TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 508: Kẻ Thứ Ba Trong Cuộc Hôn Nhân, Nỗi Đau Như Nghẹn Ở Cổ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:37:12
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ vì giữ thể diện, Tiêu Linh khi gặp nhà chỉ bàn chuyện công việc, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện riêng. Suốt cả buổi, bà luôn cố tỏ vui vẻ.
Thế nhưng, điều chẳng thể qua mắt ai. Bà vốn là đại tiểu thư của thủ trưởng, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, thuận buồm xuôi gió, từng chịu chút ấm ức nào, cũng bao giờ giấu giếm tâm sự. Bây giờ học cách che giấu, bà khéo, một cái là ngay trong lòng đang chất chứa muộn phiền.
Chỉ là Mục Thanh và Tiêu Đạt Viêm ảnh hưởng đến khí gia đình, bà chủ động thì họ cũng vội hỏi. Cứ để bà yên tâm ăn một bữa cơm đoàn viên . Thẩm Chi Vi và Tiêu Chinh càng hiểu chuyện, họ nhiệt tình tiếp đãi cô , tuyệt đối hỏi han gì thêm. Dẫu bà cũng là bậc trưởng bối, phận con cháu tiện can thiệp sâu.
Sau bữa tối, cả nhà hàn huyên thêm một lúc. Chờ đến khi Thẩm Chi Vi và Tiêu Chinh lên lầu nghỉ ngơi, vợ chồng Tiêu Đạt Viêm mới gọi Tiêu Linh thư phòng để hỏi chuyện.
“Ngồi .”
Tiêu Đạt Viêm chỉ thốt một chữ, nhưng đủ khiến Tiêu Linh sợ run .
“Bố, , hai gì mà nghiêm trọng thế?”
Tiêu Đạt Viêm trầm mặt, thẳng mắt con gái như thẩm vấn, ông hỏi thẳng:
“Tại hành trình về thủ đô của con đột ngột đổi?”
“Vợ chồng con xảy mâu thuẫn ?”
Tiêu Linh vội vàng phủ nhận: “Bố , con và Mạnh Nguyên mâu thuẫn gì cả. Chỉ là lúc chuẩn khởi hành, con chợt nhớ nên về thăm bố chồng , nên mới đổi vé tàu, về huyện Lư ở vài ngày mới lên đây.”
“Thật sự là như ?” Tiêu Đạt Viêm lộ rõ vẻ nghi ngờ.
“Vâng.” Tiêu Linh lí nhí đáp, ánh mắt dám thẳng cha .
“Nói dối!”
Tiêu Đạt Viêm nghiêm khắc quát: “Tiêu Linh, con đừng che đậy nữa. Trước mặt bố mà còn chuyện gì thể ?”
Mục Thanh cũng khuyên nhủ: “Tiểu Linh, nếu con tự , sẽ gọi điện cho Mạnh Nguyên đấy.”
“Đừng, đừng gọi cho !”
Tiêu Linh bỗng nhiên “oa” một tiếng nấc lên. Tiêu Đạt Viêm và Mục Thanh chỉ lặng lẽ con gái . Bà nay là của , thể cứ mãi nuông chiều như một cô bé nữa. Sau một hồi lóc t.h.ả.m thiết, Tiêu Linh dần bình tĩnh , chậm rãi kể căn nguyên:
“Con và Mạnh Nguyên mâu thuẫn, con ly hôn với .”
“Anh chuyện gì với con ?” Mục Thanh thắt lòng hỏi . Chẳng trách từ Tết đến giờ, con rể từng gọi điện về, bà cứ ngỡ sẽ cùng Tiêu Linh về thủ đô, ngờ con gái lủi thủi về một .
Tiêu Linh lau nước mắt nức nở oán trách:
“Trước Tết, con tình cờ phát hiện khi cưới con, Mạnh Nguyên một cô bạn gái ở quê. Suốt những năm qua, vẫn luôn chăm sóc cô . Số tiền hằng tháng gửi về quê, phần lớn là để nuôi đàn bà đó.”
“Con lừa gạt suốt mười mấy năm, mười mấy năm trời đó bố ơi!” Nghĩ đến đây, Tiêu Linh đau đớn như c.h.ế.t sống .
Mục Thanh bình tĩnh hỏi: “Cô gái đó những năm qua kết hôn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-508-ke-thu-ba-trong-cuoc-hon-nhan-noi-dau-nhu-nghen-o-co.html.]
“Có kết hôn, nhưng ly hôn, còn mang theo một đứa con. Đứa trẻ đó còn lớn hơn Tiểu Noãn nhà ba tháng...” Nói đến đây, Tiêu Linh nghiến răng căm phẫn. “Đứa bé đó lẽ chính là con của Mạnh Nguyên. Nó là con trai, nên bố chồng cũng hợp sức giấu giếm con. Con đến huyện Lư là để tận mắt gặp đàn bà đó và đứa trẻ . Bố ơi, con lừa khổ quá!”
“Thằng Mạnh Nguyên to gan thật!” Tiêu Đạt Viêm đập bàn phắt dậy. “Năm đó, thẩm tra chính trị khi kết hôn của hai đứa kiểu gì hả?!”
“Ông nó ơi, đừng giận quá mà hại !” Mục Thanh vội vàng vuốt lưng cho Tiêu Đạt Viêm hạ hỏa. “Chuyện lớn đến mấy, chỉ cần còn sống là vẫn giải quyết .”
Tiêu Đạt Viêm xuống, bực bội rút một bao t.h.u.ố.c trong ngăn kéo , định châm một điếu nhưng dập tắt ngay. Ông nhớ đến lời dặn của Thẩm Chi Vi: giảm hút t.h.u.ố.c lợi cho sức khỏe, thể hút thì đừng hút.
“Con năm nay 33 tuổi , còn con nhỏ. Nếu ly hôn thì cân nhắc thật kỹ, con chắc chịu đựng hậu quả ?” Những lời đàm tiếu, chỉ trích của đời ai cũng chịu nổi.
Tiêu Linh khẳng định chắc nịch: “Bố, , con quyết định , con ly hôn với Mạnh Nguyên. Trên đường về đây con suy nghĩ kỹ. Ly hôn xong con sẽ đưa Tiểu Noãn về đây học. Nếu hai chứa con con, con sẽ ngoài thuê nhà ở.”
Tiêu Đạt Viêm bật vì giận, đứa con gái mà hận sắt thành thép:
“Chà, giờ thì vẻ cứng cỏi gớm nhỉ? Sao ngày xưa mù quáng thế? Trong đại viện bao nhiêu trai cùng trang lứa thích con, con chọn, cứ đ.â.m đầu cái thằng Mạnh Nguyên rõ gốc gác . Cả nhà ngăn cản thế nào con cũng nhất quyết đòi lấy.”
Nghĩ đến đây, vợ chồng Tiêu Đạt Viêm thấy bực . Đứa con gái út vốn cưng chiều nhất, nhưng là đứa thiếu tâm nhãn nhất. Lúc trẻ đón Tiêu Chinh thì nhận nhầm cháu, lớn lên lấy chồng lấy hạng như thế, khiến hai ông bà già chẳng yên ngày nào.
“Bố, , con sai . Năm đó là do con quá nổi loạn và ngu .” Tiêu Linh thành khẩn nhận .
Chỉ điều, những lầm một khi sai là còn cơ hội sửa chữa. Tiêu Linh vốn là lính văn công, năm xưa khi biểu diễn úy lạo binh sĩ quen Mạnh Nguyên – phụ trách đón tiếp. Chàng trai vẻ ngoài tuấn tú, nho nhã, mang nhiều nét tri thức hơn hẳn những trai trong đại viện. Có lẽ vì Tiêu Linh luôn mơ mộng về một tình yêu lãng mạn, nên ngay từ cái đầu tiên trúng tiếng sét ái tình với Mạnh Nguyên. Bà chủ động theo đuổi, khăng khăng thì gả. Sau buổi biểu diễn, bà thường xuyên thư cho .
Mạnh Nguyên lúc đó chỉ là một trung đội trưởng, khi thấy tiểu thư của thủ trưởng chủ động theo đuổi, từng hoảng sợ nên hồi âm mấy tích cực. Tuy nhiên, khi nhà chuyện sức vun . Vì , cuộc hôn nhân là do Tiêu Linh tự theo đuổi mà . Lại vì cách xa xôi, khi kết hôn bà chỉ tìm hiểu qua loa về gia cảnh chứ tìm hiểu sâu về các mối quan hệ tình cảm cũ của .
Suốt những năm chung sống, bà tự nhận một lòng một với Mạnh Nguyên, vì mà rời thủ đô công tác, cũng giúp thăng tiến trong sự nghiệp, ngờ lòng thành trao nhầm cho kẻ bạc bẽo. Trước Tết, bà mua một ít quà tết nhờ Mạnh Nguyên gửi cho bố chồng, tính ngày thì lẽ họ nhận . Khi gọi điện hỏi thăm, bố chồng bảo nhận gì, cũng Mạnh Nguyên chuyện gửi đồ về.
Thấy lạ, Tiêu Linh bưu điện kiểm tra biên lai gửi hàng, mới phát hiện Mạnh Nguyên gửi bộ quà đó cho một đàn bà tên Chu Oánh. Sau một trận cãi vã, Mạnh Nguyên khai hết tất cả, nhưng nhất quyết thừa nhận đứa con của Chu Oánh là của .
Anh chỉ năm xưa vì kết hôn với Tiêu Linh nên mới chia tay với thanh mai trúc mã là Chu Oánh. Đó ý nguyện của mà là do gia đình “trèo cao”. Sau Chu Oánh vội vàng kết hôn ly hôn, Mạnh Nguyên cảm thấy cuộc hôn nhân của cô hạnh phúc là do của , nên bù đắp, chăm sóc bằng cách thường xuyên gửi tiền về. Việc chăm sóc kéo dài đằng đẵng nhiều năm trời.
Khốn nạn hơn là Mạnh Nguyên luôn với Tiêu Linh tiền đó gửi về cho bố và em ở quê dùng. Tiêu Linh còn khen hiếu thảo, thỉnh thoảng còn bù thêm tiền lương của . Bây giờ sự thật, trời đất như sụp đổ chân bà! Tình yêu và hôn nhân mà bà hằng tự hào hóa chỉ là một màn kịch lừa dối. Bà chẳng khác nào kẻ ngu ngốc đem bán còn đếm tiền giúp.
Thế là bà vội vàng đến huyện Lư để gặp đàn bà đó. Ả vẻ gì là đáng thương. Sau khi ly hôn, Mạnh Nguyên nhờ sắp xếp cho ả một công việc trong nhà máy quốc doanh, hằng tháng còn gửi 50 tệ sinh hoạt phí. Một ả nuôi con mà sống vô cùng sung túc, vượt xa mức sống của phần lớn công nhân ở huyện Lư. Người đàn bà gặp Tiêu Linh cũng chẳng hề sợ hãi, chỉ tiền và vật tư đó là do Mạnh Nguyên tự nguyện gửi để bù đắp cho ả. ả còn trách ngược Tiêu Linh năm đó cướp mất Mạnh Nguyên, khiến ả lấy chồng bừa bãi nên hôn nhân mới hạnh phúc...
Tiêu Linh từng xử lý chuyện nào như thế , cãi cũng , chỉ ôm mặt suốt đường về thủ đô. Trong lòng bà lúc chỉ duy nhất ý định ly hôn để gột rửa nỗi nhục nhã .
“Thằng Mạnh Nguyên chung thủy với hôn nhân...”
Tiêu Đạt Viêm định sẽ trừng trị , thì Tiêu Linh yếu lòng xin giùm:
“Bố, xin bố đừng xử phạt Mạnh Nguyên. Chuyện con cũng , năm xưa là do con đầu óc mê mới đòi lấy . Hơn nữa, là bố của Tiểu Noãn, nếu xử phạt, Tiểu Noãn cũng ngẩng đầu lên nổi.”
Làm mới thấy điểm yếu. Dẫu trong lòng ngàn vạn hận thù, cay đắng, vẫn nghĩ cho con cái. Bà cũng từng trả thù Mạnh Nguyên, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế .
“Chuyện con định ly hôn, hãy bàn bạc với vợ chồng Tiêu Chinh một tiếng, đừng để ảnh hưởng đến danh tiếng của chúng nó.” Tiêu Đạt Viêm . “Sau , ngôi nhà ở thủ đô sẽ do Vi Vi chủ gia đình.”