Dương Kỳ kiêu ngạo siểm nịnh dẫn đường, Ngô Thiến và Diệp Quyên cũng căn cứ lượng khách, lấy thêm mười mấy bộ bát đũa.
Vào phòng khách, mặt Dương Kỳ nở nụ hào phóng.
“Chào các vị lãnh đạo, thức ăn xong, thể ăn cơm !”
Hai bàn ăn bày đầy thức ăn, mỗi bàn bảy tám món, chay mặn phối hợp, sắc hương vị đều đầy đủ.
“Các nữ đồng chí , năng lực trong công việc thua kém nam đồng chí, ở nhà còn cơm quản gia, vất vả !”
“Công lao của các vị còn lớn hơn, mời .”
Lãnh đạo dậy nhường chỗ : “Đồng chí Dương Kỳ, bà nuôi dạy cô con gái ưu tú như Thẩm Chi Vi, đóng góp quan trọng cho đất nước, là bà hùng, tới đây, bà chỗ .”
Dương Kỳ ngờ lãnh đạo khen bà lên tận mây xanh như , cảm động đến mức nước mắt ầng ậc hốc mắt.
Tuy rằng quang tông diệu tổ, nổi danh thanh hiện cha là tư tưởng cũ, nhưng bởi vì con gái nhà cống hiến trác tuyệt cho đất nước, quốc gia công nhận, thật điểm , trong lòng gia tộc và cha , là vinh quang và niềm kiêu hãnh vô thượng.
Dương Kỳ khiêm tốn : “Lãnh đạo quá khen, đứa nhỏ một giáo d.ụ.c nên, con bé theo các vị công vụ nước ngoài, chịu ảnh hưởng lời và việc , tư tưởng ái quốc báo quốc càng ăn sâu bén rễ.”
“Ấy, cần khiêm tốn, đầu tiên hạt giống mới thể trưởng thành cây cao bóng cả chứ.”
“Ví dụ như Tiêu Chinh, lớn lên tự cường tự lập ở nông thôn gian khổ như tỉnh Dung, từ nhỏ trải qua nhiều trắc trở như , còn thể dựa nỗ lực của chính , đạt hai Nhị đẳng công trong quân đội, lựa chọn bạn đời ưu tú như Thẩm Chi Vi, đây là di truyền gen của đồng chí Tiêu Đạt Viêm.”
“Lần công vụ xuất ngoại, lúc Tiêu Chinh chỉ đạo phi công tránh tình huống nguy hiểm chúng mới thể bình an hạ cánh, ở cửa khách sạn xả đỡ đạn cho , bắt đặc vụ địch, đoàn khảo sát mới thể bình an thuận lợi thành nhiệm vụ, khi về nước, lái chiếc máy bay lớn tiên tiến nhất thế giới về, ba cái Nhất đẳng công , cái nào cũng là công lao lớn.”
Đây là bất động thanh sắc mà khen cả nhà họ Tiêu một lượt.
Làm hai nhà đều vinh quang.
Bữa cơm nhờ sự thiết hài hước của lãnh đạo mà ăn hề căng thẳng chút nào.
Sau khi ăn xong họ tham quan Tứ Hợp Viện, tán thưởng thôi.
“Tòa Tứ Hợp Viện bảo tồn , những kiến trúc cổ cũng cần giữ gìn tu sửa, thể kinh tế du lịch.”
Thẩm Chi Vi tiếp lời: “Lãnh đạo, cũng ý tưởng , khách nước ngoài tới tham quan, thể thu vé cửa, cũng thể tạo ngoại hối.”
“Cô nhóc , đầy đầu đều kiếm ngoại hối cho đất nước, đầu óc thương nghiệp phát triển nha, nhớ đề xuất kiến nghị nhiều hơn.”
Lãnh đạo hỏi Thẩm Chi Vi: “Nghe tòa nhà cô chữa bệnh cho chủ cũ nên giảm giá mua?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-443-ba-nhac.html.]
“ .” Thẩm Chi Vi giải thích chi tiết: “Lúc cha mới về Kinh Thị, mua chỗ ở để cả nhà đoàn tụ cho tiện, vặn bà cụ chủ nhà phong hàn ho khan lâu ngày khỏi, bán nhà Hải Thành chữa bệnh, đúng lúc tìm nhà ở gần đây, cơ duyên xảo hợp chữa khỏi bệnh cho bà , cho nên để đáp tạ , bà liền giảm giá bán cho .”
“Bà cụ là một Cách Cách, cho nên ngôi nhà bảo tồn hảo, đồ đạc cũng đầy đủ.”
Thẩm Chi Vi sợ khác nàng ở xa hoa, cần thiết rõ lý do ngôi nhà , miễn cho khác hiểu lầm.
Tuy rằng đồ cổ đáng giá đều nàng thu gian, nhưng bàn ghế chế tạo từ vật liệu nhất, lịch sự tao nhã cổ xưa, trong mắt hàng là giá trị.
Cho nên còn chút lo lắng.
Lãnh đạo gật đầu: “Nước từ xưa truyền thống ơn tất báo, đây là thứ cô bỏ công sức đạt , cũng là sự công nhận đối với y thuật của cô.”
“Các đồng chí khác cũng nên ghen tị nha.”
Lời của ông thốt , là bảo vệ Thẩm Chi Vi, cũng là gõ đầu những khác.
Mọi : “Không ghen tị, chúng y thuật lợi hại như .”
Lãnh đạo chuyển đề tài, hỏi Thẩm Chi Vi: “Nghe hôm qua cô cứu một sản phụ bệnh tình nguy kịch, quả thực là cải t.ử sinh, chuyện thần kỳ như , kể cho chúng chút , để chúng cũng hiểu thêm chút thường thức Đông y.”
Đây là mặt lôi chuyện việc của nàng khen ngợi.
Thẩm Chi Vi và Tiêu Chinh pha cho các lãnh đạo, kể tỉ mỉ chuyện chữa bệnh ở Bệnh viện 6 hôm qua.
Các lãnh đạo xong ngớt lời tán thưởng.
“Đồng chí Thẩm Chi Vi, cô thể ưu tiên chữa bệnh cho nhà quân nhân chúng , điểm khen ngợi cô thật nhiều.”
“Chẳng những chữa khỏi một , còn dùng biện pháp đơn giản hơn, kinh tế hơn chữa khỏi cho hàng trăm bệnh nhân, phương pháp chữa bệnh của cô đáng giá mở rộng.”
“Bên Bộ Y tế, cô họp, hãy chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh của cô , đối với công tác hiện của họ, thể chỉ đạo một chút, cô văn hóa kiến thức, cần thiết truyền cho họ những quan niệm tiên tiến.”
“Vâng, định thứ ba tuần họp.”
Thẩm Chi Vi cao giọng đáp lời, về tiến triển chữa bệnh cho hai vị khách nước ngoài: “Hai bệnh nhân hai tuần nữa là thể hồi phục xuất viện.”
Lãnh đạo gật đầu: “Bệnh viện tạo ngoại hối chọn xong địa điểm, ở chân núi Hương Sơn, cải tạo từ một viện điều dưỡng cũ, phỏng chừng cũng mất hai ba tuần mới xong, đến lúc đó giao cho cô quyền phụ trách, nhân viên y tế cho bệnh viện , cô thể tuyển chọn trong thành phố thậm chí cả nước...”
Xem lãnh đạo vẫn luôn để tâm đến công việc , hôm nay cố ý tới đây cũng là mặt các vị cao tầng, nâng đỡ Thẩm Chi Vi thêm một chút.
Thiên lý mã thường , Bá Nhạc thường , bản còn trẻ như ủy thác trọng trách, Thẩm Chi Vi thầm hạ quyết tâm, cuộc đời tất triển khai chí lớn, phụ sự tin tưởng, phụ tuổi xuân.