Bốn gã đàn ông c.h.ặ.t mấy cây nhỏ, dùng dây mây thô cột , dựng thành một cái cáng đơn giản, hợp lực khiêng Triệu Bảo Châu xuống núi.
Con lợn rừng báo c.ắ.n c.h.ế.t cũng những khác khiêng .
Hôm nay cứu nhặt con lợn béo, đều cảm giác thành tựu.
Mạo hiểm qua , đều là kinh hỉ.
Bất quá hai đại công thần sắc mặt đạm nhiên.
Tiêu Chinh thậm chí quang minh chính đại nắm tay Thẩm Chi Vi .
Dù hôn môi đều thấy , nắm cái tay tính là gì.
Hai còn thỉnh thoảng nhu tình đối diện.
Trong mắt trong lòng đều ngọt ngào.
Còn sự may mắn và trân trọng khi sống sót qua tai nạn.
“Cán bộ Tiêu, cô giáo Thẩm, hai thật là đại hùng a, hôm nay nếu các tới hỗ trợ, chúng khẳng định cứu Triệu Bảo Châu.” Đại đội trưởng lớn tiếng tán thưởng.
Các xã viên khác cũng ném tới ánh mắt sùng bái.
Phía thấy báo đang c.ắ.n Triệu Bảo Châu, sợ tới mức bọn họ chạy trốn so với thỏ còn nhanh hơn, nếu Đại đội trưởng năn nỉ trở về cứu Tiêu Chinh cùng Thẩm Chi Vi, bọn họ liền dũng khí đầu cũng .
“Cô giáo Thẩm, cô thật là nữ trung hào kiệt a, xưa Võ Tòng đả hổ, cô là con gái mà thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con báo, thật là hiếm lạ.” Tộc trưởng họ Triệu khen ngợi.
Thẩm Chi Vi khiêm tốn : “Ông Triệu, ông quá khen , cháu học chút công phu, thời điểm mấu chốt dùng tới thôi.”
“Cô giáo Thẩm, cô còn công phu a!”
Các nam xã viên đầy mặt kinh ngạc.
“ , bà Giang dạy cháu.”
“Cô giáo Thẩm, trường học tiệc đêm Trung Thu, cô cho triển lãm một chút công phu ?”
Mọi đều thấy một mặt tư táp sảng của Thẩm Chi Vi.
“Được thôi.” Thẩm Chi Vi sảng khoái đồng ý.
Thân là đội phó phụ nữ, đầu cho nam nữ già trẻ trong thôn cái gì gọi là phụ nữ nắm giữ một nửa bầu trời cũng tồi.
Con gái chỉ cần bồi dưỡng , cũng văn võ song , về còn nhà ai sẽ trọng nam khinh nữ?
Tiêu Chinh cũng : “Đến lúc đó, cũng biểu diễn một cái.”
“Được, chúng liền ngóng trông xem các biểu diễn công phu.”
Đại đội trưởng : “Xã viên chúng cũng thể góp mấy tiết mục mà, ca múa đơn giản là .”
Mọi nóng lòng thử: “Chúng trở về ngẫm , là biểu diễn cái đấu địa chủ?”
“Diễn đoạn Sa Gia Banh cũng nha, năm xem qua điện ảnh còn nhớ rõ chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-205-xuong-nui.html.]
“Nhớ rõ chứ.”
“...”
Mọi liền đến chân núi thôn Điền Lĩnh.
Bảy tám giờ, sắc trời tối đen.
Chân núi ánh lửa chập chờn, mấy chục cây đuốc giơ lên cao.
Đội đường lớn cùng bờ sông tìm đều trở , đang tụ ở chân núi chờ nhóm Đại đội trưởng.
Kế toán đang động viên lên núi tìm .
“Chúng trở !”
Thanh âm Đại đội trưởng xuyên qua loa, cắt qua đêm tối.
“Triệu Bảo Châu tìm !”
Các thôn dân đến Đại đội trưởng dẫn trở về, hoan hô đón nhận.
“Đại đội trưởng trở !”
“Cán bộ Tiêu cùng cô giáo Thẩm cũng trở !”
Cáng đặt mặt đất, cũng thấy Triệu Bảo Châu.
“Bảo Châu cũng trở !”
“Bảo Châu a, cháu rốt cuộc cũng về ...”
Người nhà Triệu Bảo Châu nhào lên, thấy tay và chân cô đều quấn vải, chấn động: “Sao thương thế ?”
“Mẹ, ông bà nội, con về bao giờ bướng bỉnh nữa, con bao giờ rời nhà ngoài nữa.” Triệu Bảo Châu nhào trong lòng n.g.ự.c ô ô lên, áy náy may mắn.
Tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t một hồi, càng minh bạch ý nghĩa của sinh mệnh và tình .
Đại đội trưởng cầm loa, cao giọng đầy nhịp điệu thông báo: “Hôm nay chúng núi Nam tìm Triệu Bảo Châu, gặp nguy hiểm cực lớn, thiếu chút nữa cũng còn mạng trở về. Chúng tìm Triệu Bảo Châu thời điểm, nó đang ba con báo vây quanh, ba con báo lớn nha! Sợ c.h.ế.t khiếp ! Nếu cán bộ Tiêu cùng cô giáo Thẩm dũng cứu , Triệu Bảo Châu liền mất mạng. Hôm nay quả thực là trình diễn màn đoạt từ miệng báo! Cán bộ Tiêu đ.á.n.h c.h.ế.t hai con báo, cô giáo Thẩm cũng đ.á.n.h c.h.ế.t một con. Mọi xem xem, cánh tay, đùi Triệu Bảo Châu đều báo c.ắ.n mất thịt, đều thấy xương cốt, vẫn là cô giáo Thẩm kịp thời cho nó thượng d.ư.ợ.c cầm m.á.u, mới nhặt về một cái mạng.”
Các thôn dân tự phát vỗ tay: “Cán bộ Tiêu, cô giáo Thẩm, các lắm!”
Đại đội trưởng Triệu Bảo Châu : “Bảo Châu a, cán bộ Tiêu cùng cô giáo Thẩm chính là ân nhân cứu mạng của cháu, về cháu cảm ơn thật .”
“Vâng, cháu nguyện ý trâu ngựa cho họ.” Lời quá cụ thể, Triệu Bảo Châu bổ sung , “Cô giáo Thẩm, về em cắt cỏ heo nuôi heo cho cô, giúp cô đốn củi.”
Thẩm Chi Vi ôn nhu : “Em dưỡng thương , chờ dưỡng hảo thương cô giao việc cho em.”
“Vâng, ạ.” Triệu Bảo Châu vội ngừng đồng ý.
Ông bà nội, của Triệu Bảo Châu đều đây nắm tay Tiêu Chinh cùng Thẩm Chi Vi: “Cán bộ Tiêu, cô giáo Thẩm, các cô chính là đại ân nhân của nhà chúng a, các cô chính là cứu cả nhà chúng nha...”
“Nên mà, bảo vệ quần chúng cũng là công tác của cán bộ chúng .” Tiêu Chinh khiêm tốn .