo những khác tiếp tục ăn cơm.
“Mày ở bệnh viện dưỡng bệnh chạy tới đây gì?” Tâm trạng của Từ Thần Quang đều đứa con trai phá hỏng .
“Đương nhiên là con đến tìm con gái , còn ba đứa cháu ngoại nữa, ông ngoại nhớ các cháu lắm.”
Tráng Tráng tặng cho ông một nụ gượng gạo nhưng mất sự lễ phép, Xảo Xảo trời đất nhất quyết ông ngoại, chỉ Đô Đô vô tư với ông .
Điều Từ Hưng Chí vui mừng khôn xiết, cháu ngoại và Đô Đô nhỏ đều hoan nghênh !
Ăn cơm xong những khác của nhà họ Từ đều về, chỉ Từ Hưng Chí hỏi con gái ông ở . Bà cụ Từ cũng lười mắng ông , cháu gái mỗi ngày bận rộn như , lấy thời gian chăm sóc ông !
Người giúp gì chỉ thêm phiền phức, là cháu gái đăng báo cắt đứt quan hệ cha con với ông cho xong!