Sau khi xả hết m.á.u ứ chân Richard, Thẩm Chi Vi kịp thời giúp ông rắc t.h.u.ố.c bột cầm m.á.u.
"Ông Richard, hiện tại ông cảm giác thế nào?"
" cảm giác chân trở nên uyển chuyển nhẹ nhàng." Richard thử cử động: "Ồ, chân của thể cử động!"
Trên khuôn mặt xưa nay trầm nở rộ nụ cực lớn.
" cảm giác cái chân tràn ngập lực lượng!"
"Đùi của sống !"
Thẩm Chi Vi đạm nhiên , cổ vũ ông : "Ông thử nâng chân lên cao một chút, động tác duỗi xem."
Vì thế, Richard mặt và ống kính phóng viên tại hiện trường chậm rãi nâng cái đùi tê liệt nhiều năm lên, từ 10 độ đến 45 độ vẽ một đường cung đó chậm rãi hạ xuống.
Sau đó co gối duỗi vài , cũng vô cùng thuận lợi.
Các phóng viên kinh hô lên.
"Ồ, trời ơi, quá thể tưởng tượng nổi! Chân ông Richard thể cử động!"
"Trung y thuật thần kỳ, đảo lộn nhận thức của về y học!"
Ngay cả bác sĩ Tần và bác sĩ Hứa đều kinh ngạc.
Không nghĩ tới y thuật của bác sĩ Thẩm tinh vi như thế, trình độ hiệu quả điều trị , thể là thần y Hoa Đà tái thế!
Thảo nào lãnh đạo lớn coi trọng cô như .
Trong lòng bọn họ cũng nữa vì Trung y thuật của quốc gia mà tự hào, vì quen một đồng nghiệp ưu tú như Thẩm Chi Vi mà cảm thấy may mắn.
Tiêu Chinh chứng kiến Thẩm Chi Vi nữa chữa khỏi một bệnh nhân tê liệt, nụ mặt kiêu ngạo tự hào.
Chỉ là nghĩ đến sự khác biệt của cô, trong lòng ẩn ẩn chút lo lo mất.
Viện trưởng Bệnh viện M Robert và trọng tài Eden càng là kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, quả thực thể tin một màn mắt.
Bọn họ đều là chuyên gia học y vài thập niên.
Chưa từng thấy qua bệnh nhân tê liệt mấy năm thể một nữa khôi phục chức năng tứ chi.
Hơn nữa bác sĩ Thẩm chỉ dùng mấy cây kim thật nhỏ như châm chỗ châm chỗ , thuận tiện xả chút m.á.u ứ, liền trị hết cái chân phế của Richard.
Hiệu quả điều trị rõ rệt , quá thể tưởng tượng!
Khiến thể tin nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-375-richard-dung-thang-len.html.]
"Chân đây là khỏi ?" Richard đùi thể hoạt động của , mừng rỡ như điên.
"Ừ, cũng gần khỏi , tiếp theo còn một điều trị củng cố." Thẩm Chi Vi bình tĩnh gỡ từng cây kim bạc huyệt vị của Richard xuống, nữa cổ vũ ông : "Ông Richard, ông thử xem thể tự bước xuống giường bệnh ."
Richard hai tay chống dậy, chân trái chạm đất , đó chân cũng thể đặt xuống, cùng thẳng.
" thể lên!"
Ông thử nhấc chân bước , cư nhiên cũng thể , chỉ là bước chân chút phù phiếm, sức lực quá nhiều, bất quá là khỏi hẳn sắp tới mong .
Bên ngoài Andrew kích động chạy , ôm lấy Richard chúc mừng.
"Richard, chân khỏi , thật là cảm tạ thượng đế, rốt cuộc thể ."
Richard cũng vui đến rơi nước mắt: " , Andrew, rốt cuộc hành động tự do!"
"Là bác sĩ Thẩm trị hết cho , nên cảm tạ cô ."
Andrew lập tức bắt tay Thẩm Chi Vi, cảm kích :
"Bác sĩ Thẩm, cảm ơn cô trị hết cho Richard, buổi tối mở tiệc chiêu đãi tạ ơn cô."
Thẩm Chi Vi nhưng thật kể công kiêu ngạo, mỉm : "Ăn cơm vội, cuộc tỷ thí y thuật của còn kết thúc ."
"Ông Richard chân mới khôi phục, nên thẳng, thời gian dài, các ông xuống nghỉ ngơi ."
"Được, chúng bên ngoài chờ cô."
"Richard, chúng bên ngoài chờ bác sĩ Thẩm ."
Andrew để Richard trở xe lăn đẩy ông ngoài.
"Bác sĩ Thẩm, cô an tâm thi đấu, ở bên ngoài chờ cô." Richard lưu luyến rời .
Peter tận mắt chứng kiến Thẩm Chi Vi dễ như trở bàn tay trị hết bệnh tê liệt cho Richard, đại não đều tạm dừng một khắc.
Hắn cũng là phú hào nước A, hiểu rõ về chứng bán bất toại nhiều năm của Richard.
Richard là tàn tật duy nhất trong giới phú hào chục tỷ nước A, ai , ít ngoài mặt khen tặng, ngầm nhạo cũng ít.
Không nghĩ tới, cư nhiên Trung y nước Hoa Hạ trị hết!
Y thuật của bác sĩ Thẩm , quả thực là đăng phong tạo cực!
Liên tưởng đến bệnh tình của chính , Peter càng thêm thấp thỏm lo âu, khẩn cầu hỏi: "Bác sĩ Thẩm, cô thể cũng giúp chữa bệnh?"
Thẩm Chi Vi uyển chuyển từ chối: "Xin , chữa bệnh cho tin tưởng y thuật của ."