Mọi trò chuyện đến một vùng đất trũng hoang dã, thấy cỏ lợn liền tản khắp nơi, mỗi chọn một mảnh lãnh địa, đặt gùi xuống, lấy liềm , xổm mặt đất xoát xoát cắt, cắt xong liền bỏ gùi.
“Anh Từ Quân, bà Giang, chúng cắt ở đây .”
Triệu Kim Bảo dẫn Từ Quân tới một bãi cỏ xa hơn.
Trước tiên dạy bọn họ phân biệt loại cỏ lợn thể cho lợn ăn.
“Đây là rau sam, đây là rau muối, cỏ kéo, rau răm, mấy thứ lợn ăn , cái khác lợn thích ăn đừng cắt……”
“À, , cảm ơn.”
Từ Quân đặt gùi xuống, lấy liềm , học theo dáng vẻ của Triệu Kim Bảo, một tay nắm lấy lá cỏ, một tay hướng về phía rễ cỏ cắt qua.
“Á.” Cậu bỗng nhiên kêu một tiếng.
Triệu Kim Bảo lập tức qua, quan tâm hỏi: “Anh Từ Quân, thế?”
“Cỏ gai, đ.â.m tay , chảy m.á.u .”
Từ Quân ủy khuất , mở lòng bàn tay , mấy chỗ miệng vết thương đang rỉ m.á.u.
Bà Giang ở đằng xa cắt cỏ lợn bất động thanh sắc quan sát.
Trong lòng bà tuy rằng đau lòng Từ Quân, nhưng vẫn chịu đựng tiến lên hỏi tình hình.
Triệu Kim Bảo tới, thoáng qua, nhíu mày.
“Tay non quá, việc .”
Cậu bé xong tùy tay hái vài cái lá bỏ miệng nhai nhai, nhổ , dứt khoát lưu loát bôi lên chỗ chảy m.á.u tay Từ Quân.
Từ Quân vẻ mặt kinh ngạc: “……”
Đây là thao tác gì?
Mất vệ sinh như , qua sự đồng ý của ? Cứ thế bôi lên tay ?!
Lúc đang do dự nên rũ bỏ .
Triệu Kim Bảo thản nhiên : “Anh Từ Quân, đây là vết thương nhỏ, , một lát là khỏi, cỏ chuyên dùng cầm m.á.u.”
Cậu bé xong, xoay trở về, tay nhanh thoăn thoắt cắt cỏ lợn, chỉ chốc lát liền cắt 1/3 cái gùi, ấn c.h.ặ.t xuống gùi.
Từ Quân vô cùng hổ thẹn, che miệng vết thương, tiếp tục cắt.
Lại cắt một lúc, cổ tay liền đau nhức chịu nổi.
Ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi uống nước, Triệu Kim Bảo cùng bà Giang cắt đến một bãi cỏ khác.
Ánh mắt Từ Quân về phía những đứa trẻ cắt cỏ lợn khác ở đằng xa, đứa nào cũng tranh thủ từng giây từng phút chuyên chú lao động.
Thật là so với , hổ quá……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-102-cam-giac-phe-khi-cat-co-lon.html.]
Cậu uống hai ngụm nước, tiếp tục xổm mặt đất cắt cỏ lợn, dần dần cũng nắm chút kỹ xảo.
Cậu cắt một mảnh vạt áo, quấn quanh hai tay một vòng, như nắm liềm sẽ đau như thế, cũng thể giảm bớt xác suất lá cỏ cứa .
Quần áo mà, cùng lắm thì về khâu vá là .
Nếu sống lâu dài trong thôn, mặc quần áo vá víu còn vẻ giống dị loại.
Mặt trời dần dần lên cao, ánh nắng nóng bức cũng thể ngăn cản bọn trẻ tiếp tục cắt cỏ lợn.
Bọn chúng sớm mồ hôi đầy mặt, kiên trì cắt đầy một gùi cỏ lợn thì về nhà.
Hơn nữa âm thầm thi đua xem ai cắt nhanh nhiều.
Từ Quân bầu khí lao động lây nhiễm, cũng âm thầm hạ quyết tâm nhất định kiên trì, cắt nhiều cỏ lợn một chút.
……
Hơn mười một giờ, Giang Hải Dương cùng Từ Vận Lương chia hai chuyến cõng hết củi c.h.ặ.t hôm qua núi về.
Vẫn thấy Từ Quân cùng bà Giang cắt cỏ lợn về, chút lo lắng.
“Có họ cắt cỏ lợn ở chỗ xa ?”
“Hay là để cháu tìm xem .”
Thẩm Chi Vi xong liền định cửa.
Cô nấu xong cơm trưa, đang ủ nóng trong nồi.
Từ Vận Lương cũng lo lắng theo: “Bác sĩ Thẩm, cùng cô.”
Thẩm Chi Vi vốn định một là , nhưng thấy Từ Vận Lương thực lo lắng, liền cũng từ chối ông cùng.
“Bác sĩ Thẩm, Từ Quân ở đây nghỉ hè, gây thêm phiền toái cho cô ?” Từ Vận Lương do dự hỏi, nghĩ đến việc bữa trưa chia tay Từ Quân, trong lòng chút nỡ.
Dù cũng là đứa con ông tự tay nuôi lớn, lớn như , còn từng tách quá hai ngày, hiện tại chia xa hơn một tháng, còn thấy vướng bận.
Nếu Thẩm Chi Vi từ chối thì , ông cũng cái bậc thang để đưa Từ Quân về.
“Chắc là , bé thoạt cũng ngoan.” Thẩm Chi Vi dừng một chút, , “Tuy nhiên, chỉ sợ lát nữa về thành phố, bé thể sẽ nhè đấy.”
“À, thằng nhóc thối chỉ sợ ỷ như .”
Từ Vận Lương mong chờ thấy cảnh tượng con trai nỡ chia tay , nhè, cho , dù mười ba tuổi.
Hơn nữa năm nay tính tình con trai đặc biệt táo bạo, hai ở nhà chuyện vài câu, liền tỏ vẻ kiên nhẫn, tranh luận là chuyện thường, cha như ông ở mặt con trai hầu như gì uy nghiêm.
“Cái đó cũng chắc nhé.” Thẩm Chi Vi , “Anh đừng bề ngoài thằng bé cứng rắn, thực tế thể một trái tim mềm mại đấy.”
Từ Vận Lương ồ một tiếng, suy tư, bởi vì ông là một cha, cho nên thể cảm nhận tình cảm tinh tế của con trai.
Trong lòng ông thậm chí bắt đầu tự kiểm điểm việc chăm sóc con trai chu .