TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 100: Sự chênh lệch mãnh liệt

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:52:18
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau bữa sáng, Giang Hải Ninh cùng Lưu Lệ Lệ , Giang Hải Dương cùng Từ Vận Lương nữa lên núi, buổi sáng cõng hết củi c.h.ặ.t chiều hôm qua về.

 

Bọn họ chuẩn bữa trưa sẽ trở về thành phố.

 

Từ Quân tự nguyện ở thôn Điền Lĩnh trải nghiệm cuộc sống nông thôn, Từ Vận Lương tự nhiên như trút gánh nặng, bên bà Giang cùng Giang Hải Ninh chăm sóc, cũng cần lo lắng xảy sai sót.

 

Hơn nữa đứa nhỏ còn phục tùng Thẩm Chi Vi quản giáo, chừng trải qua một kỳ nghỉ hè lao động rèn luyện thể thoát t.h.a.i hoán cốt, trưởng thành hiểu chuyện.

 

Bà Giang dẫn Từ Quân tìm Triệu Kim Bảo, chuẩn để Triệu Kim Bảo dẫn cắt cỏ lợn.

 

như cũng là cho Từ Quân tiếp xúc với trẻ con nông thôn.

 

Trẻ con lớn lên trong hũ mật, hạnh phúc tới dễ dàng, để xem trẻ con nông thôn cùng tuổi sống cuộc sống như thế nào, mới thể cái gì gọi là đủ.

 

“Bà Giang, Triệu Kim Bảo là đứa trẻ như thế nào ạ?”

 

Từ Quân tò mò về bạn nhỏ sắp gặp mặt.

 

“Nó , mới mười tuổi, còn nhỏ hơn cháu ba tuổi đấy, cha nó qua đời lúc nó ba tuổi, từ đó sống cùng chị gái Triệu Kim Phượng, tình cảm hai chị em , tháng chị gái nó bệnh, cũng là chị Vi Vi của cháu chữa khỏi. Triệu Kim Bảo vì đáp tạ Vi Vi, liền hứa hẹn hỗ trợ cắt hai tháng cỏ lợn đưa cho con bé.”

 

Bà Giang giới thiệu.

 

Ven đường ít nhà gỗ thấp bé cũ nát hoặc nhà tranh vách đất, Từ Quân nhịn tò mò xung quanh.

 

Bà Giang tiếp tục giới thiệu: “Cháu xem, đây là nhà dân quê ở, mái nhà lợp ngói, nếu trời mưa dầm dề hoặc là gió to, ngói vỡ, lúc mưa to trong nhà cũng mưa nhỏ, giường đều đặt chậu rửa mặt hứng nước mưa.”

 

“Sao họ xây nhà mới?” Thiếu niên hiểu sự đời nghi hoặc hỏi.

 

Bà Giang thở dài: “Ở nông thôn xây một ngôi nhà mới cũng tốn bốn năm trăm đồng, đối với họ mà chính là một tiền khổng lồ, xây nổi nhà, vợ cũng cưới , trong thôn thanh niên lớn tuổi 25-26 tuổi lập gia đình còn ít .”

 

“Tại họ tiền xây nhà mới?”

 

Từ Quân nữa nghi hoặc khó hiểu: “Nông dân đất lo ăn lương thực cùng rau dưa, tiền chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-100-su-chenh-lech-manh-liet.html.]

 

Bà Giang nghẹn một lát, vẫn kiên nhẫn giải thích: “Đất ở nông thôn thuộc về sở hữu tập thể sản xuất, họ bình thường tham gia lao động sản xuất tập thể mới chia lương thực ăn, hiện tại sản lượng lương thực một mẫu đất cũng cao, trừ bỏ hiến lương (nộp lương thực cho nhà nước), còn mỗi nhà lớn một năm chia 370 cân thóc, trẻ con 280 cân, xay xát thành gạo tẻ chỉ còn 70%, cho nên họ còn trồng khoai lang, khoai tây bổ sung lương thực.

 

Chúng là hộ cư dân sống trong thành phố trồng trọt, mỗi tháng phát phiếu gạo đến trạm lương thực lĩnh lương thực nhưng đều là đến từ một phần hiến lương của những nông dân .

 

Người thành phố ở đơn vị và nhà máy, mỗi tháng đúng hạn phát tiền lương, phát phiếu gạo, mà những nông dân , chỉ đến cuối năm mới tiền phát, cái còn xem đội sản xuất một năm thu hoạch thế nào.

 

Đội sản xuất đem lương thực tập thể hiến lương và phân phối khẩu phần cơ bản xong, còn bán cho trạm lương thực thể đổi một ít tiền, còn trồng một ít lạc, đậu tương cùng các nông sản phụ khác bán cho Cung tiêu xã đổi chút tiền, tiền đều là dựa theo công điểm xã viên xuất công một năm kiếm mà phát, gia đình nhiều sức lao động, xuất công nhiều một năm thể chia hơn 100 đồng, gia đình ít sức lao động, chẳng những chia tiền còn nợ tiền đội sản xuất, bởi vì khẩu phần cơ bản cũng là quy đổi từ công điểm……”

 

Từ Quân bừng tỉnh đại ngộ: “Trách , họ đều nghèo như , hôm qua cháu thấy Tiêu và Tôn hai quần áo đều vá víu.”

 

“Cháu còn thấy nông dân mặc quần áo vá chằng vá đụp , trong thôn ít trẻ con ngay cả cái quần cũng mặc, cởi truồng cũng ít, cháu đấy, lát nữa thấy Triệu Kim Bảo cũng đừng xem thường nó.

 

Nó tuy rằng ăn, mặc bằng cháu, hiểu chuyện hơn cháu nhiều, hỗ trợ chia sẻ việc nhà, trong thôn những đứa trẻ khác cũng giống , tuổi đủ tham gia lao động tập thể kiếm công điểm, liền lên núi nhặt củi, hoặc là cắt cỏ lợn cho lợn ăn.

 

Nông dân trong nhà năm khẩu trở lên, theo quy định nuôi một con lợn, cuối năm bán cho trạm thực phẩm của xã.

 

Người nông dân đều quá ăn no, lợn càng lương thực ăn, một con lợn nuôi một năm cũng mới một trăm ba bốn mươi cân, đổi tiền, thể 90 hoặc hơn 100 đồng, đây cũng là một khoản thu nhập quan trọng của gia đình, cho nên trẻ con choai choai đều cắt cỏ lợn.

 

Người thành phố chúng ăn thịt lợn chính là do nông dân bán cho trạm thu mua thực phẩm, chúng mỗi tháng một nhà thể phát một cân phiếu thịt, dùng phiếu mua thịt, nhưng nông dân vì để dành chút tiền, chính họ đều quanh năm ăn thịt lợn, xào rau cũng mỡ……”

 

Từ Quân đầu tiên hiểu sự khác biệt giữa nông dân và hộ cư dân thành phố, cảm thán : “Xem cuộc sống của nông dân quả thực vất vả hơn chúng , hơn nữa thật vĩ đại, hóa lương thực và thịt lợn chúng ăn đều là do họ nộp lên nha.”

 

Bà Giang vui mừng gật gật đầu.

 

Một lát , một ít lão nông dân cùng phụ nữ trong thôn dậy sớm vườn ngang qua, nhiệt tình chào hỏi bà Giang: “Bà Giang buổi sáng lành.”

 

Bọn họ gánh phân và tro phân, mùi hôi Từ Quân bịt mũi chạy xa.

 

Nghĩ đến việc cũng xuống nông thôn cắm đội, trường kỳ sống cuộc sống kiểu , thật là cảm thấy đáng sợ.

 

Trong lòng nảy sinh sự đồng cảm đối với những thanh niên trí thức như Thẩm Chi Vi.

 

 

Loading...