TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 307: Người Mà Anh Yêu Từ Tận Đáy Lòng
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:26:46
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe Jeep dừng ở cửa tứ hợp viện.
Hai từ xe bước xuống tay liền nắm lấy tay, lên thềm đá. Tiêu Chinh ngược một tay ôm eo Thẩm Chi Vi, một tay lấy chìa khóa mở cửa.
Vào nhà xong, Tiêu Chinh lập tức ép Thẩm Chi Vi lên cửa, công thành đoạt đất hôn sâu.
Hô hấp đan xen, tiếng tim đập rõ ràng thể thấy.
Đèn cũng bật, chỉ ánh trăng sái lạc xuống đình viện.
Phủ lên một tầng ánh sáng m.ô.n.g lung.
Cũng đủ để bọn họ thấy rõ hình dáng của .
Là dung nhan mà yêu thích từ tận đáy lòng.
"Anh hôm nay... như ...?" Thẩm Chi Vi hờn dỗi: "Gấp gáp thế."
Tiêu Chinh bế bổng cô lên, để chân cô quấn lấy eo .
"Vốn dĩ thấy em là dễ dàng sốt ruột ."
"Đang an tâm sách, em tới câu dẫn , liền... Hiện tại, phạt em thật nặng."
"Đồng chí Tiêu Chinh, bản định lực , thể trách em chứ." Thẩm Chi Vi khanh khách khiêu khích : "Vậy... phạt thế nào."
Cô kiều mị như , thanh thúy như chuông bạc.
Mi mục hàm tình, như là một đóa hoa kiều diễm ướt át.
Hầu kết Tiêu Chinh lăn lộn, hung hăng :
"Vậy đương nhiên là... đem mạng giao cho em."
Anh dứt lời, liền phong bế đôi môi đỏ mọng, siết c.h.ặ.t eo nhỏ.
Nói cái gì đều bằng trả giá bằng hành động thực tế để tỏ vẻ tình yêu của .
Thật là lấy mạng để yêu cô.
Cái gì đều cho cô cũng cảm thấy đủ.
Thẩm Chi Vi thầm nghĩ, thế thì chịu nổi, nhưng theo bản năng nâng gương mặt tuấn tú lên đáp nụ hôn.
Một chữ tình, triền miên lâm li.
Trăng sáng thưa, côn trùng kêu vang thanh thanh.
Lạch cạch một tiếng, khóa thắt lưng giải khai.
Ánh trăng kéo dài bóng dáng quấn quýt si mê, từ bức bình phong chuyển cửa hoa rủ, nhập nhị tiến viện, liền dừng ở đình viện.
Lúc thì ở bên bờ ao hòn non bộ, bàn đá, lúc thì giàn nho, lúc thì ghế .
Thế nào cũng yêu đủ.
Thẩm Chi Vi ngửa đầu trăng sáng, bóng đêm thật a.
Tình là nhân gian , trời .
"Vợ ơi, ."
Người nào đó ghen tị, giọng trầm thấp từ tính dỗ dành hỏi: "Anh ? Có thích ?"
Thẩm Chi Vi hổ , thật là ngượng ngùng, nhưng cũng thật là đến trong lòng tê dại: "Thích, lắm, chỗ nào cũng ."
Chẳng những tuấn cao lớn, eo là thật sự lực, hơn nữa lực cánh tay kinh .
"Tiểu yêu tinh..."
Tiêu Chinh gọi thâm tình: "Hơi Hơi, chúng sẽ vĩnh viễn ở bên , chẳng những cả đời , còn kiếp ..."
Mỹ nhân mắt ngọc mày ngài, phong cơ tú cốt, bám trịnh trọng đồng ý: "Được, tam sinh tam thế đều tiểu yêu tinh của ."
Dán lấy , địa lão thiên hoang.
Tiêu Chinh biến đổi cách dỗ dành cô, trêu chọc cô, thương cô, lời âu yếm ngọt ngào, "Bảo bối, ngoan ngoãn, tiểu yêu tinh của ..."
Cũng bao lâu, Thẩm Chi Vi buồn ngủ díu mắt, Tiêu Chinh bế cô phòng tắm mới xây.
Đèn bật lên, Thẩm Chi Vi liền thấy phòng tắm mới, tức thì đôi mắt tỏa sáng, tinh lực khôi phục hơn phân nửa.
"Xây xong khi nào thế?"
Tiêu Chinh : "Hôm qua."
"Thích ?"
"Thích, quá."
Nơi dựa theo thiết kế của Thẩm Chi Vi mà xây dựng, bồn rửa mặt rộng rãi sát đất, phía còn khảm một tấm gương lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-307-nguoi-ma-anh-yeu-tu-tan-day-long.html.]
Còn một cái bồn tắm lớn.
Tuy rằng bồn sứ, thùng gỗ cũng cổ kính.
Tiêu Chinh mở vòi nước, nhanh xả đầy một bồn.
Nước chạm là ấm áp.
"Là suối nước nóng?"
Thẩm Chi Vi nữa kinh hỉ.
"Ừ, lúc xây dựng phát hiện lòng đất suối nước nóng, vặn dẫn đây."
Tiêu Chinh ôn nhu bế cô , cầm khăn lông lau cho cô.
"Tốt quá." Thẩm Chi Vi vui vẻ vòng tay ôm cổ , hôn chụt một cái lên má để cảm ơn.
Mùa đông suối nước nóng, bao giờ sợ lạnh nữa.
Hành động khiến hầu kết Tiêu Chinh lăn một cái, khàn giọng : "Cùng tắm thế nào."
Nói xong liền bước .
Tức khắc bọt nước vẩy .
Hơn một giờ , Tiêu Chinh bế Thẩm Chi Vi về phòng ngủ.
Đã là hơn 10 giờ đêm.
"Hơi Hơi, nhảy lớp, xin học kỳ học chương trình năm hai." Tiêu Chinh ôm cô lời tâm tình.
"Chương trình năm nhất đều tự học qua , hiện tại gì khó khăn, lãng phí thời gian."
Cái máy phiên dịch chẳng những thể phiên dịch, hơn nữa tự mang kho từ vựng, cực đại nâng cao hiệu suất học tập của .
Tiêu Chinh sớm thuộc lòng sách giáo khoa mấy .
Cũng tự học ít kiến thức chuyên sâu hơn.
"Được thôi, em cũng như đấy." Thẩm Chi Vi : "Em tính toán kỳ thi giữa kỳ sẽ nộp đơn xin nhảy lớp."
"Thi thành tích , sẽ sức thuyết phục hơn."
Không nghĩ tới ý tưởng của hai hẹn mà gặp.
Tiêu Chinh khẽ vuốt ve dung nhan kiều mỹ của cô, than thở: "Vợ còn ưu tú hơn , đuổi kịp tiến độ của em."
"Đâu , chúng sở trường ở những lĩnh vực khác , tương lai nhất định cũng thể tỏa sáng rực rỡ."
Thẩm Chi Vi rúc trong lòng n.g.ự.c , ôn nhu trấn an: "Trong lòng em, là nhất, ưu tú nhất, vĩnh viễn."
"Cảm ơn em."
Tiêu Chinh nữa hôn sâu yêu.
Kiều thê trong n.g.ự.c, gia đình hạnh phúc, còn thời gian nào hơn lúc .
Thẩm Chi Vi thầm nghĩ, nên để học kiến thức máy tính tiên tiến của đời , tiên đổi tiến trình khoa học kỹ thuật ?
Bất quá nghĩ kỹ , sự phát triển của máy tính, quan trọng nhất vẫn là kỹ thuật chip.
Tiền đề của nghiên cứu khoa học là môi trường chung bao dung.
Trước mắt e rằng .
Cô kiềm chế , chuẩn chờ thêm mấy năm nữa.
Bỗng nhiên, ngoài đại viện tiếng gõ cửa dồn dập.
Cửa lớn gắn hai cái vòng đồng lớn, tiếng gõ cửa vang vọng thẳng tới sâu trong đình viện.
"Vợ , em ở đây đợi, xem ."
Tiêu Chinh dặn dò một tiếng, lập tức xoay xuống giường, mặc xong quần áo, cầm đèn pin bước nhanh ngoài.
Thẩm Chi Vi đợi một lát, yên tâm, áo ngủ, theo .
Xa xa liền mấy vội vàng chuyện.
" thấy cửa nhà các cô xe Jeep đỗ, đoán là bác sĩ Thẩm trở , liền thử qua đây hỏi một câu."
"Con nhà ban ngày bệnh viện khám , đắp t.h.u.ố.c xong khối sưng nách tiêu, nghĩ tới đều sưng lên..."
"Được , cô đang ở nhà, xin chờ một lát." Tiêu Chinh xoay trở , thấy Thẩm Chi Vi đang từ cửa hoa rủ .
"Là con của Chủ nhiệm Lưu bên ủy ban khu phố bệnh, mời em qua xem giúp." Tiêu Chinh chút băn khoăn: "Đứa bé mới bảy tám tuổi..."
Thẩm Chi Vi gật đầu: "Được, em xem tình hình ."
Đêm hôm khuya khoắt phát tác tất nhiên là bệnh cấp tính, hơn nữa lan độc .
Bệnh chỉ thể dùng t.h.u.ố.c trị, thể châm cứu.