Sáng sớm hôm , Thẩm Chi Vi cùng bà Giang đang bữa sáng trong bếp, Từ Quân kinh hỉ xông : “Chị Vi Vi, mụn nhọt mặt em biến mất , quá thần kỳ!”
“Để bà xem nào.” Bà Giang nâng mặt lên kỹ, tấm tắc khen Thẩm Chi Vi: “Vi Vi, hiệu quả trị liệu châm cứu của cháu rõ rệt thật đấy, hôm qua còn cái mụn to như , một đêm liền tiêu tán, ngay cả sẹo cũng để .”
Thẩm Chi Vi bày bát đũa, : “Cái mụn nhọt nhỏ nếu cháu trị , cũng dám cá cược với em .”
Từ Quân chút nóng mặt, chân thành xin : “Xin chị Vi Vi, em là ếch đáy giếng, hôm qua ngôn ngữ thỏa đáng, vô lễ với chị, chị vẫn kiên trì giúp em chữa bệnh, phẩm đức của chị cao thượng hơn em.”
Thẩm Chi Vi : “Được , chị tha thứ cho em, ai bảo chị đại nhân đại lượng .”
“Tiểu Quân , buổi sáng con ăn no chút, lát nữa cắt cỏ lợn đấy nhé.” Bà Giang chế nhạo .
“Em nhớ vụ cá cược mà, chị Vi Vi giúp em trị hết mụn nhọt, hôm nay em sẽ cắt hai gùi cỏ lợn.” Từ Quân cá cược thì chịu thua, hào khí can vân.
“Tốt, nhớ là .” Thẩm Chi Vi ôn nhu đưa cho một cái bánh kẹp thịt, “Nếm thử bánh kẹp thịt mới lò .”
Tuy rằng đồng cảm là trẻ con gia đình đơn , nhưng cũng để trốn tránh hình phạt cắt cỏ lợn, chỉ thiếu niên mài giũa mới thể trưởng thành khỏe mạnh.
“Cảm ơn.” Từ Quân ngoạm một miếng to, ăn nhân thịt thơm ngào ngạt, khen: “Oa, bánh kẹp thịt ngon quá, căng tin cơ quan thành phố cũng thế , em chỉ tết về Bắc Kinh mới ăn.”
Cậu ba miếng là ăn xong một cái.
“Tiểu Quân, con xem, Vi Vi tháo vát bao, chẳng những hiểu y thuật trị bệnh cứu , còn đồ ăn ngon, con đấy, thật nên học tập con bé cho .” Bà Giang tùy thời nhắc nhở .
“Vâng, bà Giang, kỳ nghỉ hè của cháu còn một tháng rưỡi, là cháu ở đây học tập việc nhà nông cùng nấu cơm với chị Vi Vi , như cũng thể rèn luyện bản .”
“Bố con đồng ý ?”
“Hừ, ông ước gì cháu thể độc lập tự chủ chứ.”
Lời còn dứt, Từ Vận Lương vặn phòng bếp.
“Dì Trương, bác sĩ Thẩm, chào buổi sáng.”
Ông liếc Từ Quân, chút kinh ngạc: “Ơ, thằng nhóc thối , hôm nay dậy sớm thế, thật là mặt trời mọc đằng tây.”
“Bố, bố phát hiện con gì đổi ?”
Từ Quân nâng mặt lên.
“À, cái mụn nhọt mặt con biến mất .”
Từ Vận Lương kinh ngạc.
Không ngờ mụn nhọt mặt con trai nhanh như Thẩm Chi Vi trị khỏi.
Hôm qua hai cá cược, ông còn tưởng là đùa, theo lẽ thường, thế nào cũng 2-3 ngày mới khỏi chứ.
Không ngờ thật sự một đêm là khỏi.
“Bác sĩ Thẩm, y thuật của cô thật tinh vi.”
Nếu tận mắt thấy, Từ Vận Lương thật thể tin hiệu quả trị liệu thần tốc như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-99-hieu-qua-tri-lieu-than-ky-kiem-chung-ca-cuoc.html.]
Không mổ ở miệng vết thương, cũng bôi t.h.u.ố.c, bệnh trị , chích chút m.á.u liền trị khỏi.
Thật là ông mở rộng tầm mắt.
Thẩm Chi Vi nhạt, phân tích nguyên nhân cũng dặn dò lời bác sĩ.
“Lần Tiểu Quân mọc mụn nhọt nguyên nhân chủ yếu vẫn là do tình chí mất cân đối dẫn tới, tâm trạng , trường kỳ buồn bực, tức giận, bực bội, gan uất hóa hỏa, vạ lây dày, dẫn tới dày hỏa vượng, sinh nhiệt độc, phát ở dày, cho nên cần thanh nhiệt độc mới thể trị tận gốc. Sau cần giữ tâm trạng bình thản, thanh tịnh, như mới dễ dàng tái phát lở loét.”
Từ Vận Lương gật gật đầu: “Chính là nguyên nhân , dạo nó phản nghịch lắm, tính tình lớn.”
Từ Quân cúi đầu hổ thẹn phản tỉnh.
Từ Vận Lương từ ái xoa xoa đỉnh đầu con trai, ôn hòa hỏi : “Lời bác sĩ Thẩm con nhớ kỹ .”
“Nhớ kỹ ạ.” Từ Quân gật gật đầu, ngoan ngoãn đồng ý, thuận miệng hỏi: “Bố, con ở đây hết kỳ nghỉ hè ? Con ở đây thể học tập việc nhà nông và việc nhà với bà Giang, chú Hải Ninh, chị Vi Vi, chuẩn cho việc xuống nông thôn cắm đội .”
Từ Vận Lương ngờ con trai một đêm thế nhưng còn lớn lên hiểu chuyện, vui mừng :
“Con nếu nguyện ý ở đây rèn luyện thì thể hơn, chỉ là hỏi xem bác sĩ Thẩm nguyện ý thu lưu con , đây chính là địa bàn của cô .”
Từ Quân đầu vẻ mặt chờ mong hỏi Thẩm Chi Vi: “Chị Vi Vi, chị nguyện ý cho em ở chứ? Em sẽ giống chú Hải Ninh giúp chị việc nhà nông.”
Thẩm Chi Vi : “Em nếu thể chịu thương chịu khó, chị cũng thể cho em ở , nhưng đừng một hai ngày liền ồn ào chạy trốn nhé, nơi giao thông tiện, xe buýt thể về huyện thành, xe thành phố càng .”
“Em đảm bảo chạy trốn.” Từ Quân tự tin tràn đầy.
Bà Giang cũng tiếp lời: “Vận Lương, Tiểu Quân nếu nguyện ý ở trải nghiệm cuộc sống nông thôn, sẽ hỗ trợ chăm sóc nó, an tâm trở về công tác, chờ kỳ nghỉ hè kết thúc để Giang Hải Dương đưa nó về thành phố.”
Nhà họ Từ cùng nhà họ Giang giao tình thâm hậu, hôm qua Từ Vận Lương ly hôn, một nuôi con, bà Giang đau lòng Từ Quân cũng đau lòng Từ Vận Lương, rốt cuộc vãn bối cũng là bà lớn lên.
“Vậy phiền .” Từ Vận Lương từ túi áo móc một xấp phiếu gạo cùng tiền ăn, đưa cho Thẩm Chi Vi: “Bác sĩ Thẩm, đây là tiền ăn và lương thực dự trù của Từ Quân, xin hãy nhận lấy.”
Thẩm Chi Vi liếc mắt một cái, tiền mặt hơn 100 đồng, phiếu gạo cũng mười mấy tờ, đều là phiếu gạo mười cân.
Thật là hào phóng.
“Chỗ giao cho bà Giang , chú Giang mang đến ít gạo và mì, đủ chúng ăn hai tháng.”
Thẩm Chi Vi uyển chuyển khách khí.
“Giao cho , cần thêm cái gì sẽ hỗ trợ mua.” Bà Giang duỗi tay nhận lấy, bà Thẩm Chi Vi tiện thu, chính cô bảo quản, thời điểm thích hợp sẽ giao cho cô.
Không bao lâu, Giang Hải Ninh cùng Giang Hải Dương cũng rửa mặt đ.á.n.h răng xong : “Mọi đều dậy sớm thế.”
“Chú Giang, xem, mụn nhọt mặt cháu trị khỏi .”
Từ Quân đưa mặt cho xem.
Hai em nhà họ Giang cũng kinh ngạc cảm thán, hôm qua cái mụn to như cư nhiên nhanh như thế liền trị khỏi.
Trong lòng bọn họ đối với y thuật tinh vi của Thẩm Chi Vi càng thêm tin tưởng vững chắc nghi ngờ.