TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 214: Mời cơm

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:24:56
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Chi Vi đến chỗ Tiêu Chinh xem tình hình.

“Hơi Hơi, em xem hai tấm ảnh .”

Tiêu Chinh thấy cô gần, liền đưa hai tấm ảnh tay qua.

Một tấm là ảnh tập thể của các nghiên cứu viên đội địa chất năm đó, tấm còn là ảnh tập thể của công nhân viên chức xưởng than.

Dưới mỗi tấm ảnh đều chữ bằng b.út máy ghi tên từng .

Trong tấm ảnh của đội địa chất, Tiêu Văn Bác ở giữa, tuấn phóng khoáng, lên giống Tiêu Chinh, cũng là mày rậm mắt to, ngũ quan cương nghị.

Nữ đồng chí bên cạnh ông đang bế một đứa bé, hơn một tuổi.

Tuy là một đứa bé, nhưng mày mắt giống hệt Tiêu Chinh, mũi cao thẳng, mắt hai mí to tròn đen láy, lúc đó cha cưng chiều, mặt bé nở nụ ngây thơ hạnh phúc.

Tấm ảnh đủ để xác định cha ruột của Tiêu Chinh chính là Tiêu Văn Bác.

Lại xem tấm ảnh còn , ngũ quan của công nhân viên chức Tiêu Quang Minh bình thường, mũi cũng cao, còn mắt một mí nhỏ, vợ bên cạnh ông vóc dáng thấp bé, đứa bé trong lòng trông giống hệt nó.

Cho nên, thật sự là năm đó xảy sai lầm!

Haiz, luôn những việc nghiêm túc, trách nhiệm, lỡ dở cả đời khác.

May mà Tiêu Chinh gặp Giang nãi nãi, Lục gia gia, Cố gia gia, nếu , vĩnh viễn thể phận thật sự của .

“Bác Cả Cao, hai tấm ảnh thể tặng cho cháu ạ?” Tiêu Chinh giải thích: “Cháu chính là con trai của Tiêu Văn Bác, Tiêu Chinh.”

Anh nữa đưa giấy chứng nhận công tác: “Năm ba tuổi cháu đưa về thôn Điền Lĩnh, đó học, nhập ngũ, công tác, cũng là gần đây mới năm đó hai đứa trẻ nhầm.”

Anh vén ống quần lên cho bác Cả Cao xem: “Trên chân cháu vết sẹo bỏng.”

“A, thì là cháu ôm nhầm đến thôn Điền Lĩnh?” Bác Cả Cao kinh ngạc: “Cháu là Tiêu Chinh lớn?”

Con trai của Tiêu Văn Bác sinh , đặt tên là Tiêu Chinh.

Cái tên êm tai khí phách.

Chỉ là ngờ vợ của Tiêu Quang Minh cũng đặt cho con cái tên giống hệt, cảm thấy tên giống , tiền đồ cũng kém, thơm lây.

cả nước trùng tên trùng họ cũng nhiều.

Hai đứa trẻ chỉ cách ba tháng, cùng học ở nhà trẻ của xưởng than, các cô giáo để phân biệt hai đứa trẻ trùng tên trùng họ, liền gọi là Tiêu Chinh lớn, Tiêu Chinh nhỏ.

Tiêu Chinh gật đầu: “Vâng, bây giờ thể xác định ạ.”

chuyện ông nội Tiêu Đạt Viêm đến nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-214-moi-com.html.]

Bác Cả Cao nghiêm túc đ.á.n.h giá Tiêu Chinh, kinh ngạc thốt lên: “Ủa, bây giờ mới phát hiện cháu và nghiên cứu viên Tiêu Văn Bác thật sự trông giống .”

Lúc đầu ông phát hiện , lẽ vì thời gian quá lâu, hơn nữa còn một loại di truyền cách đời, dung mạo của Tiêu Chinh càng giống ông nội hơn.

“Vậy hai tấm ảnh cháu cứ cầm về , nếu cháu về Kinh Thị nhận cũng thể một phần tham khảo.” Bác Cả Cao hào phóng đưa cho : “Những đồng chí ảnh phần lớn đều hy sinh trong vụ t.a.i n.ạ.n hầm mỏ đó.”

Nói đến đây, bác Cả Cao là thổn thức.

“Cảm ơn bác Cả Cao, chúng cháu xin phép về.”

Tiêu Chinh đúng lúc đưa lời từ biệt.

Bác Cả Cao nhiệt tình giữ Tiêu Chinh .

“Sắp trưa , các cháu ở nhà ăn dùng bữa trưa hẵng về, nếu xưởng trưởng Cao các cháu tới mà giữ ăn cơm, thì sẽ phê bình công tác của chu đáo.”

Bác Cả Cao giữ ăn cơm chân thành hơn Trương chủ nhiệm nhiều.

“Hơn nữa thời gian còn sớm, dẫn cháu xem một vòng, cháu đến xưởng than cũng coi như là thăm chốn xưa, chừng còn thể tìm ký ức tuổi thơ.”

Tiêu Chinh dùng ánh mắt hỏi ý Thẩm Chi Vi, Thẩm Chi Vi gật đầu.

Bây giờ là bác cả của xưởng trưởng mời ăn cơm, nhiệt tình như , bữa cơm ăn thì phí.

Nếu còn về thôn Điền Lĩnh nấu cơm ?

Huống chi còn mang theo Lý Duệ Chí và Từ Châu, để hai họ cải thiện một bữa ăn cũng tồi.

Chỉ bằng việc cô chữa khỏi bệnh phổi cho xưởng trưởng Cao đủ để ông mang ơn đội nghĩa.

Thế là, sự dẫn dắt của bác Cả Cao, Tiêu Chinh tham quan nhà trẻ của xưởng than và ký túc xá mà các đội viên địa chất năm đó từng ở.

thời gian quá lâu, thật sự nhớ gì, nhưng cũng một cảm giác thuộc khác lạ.

Buổi trưa ăn cơm ở nhà ăn, bác Cả Cao đãi khách, sắp xếp đến bàn ăn chuyên dụng của lãnh đạo, bảo Trương Cường dọn lên bảy tám món ăn.

Có thịt cá, thức ăn cho Từ Châu và Lý Duệ Chí hai mắt sáng rực, ăn đến miệng bóng nhẫy.

Thẩm Chi Vi nhàn nhạt : “Sau xưởng dầu gội của chúng , cũng sẽ một nhà ăn cho công nhân viên chức.”

Nói như , hai họ càng thêm động lực để cố gắng.

.

 

 

Loading...