TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 255: Con Gái Danh Y Làm Cha Mẹ Sợ Ngây Người, Đây Là Bằng Thực Lực Được Cưng Chiều A

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:25:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi xe jeep chạy đại viện, cảnh vệ viên ở cửa chào trong xe.

 

Tiêu Chinh gật gật đầu thăm hỏi.

 

Xe vững vàng dừng ở cửa đình Tiêu gia, Tiêu Chinh một bước xuống xe mở cửa xe.

 

“Chú dì, nhà cháu tới .”

 

“Được, cảm ơn.”

 

Thẩm Bách vợ chồng sửa sang vạt áo đó mới xuống xe, đem lễ vật xách ở tay, ở trong lòng đ.á.n.h bản nháp, một lát nữa biểu đạt lòng ơn như thế nào.

 

Thẩm Chi Vi bọn họ chút bộ dáng quá mức nghiêm cẩn, dùng hành động thực tế giúp bọn tăng lên lòng tự tin.

 

Nàng thiết khoác cánh tay Dương Kỳ: “Mẹ, chúng thôi, nhà Tiêu gia gia khá ở chung.”

 

“Ừ.”

 

Thẩm Bách vợ chồng tản bộ đuổi kịp Tiêu Chinh, tiến tiền viện.

 

Vừa đến động tĩnh, trong đại sảnh nháy mắt trào nhiều cán bộ lão thành, mỗi mặt mày hớn hở, bước nhanh đón chào.

 

“Là Hơi Hơi trở !”

 

“Cùng Tiểu Chinh cùng trở về!”

 

Thần sắc vui mừng , cứ như thể là cháu gái bảo bối ruột thịt của chính cửu biệt trở về giống .

 

Gọi đến mật như .

 

Người nghênh đón nhiều như !

 

Thẩm Bách vợ chồng dừng bước chân, tập trung , mấy cán bộ lão thành đằng , là mấy vị đại lãnh đạo tại vị mấy năm ?

 

Thẩm Bách vợ chồng tuy rằng là quan ngoại giao, từng gặp qua ít trường hợp lớn, nhưng vẫn là một màn mắt chấn động tới !

 

Địa vị của con gái ở Tiêu gia như thế nào cao như ?

 

Không đúng, là địa vị ở bộ đại viện quân đội, giống như cả đoàn sủng ái .

 

“Chào các ông bà ạ!”

 

“Đây là bố cháu —— Thẩm Bách, cháu —— Dương Kỳ, hai công tác bên Bộ Ngoại giao, là cấp của chú Cao Nghị.”

 

Thẩm Chi Vi ngoan ngoãn chào hỏi xong với những vị đại lão , đạm nhiên giới thiệu với Thẩm Bách vợ chồng: “Bố , những ông bà đều là bệnh nhân của con.”

 

Ý tứ chính là, bọn họ đều cầu với con, bố mặt bọn họ cần câu nệ.

 

Thẩm Bách vợ chồng càng kinh ngạc!

 

Những cán bộ lão thành đều chuyên gia khán hộ chữa bệnh ? Đến lượt Hơi Hơi tới khám bệnh?

 

Bất quá bọn họ vẫn là kiềm chế tò mò, tôn kính chào hỏi bọn họ.

 

“Chào Tiền Lão, chào Cao Lão……”

 

“Chào, chào!”

 

Trên mặt các đại lão tươi thiết, chủ động bắt tay cùng Thẩm Bách vợ chồng.

 

“Nghe các vị về Kinh Thị công tác, thực a, về nếu là công tác, trong sinh hoạt gặp khó khăn, liền trực tiếp với Cao Nghị.” Cao Chử cố ý biểu lộ phận.

 

Thẩm Bách vợ chồng cảm kích : “Cảm ơn Cao Lão quan tâm, chúng khi trở về nhận nhiều chiếu cố của Bộ trưởng Cao, hiện tại công tác sinh hoạt đều sắp xếp thỏa.”

 

Cao Chử ha hả : “Hẳn là , đó là công tác bổn phận của nó, đối với các đồng chí ưu tú như các vị chính là trọng điểm quan tâm mà.”

 

Sự nhiệt tình , quả thực Thẩm Bách vợ chồng chút thụ sủng nhược kinh.

 

Tiêu Đạt Viêm cùng Mục Thanh từ trong một đám lão gia hỏa chen tới: “Là bố Hơi Hơi tới, mau !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-255-con-gai-danh-y-lam-cha-me-so-ngay-nguoi-day-la-bang-thuc-luc-duoc-cung-chieu-a.html.]

là ông nội của Tiêu Chinh, gặp qua một ở nông trường, còn ấn tượng chứ?” Tiêu Đạt Viêm đến thập phần hòa ái dễ gần.

 

“Nhớ rõ, cảm ơn Tiêu Lão chiếu cố!”

 

Thẩm Bách vợ chồng đối với hành vi rút s.ú.n.g giữ gìn của ông đêm đó ấn tượng khắc sâu.

 

Bởi vì Tiêu Đạt Viêm đến thăm một chuyến, địa vị của hai bọn họ ở nông trường cũng một đêm gian phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

 

Phần ân tình , vĩnh sinh khó quên!

 

“Lần đầu tới cửa, các vị yêu thích gì, liền mang theo chút điểm tâm, thành kính ý.” Dương Kỳ đưa lễ vật cầm trong tay qua.

 

Tiêu Đạt Viêm nhận lấy: “Tới nơi chính là một nhà, cần cùng chúng khách khí, về đến cần mang lễ vật gì.”

 

Mục Thanh vững bước tiến lên, thiết nắm lấy tay Dương Kỳ.

 

là bà nội của Tiêu Chinh, hoan nghênh các vị tới nhà.”

 

“Cảm ơn các vị đem Hơi Hơi giáo d.ụ.c đến ưu tú như , Tiêu gia chúng phúc phần.”

 

Bà chỉ phúc khí, một là cháu trai Tiêu Chinh vị hôn thê ưu tú như phúc khí.

 

Hai là, cô cháu dâu thần y tương lai bằng thực lực chính gia tăng cho Tiêu gia một đạo quang huy càng lóa mắt, địa vị của Tiêu gia ở Kinh Thị càng thêm vinh quang.

 

Dương Kỳ khách khí : “Không dám nhận, mấy năm nay, Hơi Hơi ở bên cạnh chúng , con bé là tự luyện trưởng thành.”

 

Mục Thanh như cũ khen: “Ai, gia phong mới thể bồi dưỡng đứa nhỏ nhân tâm nhân thuật như .”

 

“Cái chân của a, tê liệt hơn ba mươi năm, Hơi Hơi về Kinh Thị liền chữa khỏi cho , các vị xem, hiện tại hành động tự nhiên.”

 

Mục Thanh mặt ngoài khen Thẩm Chi Vi, nâng lên Thẩm Bách vợ chồng dạy con cách, là vì cho bọn họ càng tự tin, cần ở mặt những cán bộ lão thành sinh khiếp.

 

Hơn nữa Hơi Hơi trị liệu bà tê liệt, với Tiêu gia là đại ân tình, tới Tiêu gia liền càng cần khách khí.

 

Quả nhiên, như , trong lòng Thẩm Bách vợ chồng đột nhiên tự tin nhiều.

 

Cho dù là những cán bộ lão thành vây quanh tiến phòng khách, biểu tình mặt cũng còn thể định.

 

Có một đứa con gái rạng danh như , chính là tự tin a.

 

“Chú dì, mời .”

 

Tiêu Chinh sắp xếp Thẩm Bách vợ chồng xuống xong, ân cần châm nước cho bọn họ.

 

Tiêu Đạt Viêm vợ chồng tiếp khách, Trương Hồng Anh cũng đây.

 

“Hơi Hơi khẳng định bận rộn một lát.”

 

“Mấy lão gia hỏa chúng , cùng các vị tán gẫu một chút.”

 

Thẩm Bách vợ chồng lúc mới chú ý tới, con gái một chỗ khác trong phòng khách khám bệnh cho đám cán bộ lão thành .

 

Không nhanh chậm bắt mạch hỏi khám, châm cứu, kê đơn t.h.u.ố.c.

 

Bộ dáng khám bệnh chuyên chú cùng trầm , là một mặt khác bọn họ bao giờ gặp qua.

 

Đây là con gái bọn họ?!

 

Quen thuộc còn chút xa lạ.

 

Thẩm Chi Vi tựa hồ chú ý tới ánh mắt nghi hoặc Thẩm Bách vợ chồng đầu tới, ngoan ngoãn với bọn họ.

 

Thẩm Bách vợ chồng gật gật đầu đáp , tâm , đúng , chính là con gái bọn họ a!

 

Vẫn là ngoan như .

 

Chỉ là trưởng thành quá nhanh, cha chút trở tay kịp.

 

Có chút chua xót, càng nhiều vui sướng cùng kiêu ngạo.

 

 

Loading...