TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 203: Gặp báo và lợn rừng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:24:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hô liên tiếp vài tiếng cũng thấy đáp .

 

Nhìn núi sâu rừng già mênh mang mắt, nản chí : “Triệu Bảo Châu hẳn là sẽ lên núi , trong núi dã thú nhiều như , đàn ông chúng đều dám đơn độc tới, huống chi nó vẫn là một con bé.”

 

“Này cũng chắc, con bé Bảo Châu từ nhỏ cha, tính tình bướng bỉnh, gan cũng lớn, nó chính là dám cùng con trai trong thôn đ.á.n.h .” Một khác .

 

Những khác cũng nhịn oán giận.

 

“Con bé chính là trong nhà chiều hư, tùy tiện nó vài câu liền dám rời nhà trốn .”

 

“Trong thôn tuổi trẻ hậu bối nhiều như , như thế nào liền trúng, cố tình coi trọng đàn ông thôn Nam Khẩu...”

 

“Đợi khi tìm giáo d.ụ.c thật ...”

 

Đại đội trưởng thở dài: “Còn do đội sản xuất chúng nghèo nổi tiếng, chẳng những con gái thôn ngoài gả đây, con gái thôn đều thôn ngoài cưới . Các đoàn kết tranh đua, về hảo hảo việc, chờ đội sản xuất chúng nghề phụ, lúc đó con gái thôn ngoài sẽ tranh gả đây.”

 

Tộc trưởng họ Triệu cũng : “Các đều đừng nóng vội, ngày lành như thực mau là thể mong tới , thôn Thủy Khẩu bên cạnh nữ công nhân đội sản xuất chúng một ngày thể kiếm mười công điểm đều đỏ mắt, nếu chúng cuối năm đều phân càng nhiều tiền công điểm, tiểu t.ử cưới vợ cũng lo tiền sính lễ.”

 

“Con bé Triệu Bảo Châu tự rời nhà trốn , hại đoàn tới tìm nó, đều chậm trễ công.” Có oán giận một câu.

 

Liền mấy phụ họa : “ , con bé hiểu chuyện như , tìm nó cái gì, chờ nó ở bên ngoài ăn đủ đau khổ tự nhiên liền đường trở .”

 

Đại đội trưởng vội trấn an : “Nhân mạng quan trọng, nhà Quế Lan liền mỗi mống độc đinh như , nếu xảy chuyện, nhà bà sống nổi . Mọi kiên nhẫn hỗ trợ tìm, hôm nay tới tìm đều tính mười công điểm tiền ghi sổ.”

 

Tộc trưởng họ Triệu cũng : “Đợi khi tìm Bảo Châu, Quế Lan sẽ tiệc cảm tạ các .”

 

Nói như , mới đình chỉ oán giận, nghiêm túc tìm kiếm.

 

Tiêu Chinh cùng Thẩm Chi Vi nhưng thật gia nhập chuyện phiếm, đang lâm thời dạy Thẩm Chi Vi dùng s.ú.n.g.

 

“Súng săn dùng như thế ...”

 

Thẩm Chi Vi ngộ tính , thực mau minh bạch yếu lĩnh nổ s.ú.n.g.

 

Mọi quan sát trong rừng cây xem dấu chân đường .

 

Rất nhanh, Tiêu Chinh ở góc hướng tây phát hiện trong bụi cỏ lưu mấy cái dấu chân.

 

“Đại đội trưởng, Triệu Bảo Châu hẳn là từ bên qua, xem dấu chân là mới, hẳn là bốn năm tiếng .”

 

Mọi lập tức xúm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-203-gap-bao-va-lon-rung.html.]

Nhìn đến bụi cỏ dại quả nhiên một đạo dấu chân mới dẫm qua.

 

“Không nghĩ tới con bé ngốc thật đúng là dám lên núi a, cũng sợ sói ăn!”

 

“Chúng dọc theo dấu chân tìm.” Đại đội trưởng hạ lệnh.

 

Mọi liền nhanh ch.óng dọc theo dấu chân về phía , dần dần rừng sâu.

 

Đại đội trưởng cầm loa lớn tiếp tục kêu.

 

“Triệu Bảo Châu, cháu ở , mau trở !”

 

...

 

Lúc Triệu Bảo Châu tới khe núi sâu, nghĩ thầm chỉ cần nhanh chân hơn là thể khi trời tối đuổi tới thôn Nam Khẩu gặp yêu, trong lòng nóng bỏng, một chút cũng sợ hãi.

 

Tới hơn bốn giờ chiều, cô tiến một mảnh rừng rậm.

 

Nơi đại thụ che trời cành lá tươi, giống như cái ô che khuất ánh mặt trời bên ngoài, bụi gai lan tràn, vẻ sâu thẳm một mảnh.

 

Đi mau vài bước , đột nhiên phía ẩn ẩn truyền đến tiếng dã thú gào rống.

 

Triệu Bảo Châu trong lòng cả kinh, đây là thanh âm gì?

 

Cô dừng bước chân, cẩn thận lắng một lát, hình như là một đám dã thú đang vật lộn, tức thì sợ tới mức cô rùng một cái.

 

Triệu Bảo Châu xoay liền chạy ngược .

 

Không nghĩ tới tiếng dã thú rống càng ngày càng gần.

 

đầu thấy, má ơi, ba con báo đang đuổi theo một con lợn rừng hướng phương hướng lao tới.

 

Sợ tới mức chân cô mềm nhũn.

 

cũng còn nhớ rõ chạy trốn, cô liều mạng hướng phương hướng núi thôn Điền Lĩnh chạy.

 

Rất nhanh, bốn con dã thú bay v.út qua mặt cô, cuối cùng, lợn rừng ba con báo vây công bắt .

 

Nghe tiếng lợn rừng kêu rên, Triệu Bảo Châu sợ đến tè quần!

 

Cô nhỏ giọng hướng phương hướng khác di chuyển, nghĩ tới ba con báo mới c.ắ.n c.h.ế.t một con lợn rừng lớn liền ngẩng đầu, ngửi thấy mùi tìm tới.

 

 

Loading...