TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 516: Chút Tiếc Nuối Thuở Thanh Xuân
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:37:20
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trạm thủy điện xây tại thôn Thủy Khẩu là hợp lý nhất. Ở đó vốn một hồ chứa nước lớn cùng mấy ngọn thác vĩ đại, giáp ranh với thôn Điền Lĩnh và thôn Nam Khẩu nên ba thôn thể dùng chung. Ba nơi vốn quan hệ thông gia, tình cảm hữu hảo. Nếu ba thôn cùng huy động nhân lực, đồng lòng xây dựng thì chỉ cần 800 ngày công là thể thành.”
“Nếu xây một trạm thủy điện công suất 80 kW, trang hai máy phát điện, kinh phí chúng hạch toán rơi 803.500 tệ.” Thư ký chi tiết báo cáo.
Giang Hải Dương bảng dự toán tỉ mỉ, gật đầu hài lòng: “Được, cũng nên đ.á.n.h tiếng với công xã bên đó, hỏi xem ý nguyện xây trạm thủy điện của họ thế nào. Cứ rõ đây là khoản tiền do đồng chí Thẩm Chi Vi quyên góp để xây dựng.”
“Rõ.”
Sau khi thư ký rời , Giang Hải Dương nhấc máy gọi điện thoại văn phòng của Giang Hải Chính.
“Alô, là Giang Hải Dương đây.”
“Anh cả, hôm nay nhớ đến chuyện gọi cho em thế?” Giang Hải Chính chút bất ngờ.
“Hôm nay Vi Vi đến chỗ chú việc ?” Giang Hải Dương hỏi thăm.
Giang Hải Chính đáp: “Không ạ, thỉnh thoảng cuộc họp quan trọng cô mới tham gia. Cô kinh bách chiến, kiêm nhiệm nhiều chức vụ nên bận túi bụi, nhưng em bố trí thư ký riêng để truyền đạt công việc cho cô .”
“Ừm, tìm chú là đúng . Tuần Vi Vi với về việc bán một phần lô đồ điện t.ử viện trợ từ quốc gia A, dùng tiền đó để xây trạm thủy điện cho thôn Điền Lĩnh – nơi cô từng xuống nông thôn lao động, chú chuyện chứ?”
Giang Hải Chính gật đầu: “Cô với em . Lô đồ điện lượng lớn, là viện trợ định hướng cho thôn Điền Lĩnh, khổ nỗi nơi đó điện nên đành ưu tiên xây trạm thủy điện .”
Giang Hải Dương tiếp lời: “Bên dự toán chi phí xây một trạm thủy điện quy mô nhỏ là 803.500 tệ, mất 800 ngày công. Trạm khi thành thể cấp điện cho cả ba thôn...”
Giang Hải Chính ghi chép cẩn thận.
“Được , hôm nay em sẽ bảo thư ký truyền đạt cho cô .”
Giang Hải Dương vẫn thấy yên tâm nên hỏi thêm: “Lô đồ điện đó bán ? Có gom đủ tiền lớn như ?”
Vào những năm tháng , đây quả thực là một con khổng lồ.
Giang Hải Chính khẳng định: “Chúng em giúp cô bán sạch . Tivi và máy giặt, Vi Vi chỉ định bán cho các đơn vị nghiên cứu khoa học; điện thoại thì bán cho cục điện thoại; còn 30 chiếc xe thì bán đứt cho xưởng sản xuất ô tô. Tổng kinh phí gom là 2,1 triệu tệ.”
“Vẫn còn dư một phần đồ điện, dự định khi thông điện sẽ chuyển thẳng về thôn Điền Lĩnh để đội sản xuất phân phát cho những xã viên ưu tú.”
“Thẩm Chi Vi , kinh phí dư khi xây trạm thủy điện sẽ dùng để đường nhựa và mua máy gặt đập liên hợp.”
“Tốt quá.” Giang Hải Dương khỏi tán thưởng: “Không ngờ Vi Vi lên thủ đô mà vẫn đau đáu nghĩ đến việc báo đáp vùng quê từng cắm chốt, tình cảm thật đáng trân quý.”
Giang Hải Chính nhắc nhở: “Anh cả , Vi Vi cũng là đang gửi tặng thành tích cho đấy. Đây là địa bàn quản lý, xây xong trạm thủy điện, thông điện, đường, nâng cao cơ giới hóa nông nghiệp... những thứ sẽ giúp ích nhiều cho việc thăng tiến của .”
“Không ngờ con bé tâm ý sâu xa như .” Giang Hải Dương , trong lòng thấy ấm áp lạ thường.
Huyện Nam nơi cai quản vốn là vùng sơn cước nghèo nàn, kinh phí hạn hẹp, lập thành tích là chuyện vô cùng gian nan. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc thăng quan tiến chức chẳng hề dễ dàng. Tuy nhiên, năm xưa khi tự nguyện xin về đây công tác, chuẩn sẵn tâm lý chiến đấu lâu dài.
Giang Hải Chính tiếp: “ , Vi Vi thực sự coi chúng là nhà. Khoản kinh phí đang ủy thác cho Bộ Ngoại thương chúng em quản lý, khi nào chuẩn khởi công, chúng em sẽ chuyển tiền qua ngay.”
“Vậy sẽ sắp xếp ngay lập tức.”
Trong tâm trí Giang Hải Dương hiện viễn cảnh về một nông thôn mới. Thôn Điền Lĩnh nhà nhà thắp đèn điện sáng trưng, đường xi măng chạy thẳng tới cửa, gương mặt mỗi dân đều rạng ngời niềm vui.
Giang Hải Chính sực nhớ điều gì đó, bèn hỏi: “Anh cả, chuyện Tiêu Linh ly hôn, ?”
“Cái gì? Tiêu Linh ly hôn ư?” “Tại ly hôn?” “Chuyện xảy từ khi nào?” “Tình trạng của cô vẫn chứ?”
Giang Hải Dương bàng hoàng, liên tục hỏi dồn dập với vẻ quan tâm rõ rệt.
“À, đơn vị quân đội cùng hệ thống với các nên cũng .” Giang Hải Chính giải thích: “Em cũng mấy em khác trong đại viện kể thôi. Chồng cô chuyện nên hai đường ai nấy . Cô dắt con về thủ đô công tác .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-516-chut-tiec-nuoi-thuo-thanh-xuan.html.]
“Chính Văn Thành giúp cô thủ tục ly hôn đấy.”
Giang Hải Dương sững hồi lâu, hỏi một câu vẻ ngẩn ngơ: “Con gái của Tiêu Linh – bé Tiểu Noãn, giờ chắc đang học lớp 10 nhỉ?”
“Vâng, hiện đang học tại trường trung học trong đại viện. Hai con đều ở chỗ bác Tiêu, giờ nhà họ Tiêu cũng đang bàn tán nhiều lắm.” Giọng Giang Hải Chính đầy vẻ tiếc nuối: “Tiếc cho một tấm chân tình, cuối cùng phụ bạc. Chúng cũng tiện đến hỏi thăm, cô vốn lòng tự trọng cao, chắc thích khác đến hỏi han lúc .”
“Anh , chú cứ yên tâm, sẽ cố tình phiền cô .”
Giang Hải Dương gác máy, thở dài một sườn sượt.
Lồng n.g.ự.c nhói lên từng cơn đau âm ỉ. Tiêu Linh, con bé ngốc nghếch , năm xưa một mực đòi gả cho tên Mạnh Nguyên đó, chân tình mắt thì thấy, cứ đ.â.m đầu cái thứ phù phiếm xa xôi...
Ký ức của bất giác ngược về hơn mười năm , khi nghiệp đại học.
Vào mùa hoa dành dành nở rộ, Tiêu Linh trong sân yên tĩnh sách. Khi đó cô để tóc dài, mặc bộ váy trắng thanh khiết, hai b.í.m tóc tết đen nhánh buông dài. Ánh nắng đầu hạ rớt vai, chiếu rọi khiến cô trông thật rạng rỡ, thanh tú, quanh như bao phủ bởi một vầng sáng nhạt nhòa.
Giang Hải Dương đạp xe ngang qua, thấy cảnh như tranh vẽ liền bóp phanh dừng .
“Tiêu Linh.”
Tiêu Linh tiếng động liền đầu , ngọt ngào chào: “Anh Hải Dương.”
“Nghe nghiệp , cán bộ trong cơ quan cơ đấy.”
Giọng trong trẻo của thiếu nữ như dòng suối mát lành rót tim . Làn da cô trắng nõn nà, nụ rạng rỡ như hoa.
“ .”
Giang Hải Dương bỗng thấy tim đập thình thịch, đ.á.n.h liều mời mọc: “Em xem phim ?”
“Được chứ ạ.”
Tiêu Linh sảng khoái nhận lời nhảy tót lên ở ghế xe đạp của . Từ nhỏ cô chơi với đám con trai đại viện như Giang Hải Dương, dù học khác trường đại học nhưng khi gặp vẫn hề cảm giác xa cách.
Hôm đó, Giang Hải Dương chở cô đến rạp phim trong đại viện, mua cho cô nước ngọt và bỏng ngô, chăm sóc vô cùng dịu dàng. Anh chẳng nhớ nổi nội dung phim là gì, chỉ thỉnh thoảng liếc góc nghiêng khuôn mặt cô. Chỉ mới hai năm gặp, cô nhóc ngày nào dường như vụt lớn. Chỉ cô gái vô tư là hề rằng lớn bên cạnh nảy sinh tâm tư theo đuổi .
Xem phim xong, hai bộ trò chuyện.
“Em còn hai năm nữa mới nghiệp đúng ?” Giang Hải Dương hỏi.
“Vâng, bố em khi nghiệp em đoàn văn công công tác, ở thủ đô phát triển để tiện chăm sóc .” Tiêu Linh đáp.
Giang Hải Dương trong lòng khấp khởi mừng thầm. Hai năm trôi qua nhanh thôi, đợi cô nghiệp, thể sang nhà họ Tiêu cầu hôn .
Thế nhưng hai năm , khi công tác xa trở về, bố Tiêu Linh lấy chồng, gả về thành phố Du cho một tiểu đội trưởng. Cả nhà cô đều phản đối nhưng cô cứ đ.â.m đầu bụi rậm, chỉ e là khổ cực trăm bề...
Nghe tin đó, đầu óc Giang Hải Dương vang lên những tiếng nổ ong ong. Chẳng cô ở thủ đô chăm sóc ? Tại nghiệp hai tháng vội vàng lấy chồng? Lại còn gả cho một kẻ kém cỏi hơn về mặt?
Chút tiếc nuối thời trai trẻ cuối cùng cũng phai nhạt dần theo công việc bận rộn. Giang Hải Dương cũng xem mắt kết hôn cùng năm đó. Sau chuyển công tác xuống phía Nam.
Sau nữa, thi thoảng vẫn nhắc đến cuộc hôn nhân của Tiêu Linh, rằng họ sống hạnh phúc, năm thứ hai khi cưới sinh một cô con gái xinh xắn. Yêu một nhất thiết sở hữu, chỉ cần thấy cô hạnh phúc là đủ. Giang Hải Dương luôn tự an ủi như thế.
Về dứt khoát xin xuống Nam việc, hầu như còn gặp Tiêu Linh nữa. Lần cuối hai chạm mặt là trong tiệc đính hôn của Tiêu Chinh và Thẩm Chi Vi. Cuối cùng cũng thấy chồng tuấn tú và cô con gái ngoan ngoãn bên cạnh cô, gia đình êm ấm. Giang Hải Dương thầm nghĩ chắc hẳn cô đang hạnh phúc.
Không ngờ kết hôn đột ngột, mà ly hôn cũng đột ngột đến nhường .
Giang Hải Dương thu dòng suy nghĩ, nhấc máy gọi một cuộc điện thoại cho Từ Vận Lương.