TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 196: Phân biệt thân phận
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:24:07
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chú Giang, các chú dùng tướng mạo để phán đoán, liệu nhầm lẫn ?” Tiêu Chinh cẩn thận hỏi.
Giang Hải Dương : “Cháu yên tâm, chúng điều tra kỹ lưỡng mới đưa kết luận cuối cùng.”
“Lần bà Giang, ông Lục và ông Cố của cháu về huyện Nam, đó cùng chú đến mỏ than tiến hành điều tra về vụ t.a.i n.ạ.n hầm mỏ hai mươi năm . Chúng tìm danh sách nhà công nhân viên chức gặp nạn năm đó, còn hỏi thăm các công nhân viên chức cũ vẫn đang việc, cơ bản thể kết luận, cháu là con trai của Tiêu Quang Minh ở thôn Điền Lĩnh.”
“Con trai cả của Tướng quân Tiêu Đạt Viêm – Tiêu Văn Bác từng đến huyện Nam công tác hơn hai mươi năm , là nghiên cứu viên của Viện Nghiên cứu Địa chất Quốc gia.”
“Mỏ than ở huyện Nam chúng chính là do đội địa chất của bọn họ dò tìm .”
“Anh cùng một nữ nghiên cứu viên của đội địa chất thành gia lập thất ở đây, sinh một con trai. Hai mươi năm , mỏ than huyện Nam xảy t.a.i n.ạ.n sập hầm, hai vợ chồng bọn họ hy sinh khi tham gia giải cứu.”
“Trong vụ t.a.i n.ạ.n hầm mỏ đó, nhiều cặp vợ chồng công nhân viên chức đều táng đáy mỏ, con cái của họ đều gửi ở nhà trẻ của mỏ than, con trai của Tiêu Văn Bác cũng gửi ở đó. Lúc các cháu đều là những đứa trẻ hơn hai tuổi, ở nhà trẻ mặc yếm trẻ con giống . Con trai của Tiêu Quang Minh và cháu còn tên giống là Tiêu Chinh.”
“Có lẽ do quản lý hỗn loạn nên lúc nhà đến nhận lãnh xảy sai sót. Người nhà họ Tiêu đến đón đứa bé Kinh Thị, khả năng đó mới chính là con trai của Tiêu Quang Minh ở thôn Điền Lĩnh.”
“Đứa bé đường về Kinh Thị mắc bệnh viêm phế quản, còn về đến nhà thì c.h.ế.t non. Bác Tiêu và cả nhà còn vì chuyện mà đau lòng lâu.”
“Năm đó nhà họ Tiêu đón nhầm đứa trẻ, đại khái là vì vợ chồng Tiêu Văn Bác do công việc bận rộn, khi sinh con trai liền mang về Kinh Thị cho cha xem qua, cho nên Tướng quân Tiêu Đạt Viêm từng gặp mặt mũi cháu nội thực sự, dẫn đến việc để cháu nuôi nhầm ở thôn Điền Lĩnh bao nhiêu năm nay.”
“Lần bà Giang của cháu về Kinh Thị đem chuyện cho ông Tiêu, ngày mai ông sẽ đáp máy bay đến Dung Thành, phỏng chừng ba ngày sẽ đến huyện Nam nhận với cháu, cháu chuẩn tâm lý.”
“Cháu hiểu , cảm ơn chú Giang cho cháu những chuyện , cảm ơn bà Giang giúp cháu tìm .”
Tiêu Chinh thế thật sự của , ngoại trừ giật còn chút vui sướng.
Năm đó khi cha gặp chuyện may, hình như còn ở nhà trẻ mỏ than thêm nửa năm mới đón về thôn Điền Lĩnh.
Tiêu Quang Minh là con một, cha mất sớm, cũng chị em, cho nên là các bác trong tộc họ Tiêu ở thôn Điền Lĩnh đón Tiêu Chinh từ mỏ than về nuôi dưỡng.
Lúc , ký ức về cha và gia đình mơ hồ, lúc đón về thôn Điền Lĩnh, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, đối mặt với một đám thôn dân xa lạ nên mờ mịt sợ hãi.
Cũng may, tộc nhân họ Tiêu đối xử với tệ, ăn cơm trăm nhà, mặc áo trăm nhà mà lớn lên, còn chu cấp cho học đến nghiệp sơ trung, tòng quân, cuộc đời cũng những trải nghiệm khác biệt.
Tuy rằng trải qua tuổi thơ cơ khổ cha , nhưng cũng mài giũa ý chí của , hơn nữa còn ở nơi gặp cô nương yêu thương.
Giang Hải Dương thêm: “Chú hiện tại hai đứa đang tìm hiểu , cũng vì tiền đồ tương lai của các cháu mà suy xét. Khả năng khi nhận , lão Tướng quân Tiêu sẽ sắp xếp công tác cho Tiêu Chinh, lẽ các cháu sẽ chia cách hai nơi...”
“Sẽ , cho dù nhận , cháu vẫn là cháu, cháu sẽ để Hơi Hơi tách khỏi cháu. Cô ở , cháu liền ở đó.” Tiêu Chinh kiên định nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Chi Vi.
Thẩm Chi Vi ánh mắt kiên nghị của , trong lòng vững tin.
Giang Hải Dương cũng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là , chú cũng là tiêm phòng cho các cháu thôi. Thân là chú của Hơi Hơi, chú hy vọng tình cảm của Hơi Hơi hạnh phúc.”
“Cảm ơn chú Giang, cháu thể hiểu .”
Tiêu Chinh trịnh trọng bảo đảm: “Chú Giang, xin hãy yên tâm, cháu nhất định sẽ mang hạnh phúc cho Hơi Hơi, bảo vệ cô cả đời.”
Giang Hải Dương tán thưởng gật gật đầu.
“Đêm nay hai đứa ở nhà chú một đêm hãy về thôn Điền Lĩnh ?”
Lý Tú Cầm cũng : “Nhà chúng hai gian phòng trống, nếu các cháu vội về thì ở một đêm hãy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-196-phan-biet-than-phan.html.]
Thẩm Chi Vi : “Không ạ, ngày mai cháu còn lên lớp cho bọn nhỏ, chỉ sợ sáng mai về kịp.”
Hai một đêm về, chỉ sợ trong thôn sẽ cho rằng bọn họ xảy chuyện, hoặc là suy đoán khác cũng .
“Vậy chú bảo tài xế đưa các cháu về, xe Jeep về sẽ nhanh hơn.”
Giang Hải Dương xong liền gọi điện thoại cho tài xế.
Tiêu Chinh vội : “Chú Giang, chúng cháu đạp xe đạp tới, vẫn là đạp xe về thôi, phiền tài xế của chú chuyên môn đưa một chuyến ạ.”
“Sắc trời muộn thế , các cháu đạp xe về quá chậm, vẫn là xe về nhanh hơn. Các cháu chờ một chút, tài xế sẽ tới ngay thôi.”
Giang Hải Dương kiên trì gọi điện thoại cho tài xế, quá mười phút, tài xế liền tới nơi.
Lý Tú Cầm còn đóng gói mấy hộp điểm tâm trái cây bảo Thẩm Chi Vi mang về.
Thịnh tình thể chối từ, Tiêu Chinh cùng Thẩm Chi Vi đành chấp nhận sự chăm sóc của vợ chồng Giang Hải Dương.
Trước khi , Thẩm Chi Vi từ trong túi lấy bức thư hồi âm cho Giang Hải Ninh, đưa cho Giang Hải Dương: “Chú Giang, thư của chú ba Giang cháu xem qua, đây là thư hồi âm của cháu, phiền chú chuyển gửi cho chú . Sự quan tâm của chú đối với cháu, cháu cũng hiểu, bất quá ở trong lòng cháu, chú vĩnh viễn là chú ba Giang nhất.”
Lời rõ ràng, từ chối đến một chút cũng dây dưa lằng nhằng.
“Được, chú sẽ chuyển gửi cho nó. Đơn vị của nó đặc thù, cho nên lưu địa chỉ cho cháu. Các cháu cũng cần gánh nặng tâm lý, về gặp mặt vẫn cứ gọi nó là chú ba Giang là .” Giang Hải Dương nhận lấy thư còn trấn an bọn họ một câu.
“Vậy chúng cháu về đây ạ, tạm biệt cô chú.”
“Ừ, mấy ngày nữa chú sẽ thăm các cháu.” Giang Hải Dương phất phất tay.
“Hơi Hơi, tới huyện thành nhớ ghé nhà thím nữa nhé.”
“Chị Hơi Hơi, rảnh tới chơi nha.”
“Vâng, cháu nhớ ạ.” Thẩm Chi Vi cũng phất phất tay.
Bọn họ quả thực giống như , ấm áp dễ gần.
Tiêu Chinh cột xe đạp ở phía xe Jeep, hai xe về Cục Lương thực lấy nửa bao tải Côn bố .
Đồng nghiệp ở Cục Lương thực thấy Tiêu Chinh cùng Thẩm Chi Vi bước xuống từ xe Jeep, hơn nữa còn tài xế đưa đón, giật đến mức sôi nổi vây xem.
Đơn vị bọn họ ngay cả Cục trưởng cũng xe Jeep để .
“Tiêu Chinh, các ăn cơm chiều ?”
“Xe là của lãnh đạo nào thế?”
“...”
Tiêu Chinh đem điểm tâm, hạt dưa, kẹo mua ở trạm thực phẩm chia cho các đồng nghiệp, đạm nhiên : “Bọn chạng vạng ăn cơm chiều ở nhà bà con, hiện tại về , trở sẽ tụ tập với .”
Chờ rời , các đồng nghiệp sôi nổi suy đoán, bà con của Tiêu Chinh hẳn là lãnh đạo lớn nào đó trong huyện.