TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 515: Mạnh Nguyên Quỳ Gối Cầu Xin Thứ Lỗi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:37:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Nguyên lắng những lời lẽ đó, chằm chằm biểu cảm khuôn mặt những của . Anh cảm thấy chúng thật xí và ghê tởm hơn bao giờ hết. Bản tính vốn chút thanh cao, luôn cho rằng tình yêu là thứ thể vấy bẩn, thế nên khi kết hôn với Tiêu Linh, chẳng hề động chân tình mà chỉ một mực nhớ nhung Chu Oánh. Không ngờ đến tận hôm nay, mới nhận sắp mất một vợ , một đàn bà từng yêu bằng cả trái tim.

Cơn đau vì hối hận kịp dày vò tâm trí Mạnh Nguyên. Trong mắt gia đình , cuộc hôn nhân của chẳng khác nào một thương vụ để mưu cầu lợi ích. Họ giống như những con đ*a hút m.á.u, tham lam vô độ lấp đầy. Tâm trạng vốn dĩ ưu uất của càng thêm nặng nề.

Anh xuống, nhấp một ngụm do đứa cháu đích tôn rót, trầm giọng : “Bố, , Tiêu Linh ly hôn với con .”

“Cái gì?!”

Câu như một quả b.o.m sấm sét nổ tung ngay tại chỗ. Ngô Kim Châu gào lên: “Đang yên đang lành, hai đứa đòi ly hôn?”

Mạnh Đại Chí cũng dám tin: “Trước Tết thím còn gọi điện bảo chú gửi đồ Tết cho nhà , đó chúng nhận , thím còn định gửi nữa cơ mà, tự nhiên bỏ chú?”

Mạnh Quảng Phát cuống cuồng nhảy dựng lên: “Anh gì khiến Tiêu Linh vui ? Cả nhà dặn dặn là lấy vợ cao môn thì nâng niu chiều chuộng, tai hả? Cuộc hôn nhân tuyệt đối bỏ, bỏ tìm ai hơn . Hai mà ly hôn thì cả cái gia đình sống thế nào? Mấy đứa cháu của đều trông chờ chị thu xếp công việc cho đấy! Mặt mũi cả nhà để ? Sau ai còn coi trọng chúng nữa? Có phạm lầm gì lớn ? Nếu sai thì xin nó, cả nhà cùng xin cũng , tuyệt đối để nó bỏ !”

Ngô Kim Châu hiến kế: “Hay là gọi điện cho thủ trưởng Tiêu, tức là bố vợ , nhờ ông hòa giải. Nếu hai đứa ly hôn, danh tiếng nhà họ cũng ảnh hưởng mà.”

Anh cả cũng xen : “Chú Nguyên , nam nhi đại trượng phu co duỗi, nhất định dỗ dành cô , ly hôn. Mối lương duyên thế đốt đuốc cũng tìm , chú lấy là cá chép hóa rồng , đừng mà bướng bỉnh.”

“...”

Đứng những lời trách mắng xối xả của , Mạnh Nguyên càng nhận thức sâu sắc rằng cuộc hôn nhân của và Tiêu Linh đơn thuần là chuyện của hai . Nó liên quan đến tiền đồ của cả dòng họ. Mười mấy năm qua, cả gia đình bám víu cuộc hôn nhân của để trục lợi. Không chỉ phần lớn tiền lương của gửi về nuôi bố em ở quê, mà ngay cả Tiêu Linh cũng bỏ tiền túi trợ cấp. Người trong làng, thậm chí cả huyện đều lấy con gái thủ trưởng, cả nhà cũng kính trọng.

Thế nhưng, tại dùng cuộc hôn nhân của để thanh toán cho tương lai của cả gia đình ? Mười mấy năm , giờ đây họ còn tham vọng nhiều hơn. Đối diện với những gương mặt như ăn tươi nuốt sống , Mạnh Nguyên quyết định cắt lỗ kịp thời. Dù cuộc hôn nhân với Tiêu Linh tiếp tục , cũng sẽ dung túng cho những nữa. Thật quá lạnh lòng!

Uống thêm một ngụm nước, Mạnh Nguyên gượng : “Con đùa với thôi, con và Tiểu Linh mâu thuẫn gì cả. Lần con nhiệm vụ, sẵn tiện ngang qua huyện Lô nên ghé thăm Đại Chí chút thôi. Đêm nay con gấp .”

Anh đặt chén nước xuống dậy, đứa cháu trai dặn dò: “Đại Chí, hôn nhân là chuyện cả đời, tìm con thực lòng yêu thương thì mới hạnh phúc, đừng núi trông núi nọ. Cũng đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện dựa dẫm khác. Người xưa câu, dựa núi núi sẽ lở, dựa cây cây sẽ đổ.”

“Vâng .” Đại Chí đáp lệ cho mắt sáng rực hỏi: “Chú ơi, chú mang theo tiền ? Nếu định ngày cưới thì bày tiệc linh đình, tốn kém lắm. Vốn định khi xong xuôi mới gọi cho chú và thím, nhưng chú đến đây thì đưa tiền mừng cho cháu .”

“Chú Nguyên, đây là đứa cháu trai đầu tiên của chú kết hôn đấy, chú keo kiệt .” Bố cũng hùa . Vợ chồng cả với ánh mắt đầy vẻ tham lam.

Mạnh Nguyên nhíu mày hỏi: “Trước Tết con chẳng gửi về 300 tệ ? Tiêu gì mà nhanh hết thế?”

“Qua Tết , cả một gia đình lớn thế , chi tiêu tốn kém lắm.” Ngô Kim Châu chút bất mãn: “Có tiền của con đều Tiêu Linh quản hết ? Nhà nó quan lớn, lương cao, cần gì đến tiền của con chứ?”

đấy, cháu dâu nhà họ giỏi giang lắm, tivi suốt ngày thấy Thẩm Chi Vi...”

công tác nên mang theo nhiều tiền.” Mạnh Nguyên rút từ trong túi 30 tệ đặt lên bàn. “ kịp chuyến tàu, đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-515-manh-nguyen-quy-goi-cau-xin-thu-loi.html.]

Nói đoạn, xách hành lý, đầu cũng ngoảnh mà bước thẳng ngoài. Nếu dối, e rằng đêm nay chẳng thể rời khỏi căn phòng đó. Vừa bao xa, bên trong vọng tiếng than phiền.

“Sao cho 30 tệ thế, keo kiệt quá ?” “ là chẳng bõ dính răng, tiền cái gì.” “Chắc nhiệm vụ nên tiện mang nhiều, vài bữa nữa gọi điện bảo chú chuyển thêm.” “Tiêu Linh vẫn là hào phóng nhất, lễ Tết còn gửi thêm tiền cho chúng , để gọi điện bảo Tiêu Linh gửi.” “...”

Đêm đó, Mạnh Nguyên ở một nhà khách gần ga tàu hỏa, cả đêm trằn trọc ngủ. Chu Oánh lạnh lòng, còn khiến rõ sự toan tính nấp tình cốt nhục. Họ tham lam, còn thì ? Hưởng thụ sự chăm sóc của Tiêu Linh bao nhiêu năm qua, cho cô những gì? Anh trăn trở suốt đêm, hạ quyết tâm cứu vãn cuộc hôn nhân đổ vỡ vì chính bản . Tiêu Linh yêu như , chỉ cần thành tâm, chắc chắn sẽ tha thứ ?

Sáng sớm hôm , vội vã bắt tàu về. Phải mất ba ngày mới đến nơi, lúc tới khu nhà tập thể quân đội là 4 giờ chiều. Không Tiêu Linh về nhà ? Anh dùng chìa khóa mở cửa, hai đang trò chuyện trong phòng khách thấy về liền lộ rõ vẻ lạnh lùng. Góc phòng khách đặt bốn năm chiếc vali hành lý. Thật ngờ Tiêu Linh về cùng với Tiêu Văn Thành. Là đến để hòa giải để chỗ dựa cho em gái đây?

“Tiểu Linh. Anh cả.” Mạnh Nguyên chột chào hỏi, gượng gạo: “Mấy hôm về quê thăm bố , mới lên.”

Tiêu Linh lạnh: “Thế ? Sao bảo nhiệm vụ, tiện đường ghé qua huyện Lô thăm họ?”

Mạnh Nguyên ngờ nhà tay còn nhanh hơn cả . “Tiểu Linh, sai , em tha thứ cho ?” Mạnh Nguyên định quỳ xuống.

Tiêu Văn Thành kịp thời tung một cú đá tới: “Đừng giở cái trò đây, tởm lắm!”

Mạnh Nguyên kịp phản ứng đá văng góc tường. Tiêu Văn Thành xắn tay áo, sải bước tới, tung vài cú đ.ấ.m thôi sơn mặt Mạnh Nguyên.

“Em gái là viên minh châu cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, thế mà chà đạp như thế ! Năm đó đồng ý cuộc hôn nhân , giờ đây, cho dù nó mềm lòng thì chúng cũng tán thành việc để cuộc hôn nhân tiếp tục nữa.”

Khóe miệng Mạnh Nguyên rỉ m.á.u, một chiếc răng cũng gãy, nhưng hề oán hận, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy một bên chân của Tiêu Văn Thành cầu xin: “Anh cả, sai , cho một cơ hội sửa sai , sai ở , nhất định sẽ trân trọng Tiểu Linh, hết lòng yêu thương cô ...”

“Tình yêu của rẻ mạt quá, hiếm lạ.” Tiêu Linh lạnh lùng : “Trong lòng từng cho cơ hội nhận , nhưng giờ hết hạn .”

Cô lấy từ trong túi một tờ đơn ly hôn và một xấp hóa đơn chuyển tiền mà cô lấy từ bưu điện về.

“Hôm nay chúng sẽ thủ tục ly hôn. Những năm qua đưa cho ít tiền gửi về quê, chỉ tính riêng tiền chuyển cho Chu Oánh lên tới 4.100 tệ. Anh ít nhất trả cho 2.000 tệ, đủ thì mượn hoặc trừ dần lương mỗi tháng. Số tiền lấy để phụng dưỡng bố . Thủ tục chuyển trường cho Mạnh Noãn xong, con bé đồng ý về thủ đô sống với , qua ngăn cản. nếu gặp con thì phép đến đại viện quân khu. Người nhà của cũng phép đến thủ đô gây rối chúng .”

Tiêu Văn Thành tiếp lời: “ lầm phạm , chúng thông báo cho Sư trưởng La, việc giáng chức là khó tránh khỏi. Sẽ thông báo phê bình quân để gương cho kẻ khác.”

“Được, chấp nhận.”

Mạnh Nguyên khó khăn dậy, cầm b.út ký tên đơn ly hôn. Một giờ , chứng nhận ly hôn của hai tất.

Mạnh Noãn học về, Mạnh Nguyên dặn dò con vài câu nhưng kịp mở lời, Mạnh Noãn sợ hãi lùi mấy mét. Con bé đầy vẻ khinh miệt: “Bố, bố con thất vọng quá. Hình tượng cha vĩ đại của bố trong lòng con sụp đổ ! Con cứ ngỡ là kết tinh tình yêu của bố , ngờ bố từng yêu con. Bố xứng đáng cha của con!”

Nhìn hai con họ thèm ngoảnh đầu , xách hành lý xuống cầu thang, chiếc xe Jeep của Tiêu Văn Thành chở Tiêu Linh và Mạnh Noãn biến mất khỏi tầm mắt, trái tim của Mạnh Nguyên cũng đổ sụp, hóa thành một mảnh hoang tàn.

 

Loading...