TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 303: Rung Động Không Bằng Hành Động

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:26:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ Vận Lương nhanh thu hồi ánh mắt, sắc mặt dịu xuống, trầm giọng với con trai: "Vậy chèo thuyền xong thì về nhà bài tập."

 

"Biết !" Từ Quân tức giận đáp , kéo tay Lưu Lệ Lệ chọn thuyền.

 

Lưu Lệ Lệ đầu : "Chú Từ, bọn cháu chơi một lát về ngay."

 

Nụ tiếu lệ hoạt bát.

 

Từ Vận Lương ngẩn một chút, gật gật đầu, mặt cũng hiện lên một nụ nhạt hàm súc.

 

Vì thế, ông cũng , dời bước đến bên bờ, khoanh tay hai bọn họ chọn một chiếc thuyền đạp chân hình con vịt, hai sóng vai đạp giữa mặt hồ du ngoạn.

 

Hình ảnh vui vẻ khiến Từ Vận Lương cũng chút hướng tới.

 

Trong lòng đột nhiên toát một thanh âm:

 

Cô gái thể con trai vui vẻ, chung sống hòa hợp.

 

Lớn lên cũng hợp gu thẩm mỹ, tính cách cứng cỏi ôn nhu, là thử tìm hiểu xem ?

 

Nếu , tìm thích hợp hơn...

 

gọi là chú Từ, chuyện mở miệng thế nào đây?

 

Từ Vận Lương chút tự tin.

 

Tình yêu và hôn nhân, chung quy giảng chính là lưỡng tình tương duyệt, cô gái nhỏ như , liệu thể để mắt đến ông ?

 

Từ Quân chơi đến 30 phút liền nhân lúc cao hứng trở về, mồ hôi đầy đầu.

 

"Bố, chúng về thôi."

 

"Cùng ăn cơm trưa , gần đây tiệm cơm quốc doanh." Từ Vận Lương tự nhiên mở miệng đề nghị.

 

Lưu Lệ Lệ nâng cổ tay đồng hồ, mới đến 10 giờ.

 

Cô uyển chuyển từ chối: "Chú Từ, cần , còn tới giờ cơm, cháu về xưởng may ăn trưa là ."

 

Cô theo thói quen xoa xoa gáy Từ Quân: "Về nhà bài tập cho , chuyên tâm học tập, lời bố đấy nhé."

 

"Vâng." Từ Quân chút quyến luyến từ biệt: "Chị Lệ Lệ, rảnh em đến thăm chị."

 

"Được." Lưu Lệ Lệ , ngẩng đầu với Từ Vận Lương: "Chú Từ, cháu đây, tạm biệt chú."

 

Từ Vận Lương nhất thời giữ cô thế nào, khô khốc đáp một câu: "Ừ, tạm biệt."

 

Lưu Lệ Lệ xoay ngoài công viên, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng.

 

Nhìn bóng dáng thướt tha của cô, hai cha con đều trầm mặc một lát.

 

Cuối cùng, vẫn là Từ Quân thở dài : "Đáng tiếc, một chị như ."

 

"Đáng tiếc cái gì?" Từ Vận Lương chút nghi hoặc.

 

"Đáng tiếc, bố chướng mắt ." Từ Quân vẻ mặt tiếc nuối.

 

"Ai ." Từ Vận Lương bỗng nhiên phát hiện chính lỡ miệng, cũng chỉ hổ một giây, thành thật băn khoăn với con trai: "Cô , chỉ là tuổi tác chênh lệch quá lớn, cô chỉ hơn con sáu bảy tuổi thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-303-rung-dong-khong-bang-hanh-dong.html.]

 

"Trong đại viện chúng , tái hôn chồng già vợ trẻ cũng ít, ví dụ như ông Ninh, vợ hai của ông kém ông hai mươi tuổi đấy..."

 

Từ Quân cũng là sự thật.

 

Trong đại viện, xác thật mấy đôi chồng già vợ trẻ.

 

Hình như cũng hài hòa.

 

Trong lòng Từ Vận Lương chút gợn sóng, nhưng vẫn do dự: "Bố sợ cô đồng ý."

 

Từ Quân liếc ông: "Bố, bố từ bao giờ mất tự tin bản như , bố chính là Bí thư Thành ủy, hỏi một tiếng tự ti ?"

 

"Đi hỏi một câu , chừng 50% tỷ lệ thành công đấy."

 

"Nếu ngay cả dũng khí hỏi cũng , thì cũng quá đáng mặt nam nhi ..."

 

"Vậy con tự về nhà ." Từ Vận Lương ném xuống một câu, sải bước chân dài, đuổi nhanh theo hướng Lưu Lệ Lệ.

 

Thằng nhóc thối, cư nhiên dám khinh bỉ ông!

 

Ông như bay, mang theo một cỗ xúc động.

 

Bao nhiêu năm giữ kẽ, trọng giờ phút đều quên sạch.

 

Từ Quân dáng vẻ nóng vội của bố , đến toác cả miệng.

 

Lão Từ, chỉ thành công thất bại nha!

 

"Lưu Lệ Lệ, chờ một chút!"

 

Từ Vận Lương đuổi thẳng tới cổng công viên.

 

Lưu Lệ Lệ dừng bước, đầu thấy Từ Vận Lương sải bước tới, chút kinh ngạc: "Chú Từ, còn chuyện gì ?"

 

"Để đưa cháu về." Từ Vận Lương : "Nơi cách xưởng may xa."

 

Nghe , Lưu Lệ Lệ ngẩn .

 

Không cần thiết chứ?

 

Ban ngày ban mặt, chẳng lẽ lo lắng cô lạc đường ? Hay là sợ cô gặp ?

 

Bất quá, Lưu Lệ Lệ nghĩ , Từ Vận Lương hẳn là mượn cơ hội chuyện với cô về Từ Quân.

 

Rốt cuộc Từ Quân mắt chỉ cô là bạn.

 

"Chú Từ, Tiểu Quân chọc chú giận ?"

 

"Không ." Từ Vận Lương Lưu Lệ Lệ, nghiêm túc : "Chính là đưa cháu về, là Từ Quân bảo đưa."

 

Lưu Lệ Lệ vội vàng từ chối: "Không cần , cháu đường mà."

 

Đứa nhỏ , quá săn sóc !

 

Từ Vận Lương kiên trì song song với cô: "Đi thôi, còn chuyện khác với cháu."

 

 

Loading...