TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 471: Nguyên Nhân Của Căn Bệnh Này
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:33:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiểu Thu, còn nhận ?”
Hoàng Tú Cầm đầu tiến lên một bước hỏi.
Hà Tiểu Thu trong trẻo gọi một tiếng: “Nhận ạ, là của con.”
“Ôi, con gái ngoan của về !” Hoàng Tú Cầm kích động ôm chầm lấy con gái, mừng đến phát .
Những khác cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thầm nghĩ, hồn vía con bé cuối cùng cũng về .
“Tiểu Thu, nhận ?” Chung Vũ cũng hỏi.
“Nhận chứ, còn kẹp cổ tay em đến bầm tím đấy.” Hà Tiểu Thu hờn dỗi .
“Anh là…” Chung Vũ chút , tay đúng là mạnh, nếu đè cô.
Hà Tiểu Thu lập tức thêm một câu: “Em trách , may mà về , nếu nhà đều em dọa c.h.ế.t khiếp.”
“Mẹ ơi, ôm con…” Tiểu Lượng dang hai cánh tay nhỏ, chạy lon ton nhào tới.
Hà Tiểu Thu một tay bế con trai lên, mật hôn nó mấy cái, áy náy hỏi nó: “Tiểu Lượng, bệnh mấy ngày, dọa con sợ chứ?”
“Không ạ.” Cục cưng lắc đầu: “Ông bà nội ch.ó chê chủ nghèo, bệnh cũng là của con.”
Hà Tiểu Thu và Hoàng Tú Cầm cảm kích về phía bà Chung.
Thì , họ vẫn thiện.
Chỉ là vì bệnh tình của Hà Tiểu Thu quá kỳ quái đáng sợ, nên mới đề nghị đưa cô đến bệnh viện tâm thần.
Hai nhà đều ngừng lời cảm ơn với Thẩm Chi Vi.
“Bác sĩ Thẩm, cảm ơn cô hôm nay tay tương trợ, nếu , gia đình chúng tan nát .”
Tiểu Thu khỏi bệnh, vợ chồng bộ trưởng Chung cuối cùng cũng thể thoát khỏi nghi ngờ ngược đãi cháu dâu, bà Chung mừng xót xa.
Nếu cái tiếng gột rửa .
“Bác sĩ Thẩm, cảm ơn cô cứu Tiểu Thu nhà chúng , chúng mời cô một bữa cơm để cảm tạ, thấy đến Toàn Tụ Đức .” Hoàng Tú Cầm quyết định bày tỏ thành ý để cảm tạ Thẩm Chi Vi.
Ăn cơm xong bách hóa mua chút quà cáp gì đó.
Bà nay là thẳng tính, ơn tất báo.
Thẩm Chi Vi cứu con gái cưng của bà, cũng tránh cho nhà họ Hà bệnh tâm thần đồn ngoài, ơn ban cho mấy thế hệ, ân tình nặng như núi.
Bà còn nghĩ, bác của Thẩm Chi Vi việc ở Bộ Giao thông, để ông nhà trọng dụng.
Thẩm Chi Vi thích giúp đỡ khác như , chắc chắn là gia phong gia giáo , nhân phẩm học thức như bác của cô cần bồi dưỡng thêm.
Chung Vũ cũng : “Bác sĩ Thẩm, cùng ăn một bữa cơm , nếu chúng áy náy lắm.”
Biết ơn báo đáp, tự nhiên là chấp nhận.
Thẩm Chi Vi đồng ý: “Được, thịnh tình thể từ chối, cung kính bằng tuân mệnh.”
“Mục Thanh, Trương Hồng Anh, hai cũng cùng , hai cũng giúp chúng một việc lớn.” Bà Chung mời.
“Đi chứ, lâu đến Toàn Tụ Đức ăn cơm, hôm nay cũng nhờ Hơi Hơi, ăn vịt .” Trương Hồng Anh sảng khoái đồng ý.
Bà hỏi Hà Tiểu Thu: “Con bé, mặt con còn đau ? Ta nhé, mấy cái tát mặt con là đ.á.n.h, đừng oán Chung Vũ.”
“ , còn đạp hai chân con nữa, lúc con phát bệnh sức lực lớn quá, mà , Chung Vũ còn nỡ tay mạnh đè con .”
“Cảm ơn bà Trương, bà đ.á.n.h , đ.á.n.h cho con tỉnh đấy ạ.” Hà Tiểu Thu hề để ý.
Cô tiến lên trịnh trọng cảm ơn Thẩm Chi Vi: “Bác sĩ Thẩm, cô là ân nhân cứu mạng của , nếu việc gì thể giúp cô, cứ việc phân phó.”
“Được thôi, ngày mai cô giúp , hai ngày nay ở nhà may trang phục mùa đông cho các trưởng bối, mấy bộ quần áo lận, cô đến giúp một tay, xỏ kim luồn chỉ cũng .” Thẩm Chi Vi khách khí sắp xếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-471-nguyen-nhan-cua-can-benh-nay.html.]
“Được, nhà máy may, ngày mai mang qua cùng giúp cô may quần áo.” Hà Tiểu Thu lập tức đồng ý.
Mọi chút kinh ngạc, Hà Tiểu Thu mới khỏi, Thẩm Chi Vi bắt cô việc.
Thẩm Chi Vi thấy thời cơ sai biệt lắm, liền giải thích nguyên nhân bệnh của Hà Tiểu Thu cho .
“Mọi nhất định tò mò bệnh từ mà ?”
“ , Tiểu Thu, chính con ?” Bà Chung thẳng thắn hỏi.
“Con…” Nhắc đến nguyên nhân bệnh, Tiểu Thu vẫn còn chút sợ hãi.
“Hôm đó con đưa Tiểu Lượng đến công viên Bắc Hải chơi, leo lên tháp ngắm hồ, đột nhiên một trận gió lớn thổi qua, con mơ hồ thấy trong hồ như con quái vật gì đó trồi lên, sợ quá vội vàng về nhà, đó thì nhớ gì nữa.”
“Vậy là dọa?” Hoàng Tú Cầm chút trách móc : “Đang yên đang lành, con dắt con leo cao như gì?”
Tiểu Thu nhỏ giọng : “Chỗ chúng biển, con chỉ đưa Tiểu Lượng xem hồ, leo cao xa cũng giống như biển …”
Lời giải thích chút khó hiểu.
Thẩm Chi Vi giúp cô bổ sung: “Chị Tiểu Thu chắc là nhớ Chung, nhớ thành bệnh, phong hàn xâm nhập, cơ thể yếu , nên mới phát bệnh.”
“Bệnh đó của chị xâm nhập cơ thể, cộng thêm ưu tư, nên sinh ảo giác, ?”
Chung Vũ là hải quân.
Tiểu Thu đưa con xem hồ như biển, để giải nỗi tương tư.
Bị Thẩm Chi Vi trúng tim đen, Hà Tiểu Thu ngượng ngùng gật đầu: “ là như bác sĩ Thẩm .”
Chung Vũ công tác ở bên ngoài, hơn nửa năm về nhà, tuy thỉnh thoảng thể gọi điện, nhưng vẫn tránh khỏi tương tư thành bệnh.
Nghe , Chung Vũ chút áy náy: “Anh mới điều đến đảo mới, ở đó cảnh khắc nghiệt, cũng nhà trẻ, nếu để em theo quân.”
“Hay là con để Tiểu Lượng cho trông, con theo Chung Vũ đến bộ đội?” Hoàng Tú Cầm sợ con gái tái phát bệnh, vội vàng nghĩ cách.
“Con thể rời xa , con , vẫn nên học tập bác sĩ Thẩm, cho bận rộn lên sẽ suy nghĩ lung tung nữa.” Hà Tiểu Thu từ chối đề nghị của , hỏi Thẩm Chi Vi: “Bác sĩ Thẩm, như ?”
Thẩm Chi Vi : “ , Tiêu Chinh nhà chúng cũng nhiệm vụ, cũng cho bận rộn lên, phụ nữ chống đỡ nửa bầu trời, cũng thể treo cả trái tim chuyện tình cảm nam nữ, bận lên, một chút cũng nhớ chúng .”
Các bà lão sôi nổi tiếp.
“ lý, ông nhà , dù là lúc trẻ bây giờ già , bận lên, cũng để ý đến .”
“Ông nhà cũng , mấy năm , phẫu thuật, ông công tác, cũng đến chăm , thật là nhẫn tâm.”
“ thế, trong mắt đàn ông, sự nghiệp và công việc còn quan trọng hơn phụ nữ.”
“Ông nhà tuy nghỉ hưu, nhưng ngày nào cũng tự bộ, đến nhà nhà chơi cờ, cũng dẫn theo.”
“Chị em già chúng tự trồng hoa cỏ, sách báo, phong phú cuộc sống, sẽ nghĩ đến mấy ông già thối nữa.”
“…”
Một trận bệnh tương tư của nhi nữ tình trường, các bà lão thành chuyện bình thường, hóa giải sự hổ của Hà Tiểu Thu.
Cười , chuyện cô phát bệnh tà ma cũng quên gần hết.
Các bà lão ở đây đều là quân tẩu lâu năm, ít cũng từng chiến trường, vợ chồng chia ly hai nơi, quanh năm gặp mặt là chuyện quá quen thuộc, đương nhiên cũng hiểu tâm tư của trẻ tuổi.
Được khuyên như , Hà Tiểu Thu càng thêm kiên định một phụ nữ sự nghiệp.
Thẩm Chi Vi và các bà nội sự mời nhiệt tình của nhà họ Chung và họ Hà đến Toàn Tụ Đức ăn một bữa no nê.
Buổi chiều khi nàng ở nhà may quần áo, càng nhiều bà nội đến xem, ít đến học may quần áo.
Cuộc sống tuổi già, ngoài sách xem báo, thêm một hoạt động thể g.i.ế.c thời gian là may quần áo, .
.