TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 498: Biểu Diễn Tuyệt Luân, Trở Thành Nàng Dâu Kiểu Mẫu Của Đại Viện
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:36:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Chi Vi trang điểm xong cho các bà nội, ai nấy đều dung quang hoán phát, trông trẻ đến mười mấy tuổi. Có những ngay cả thời trẻ cũng từng trang điểm tinh tế đến thế.
Không chỉ lông mày tỉa thành hình vòng cung thanh tú, những đốm đồi mồi mặt cũng biến mất dấu vết, sống mũi cao thẳng hơn, ngay cả dáng môi cũng lớp nền và son môi chỉnh sửa vô cùng hài hòa. Tóc của các bà đều vấn gọn thành b.úi cao, khiến cổ trông dài và thanh thoát hơn. Khoác lên bộ trang phục hiệp nữ đỏ rực, các bà càng thêm phần tú lệ và dũng.
Nhìn gương, các bà giấu nổi niềm vui sướng:
“Chao ôi, còn chẳng nhận chính trong gương nữa.”
“Hồi trẻ cũng bao giờ như thế .”
“Kiểu lát nữa ông nhà chắc chắn là bà già .”
“...”
lúc đó, đám trẻ con quân đội tham gia biểu diễn tối nay ùa phòng trang điểm. Chúng trợn tròn mắt, ngớt lời tán thưởng:
“Oa, đều biến thành tiên nữ hết , mới là bà nội của con ạ?”
“Trang điểm quá mất!”
Trương Hồng Anh mỉm : “Đây là nhờ bàn tay của thím Vi Vi đấy, thím giống như b.út thần trong tay, họa ai đó thành tiên hết.”
“Thím Vi Vi ơi, chúng con cũng trang điểm thật để lên sân khấu.”
Đám trẻ vây quanh Thẩm Chi Vi rời, nũng nịu cầu xin.
“Được , các con thành hàng ngay ngắn nào.”
Thẩm Chi Vi bắt đầu bận rộn. Tay cô thoăn thoắt dặm phấn tô son, biến đám nhóc quân đội thành những "Hồng Hài Nhi" cực kỳ đáng yêu. Khi cô kết thúc công việc cũng là lúc dẫn chương trình bắt đầu khai mạc.
“Chào mừng các vị lãnh đạo đến dự buổi biểu diễn văn nghệ tối nay. Đây là đêm hội văn nghệ thứ mười của đại viện quân khu chúng ...”
“Bây giờ, xin mời những mầm non tương lai của đại viện khai màn với tiết mục võ thuật — Tận Trung Báo Quốc!”
Giai điệu hào hùng của bài hát vang lên, hơn 20 nhóc tì trong bộ quân phục xanh lá hiên ngang bước sân khấu.
“Khói lửa nổi lên, giang sơn về phương Bắc...”
“Rồng bay ngựa hí, kiếm khí tựa như sương...”
“...”
Dưới nền nhạc cao v.út, đám trẻ phô diễn những đường quyền cước dứt khoát, mạnh mẽ, tràn đầy uy lực. Khán giả phía phấn khích thôi, tiếng vỗ tay vang lên ngớt. Các vị lãnh đạo đầu xem tiết mục đều chấn động, tiếc lời khen ngợi:
“Tiết mục quá!”
“Đám trẻ thể hiện khí thế rồng hổ của hậu duệ quân nhân!”
“Bài hát cực kỳ cảm động, ai là sáng tác , đây từng qua?”
“Đây là bài hát mới do đồng chí Thẩm Chi Vi cung cấp, các chiến sĩ văn công thu âm ạ.” Trưởng đoàn văn công đại viện bên cạnh báo cáo.
Vị lãnh đạo sang khen ngợi Tiêu Đạt Viêm: “Lão Tiêu , cháu dâu ông thật sự là đa tài đa nghệ đấy.”
“Chúng thật sự ghen tị với ông quá.”
Tiêu Đạt Viêm trong lòng vô cùng tự hào về Thẩm Chi Vi, nhưng bên ngoài vẫn khiêm tốn: “ cũng mới thấy tiết mục đầu, con bé quả thực tài hoa xuất chúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-498-bieu-dien-tuyet-luan-tro-thanh-nang-dau-kieu-mau-cua-dai-vien.html.]
Ông rõ chẳng công lao gì, tất cả đều nhờ mắt của thằng cháu trai mới cưới một cô gái ưu tú như .
Sau khi tiết mục đầu tiên kết thúc, đám trẻ lui cánh gà. Người dẫn chương trình bước giữa sân khấu, dõng dạc : “Thiếu niên tư bừng sáng, các bà nội cũng cam chịu tụt hậu. Vẻ hoàng hôn là rực rỡ nhất, xin mời phu nhân của các thủ trưởng quân khu với màn múa kiếm — Một Nhành Mai!”
“Chân tình tựa thảo nguyên bao la...”
“Dẫu phong ba bão táp chẳng ngăn nổi bước chân...”
“...”
Tiếng nhạc nổi lên, hơn ba mươi bà cụ trong trang phục võ thuật màu đỏ tinh tế, tao nhã cầm kiếm bước , chậm rãi múa những đường kiếm dài. Kiếm thế lúc thì uyển chuyển như rồng bay, lúc mạnh mẽ như quét lá rụng, mỗi chiêu mỗi thức đều mang khí thế hào hùng. Các ông lão phía đều căng mắt .
“Sao bà nào bà nấy trông như thiếu nữ thế , còn chẳng phân biệt là nhà nữa.”
“Trẻ hết , đúng là dám nhận quen luôn!”
“Tiết mục chúng mở mang tầm mắt quá, bình thường các bà múa kiếm giỏi thế .”
“Người hướng dẫn võ thuật cho cả hai tiết mục là đồng chí Trương Hồng Anh ạ.” Trưởng đoàn văn công báo cáo.
Vị lãnh đạo sang với Giang Bỉnh Trực: “Đồng chí Trương Hồng Anh nhà ông quả hổ danh là nữ trung hào kiệt. Hướng dẫn các đồng chí hưu trí luyện võ thế giúp đời sống của họ tinh thần hơn hẳn, cần phát huy nhé.”
“Rõ!” Khóe miệng Giang Bỉnh Trực ngừng nở nụ , ánh mắt ông dán c.h.ặ.t bóng dáng linh hoạt nhất sân khấu. Trong phút chốc, ông như thấy dáng vẻ thời trẻ của bà.
Vị lãnh đạo khen thêm: “Bài hát cũng .”
“Bài cũng do đồng chí Thẩm Chi Vi cung cấp ạ.” Trưởng đoàn văn công bổ sung, “Trang phục của cả hai tiết mục đều do đồng chí Thẩm Chi Vi thiết kế. Ngay cả việc trang điểm cho diễn viên cũng là một tay cô hết.”
Nghe , đều Tiêu Đạt Viêm với ánh mắt ngưỡng mộ cực độ. Họ thầm nghĩ Tiêu Chinh đúng là nhặt bảo vật, tìm vợ đa tài như thế, cháu trai nhà họ con mắt tinh đời như chứ. Giang Bỉnh Trực cũng thầm thở dài, cái thằng Giang Hải Ninh vô dụng , ngày nỗ lực mà tranh thủ cơ chứ.
Tiêu Đạt Viêm thản nhiên : “Vi Vi gia phong giáo d.ụ.c , ông nội và bố con bé đều là tài nên mới bồi dưỡng như . Công lao thuộc về nhà họ Thẩm, nếu con bé về nông thôn công tác thì Tiêu Chinh nhà chắc cũng chẳng 'vớ' vợ thế .”
Mọi đều gật đầu tán thành, một đứa trẻ xuất sắc ngày một ngày hai mà bồi dưỡng nên . Vị lãnh đạo còn nghĩ sâu xa hơn, những nhân tài tri thức đào tạo nên một thế hệ còn ưu tú hơn. Cần coi trọng, cần trân quý. Tương lai "hậu sinh khả úy", đất nước đời đời tài thì sự phồn vinh cường thịnh chắc chắn còn xa.
Khi tiết mục của các bà kết thúc, dẫn chương trình lên đài: “Tiết mục tiếp theo là một màn biểu diễn tăng thêm đầy bất ngờ. Đôi vợ chồng trẻ kiểu mẫu của đại viện chúng — đồng chí Thẩm Chi Vi và Tiêu Chinh — sẽ mang đến một ca khúc đậm đà tình yêu quê hương — Và Tổ Quốc , xin mời hai đồng chí lên sân khấu!”
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên. Tiêu Đạt Viêm lúc mới khép miệng. Hai đứa nhỏ thật là...
“ và Tổ quốc , một khắc chẳng thể rời xa.” Giọng nữ trong trẻo vang lên, Thẩm Chi Vi cầm micro, mặc quân phục chỉnh tề, chậm rãi bước từ bên trái sân khấu.
“Dù đến nơi , cũng để một bài ca tán tụng.” Giọng nam vang dội, trầm ấm đáp lời, Tiêu Chinh cũng trong bộ quân phục hiên ngang bước từ bên .
Một ôn nhu xinh , một tuấn hiên ngang, đúng là trai tài gái sắc khiến khỏi mãn nhãn. Giọng hát của họ vô cùng truyền cảm, ca từ ý nghĩa khiến lòng trào dâng niềm tự hào dân tộc.
Khi bài hát kết thúc, dư âm vẫn còn vảng vất trong lễ đường. Tiếng vỗ tay kéo dài dứt, những lời khen ngợi vang lên khắp nơi. Bất kể già trẻ đều ngưỡng mộ đôi vợ chồng trẻ , tài sắc, vô cùng ân ái.
Các tiết mục tiếp theo lượt diễn , đa phần là của đoàn văn công, tuy chuyên nghiệp nhưng nhiều sự mới mẻ so với năm. Cho đến cuối cùng, Thẩm Chi Vi bước lên đơn ca bài hát hạ màn, đưa buổi lễ lên cao trào nữa.
Buổi biểu diễn kết thúc, dẫn chương trình lập tức giữ cô : “Đồng chí Thẩm Chi Vi, xin đợi một chút, chúng một bằng khen đặc biệt trao cho đồng chí.”
“Dựa những biểu hiện xuất sắc của đồng chí trong năm qua: kính già yêu trẻ, giúp đỡ , cần cù tháo vát, thể các gia đình trong quân khu đồng lòng đề cử đồng chí là — Nàng dâu kiểu mẫu của đại viện năm nay!”
Thẩm Chi Vi thoáng ngẩn ngơ kinh ngạc. Cô mới về dâu đại viện đầy nửa năm mà trở thành nàng dâu kiểu mẫu ? Danh hiệu là quá cao ?