TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô - Chương 618: Phiên Ngoại 5: Thời Điểm Tốt Để Khởi Nghiệp (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:39:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Hâm gần đây sẽ về nước để xử lý một thủ tục liên quan đến , cũng sẽ tụ tập với họ hàng, tạm biệt đàng hoàng, tiện thể luôn thủ tục sang tên nhà.

 

Thẩm Giai Kỳ và An An liền tiếp tục ở kinh đô, đợi chuyện ở đây lắng xuống về huyện Lâm cũng muộn.

 

Mấy ngày nay, Thẩm Giai Kỳ cũng hề rảnh rỗi, ngày nào cũng đạp chiếc xe đạp 28 inch, đưa An An xem nhà.

 

Đầu những năm 80, Dương Thành và Bằng Thành ở phía Nam bắt đầu thí điểm thị trường bất động sản.

 

Kinh đô bên vẫn chính thức cuốn làn sóng phát triển bất động sản.

 

Nhiều vẫn khái niệm gì nhiều về nhà đất, giá nhà tương đối rẻ, đặc biệt là một căn tứ hợp viện ở trung tâm thành phố, một vài chủ nhà cũ thiếu tiền bán những căn nhà như những căn nhà cũ nát với giá rẻ.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

, những mua nhà “lắm tiền nhiều của” như Thẩm Giai Kỳ, thể trả tiền mặt, ít.

 

Sau vài ngày xem, Thẩm Giai Kỳ ưng ý ba căn tứ hợp viện, vị trí và kiểu nhà đều khá , cô ý định chuyện với chủ nhà, nếu vấn đề gì thì sẽ ký hợp đồng sang tên.

 

Hôm đó, cô tất tả từ bên ngoài trở về, dì Tần nấu xong cơm canh chờ họ.

 

“Trời nóng đến mức lòng bàn chân dính cả xuống đất, cô đưa con ngoài mà sợ say nắng .”

 

Thẩm Giai Kỳ dắt bé An An nhà, ngay lập tức cảm nhận một luồng khí mát lạnh sảng khoái.

 

“Chẳng là thằng bé cứ bám lấy con ? Cứ đòi theo con ngoài phơi nắng.” Thẩm Giai Kỳ đưa bé An An đến chậu rửa mặt để rửa mặt rửa tay, lau mồ hôi bé.

 

“Đói lắm , mau đến ăn cơm !” Dì Tần đặt bát mỗi một cái bánh màn thầu nóng hổi.

 

Mấy năm chung sống, họ sớm coi dì Tần như .

 

Khi dì Tần rảnh rỗi, cũng sẽ cùng họ ăn cơm, trò chuyện phiếm.

 

“Cảm ơn dì Tần, Lục Tranh vẫn về ạ?” Cô nhận lấy đũa hỏi.

 

“Vẫn , để phần cơm cho , bây giờ viện nghiên cứu, ngày càng bận rộn.”

 

Thẩm Giai Kỳ khẽ thở dài: “ ạ? bận một chút cũng …”

 

nếu bận, “gặp nạn” chính là cô!

 

Mấy xuống ăn cơm nóng hổi, dì Tần gần đây cô khắp nơi xem nhà, tuy tại mua nhiều nhà như , nhưng bà vẫn nhiệt tình hỏi thăm.

 

“Giai Kỳ , dì con đang xem nhà, dì cũng hỏi thăm một chút, đây chẳng hỏi giúp con hai căn .”

 

“Thật ạ, dì con với!”

 

Dì Tần : “Một căn là nhà của bà bạn của dì, ở ngay trong con hẻm phía nam T.ử Cấm Thành, vị trí thì nhất , chỉ là cũ và ọp ẹp một chút.”

 

“Con trai bà năm ngoái đến Bằng Thành, ở bên đó bán buôn đồ điện, kinh doanh phát đạt lắm, còn mua cả nhà thương mại, định đón bà qua đó dưỡng lão. Bà nghĩ nghĩ , khi qua đó thì cũng về nữa, nên bán rẻ căn nhà cũ , tích góp chút tiền phòng lúc về già.”

 

Phía nam T.ử Cấm Thành!

 

Thẩm Giai Kỳ nhất thời đến đũa cũng sắp cầm vững.

 

Con hẻm phía nam sẽ trở thành một khu hẻm nổi tiếng, bên trong chỉ kiến trúc cổ kính mà còn khí phố thị nhộn nhịp, đây chính là vị trí đắc địa!

 

Như sợ bỏ lỡ, cô vội vàng lên tiếng: “Cái vẻ ạ, dì thể hẹn giúp con ?”

 

“Được chứ! Bạn của dì mà, lúc nào cũng hẹn .”

 

“Cảm ơn dì Tần, … căn còn thì ạ?” Thẩm Giai Kỳ hỏi.

 

Nhắc đến căn , dì Tần lộ vẻ khó xử: “Còn một căn nữa, ở khu ngoại thành, bên đó là ruộng rau, là một họ hàng của nhà dì, định bán nhà và mấy mảnh ruộng rau , đổi lấy chút tiền kinh doanh cá thể.”

 

“Dì cũng , cái nơi khỉ ho cò gáy ở ngoại thành , bình thường chẳng thèm ngó tới, dì cũng chỉ hỏi giúp một tiếng, nếu con tiền dư, ngại thì mua với giá thấp.”

 

Ngoại thành…

 

Thẩm Giai Kỳ khẽ nhướng mày, kinh đô đầu những năm tám mươi vẫn bắt đầu mở rộng, nhiều khu vực ngoại thành đều là những khu phố sầm uất, là những vị trí đắc địa trong vành đai ba.

 

Thế là, cô cũng ăn cơm nổi nữa, lập tức lôi bản đồ mới nhất của kinh đô, trải mặt dì Tần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-co-cuop-chong-toi-toi-nuoi-anh-quan-nhan-nha-co/chuong-618-phien-ngoai-5-thoi-diem-tot-de-khoi-nghiep-2.html.]

“Dì Tần, dì xem, đất của nhà họ hàng dì ở ạ?”

 

Dì Tần một lúc, ngón tay chỉ một chỗ: “Ở ngay đây , nếu con chê xa quá, hẻo lánh quá, dì sẽ thật với , thể để con miễn cưỡng nhận lấy !”

 

Ánh mắt Thẩm Giai Kỳ rơi hướng ngón tay của dì Tần, trong lòng khẽ động liền hỏi hệ thống: “Đại nhân hệ thống, nơi dì Tần chỉ, trong tương lai là khu vực nào của kinh đô?”

 

Hệ thống “ting” một tiếng: “Đây là vị trí đắc địa, quận Triều Dương tương lai, CBD của kinh đô đấy!”

 

Thẩm Giai Kỳ trố mắt rớt ngoài, chuyện … ai mà ngờ , quận Triều Dương nổi tiếng lừng lẫy trong tương lai, đầu những năm tám mươi là ruộng rau ngoại thành.

 

Cô nén trái tim đang đập thình thịch: “Dì Tần, mảnh ruộng rau của họ hàng dì, lớn bao nhiêu ạ?”

 

“Một mẫu đất đấy!”

 

Một mẫu đất hơn sáu trăm mét vuông, tiền đền bù giải tỏa trong tương lai quả thực là một con trời…

 

Cô nuốt nước bọt ừng ực: “Vậy… phiền dì Tần dẫn con xem một chút, nếu giá cả hợp lý, con cũng thể mua luôn.”

 

“Dễ thôi, đều là thật thà, giá cả tuyệt đối hợp lý.”

 

Có sự giới thiệu của dì Tần, mấy căn tứ hợp viện mà cô xem đó, bỗng chốc đều còn “thơm” nữa.

 

Tuy nhiên, cô tính toán trong lòng, căn tứ hợp viện của Lý Hâm là chuyển khoản từ Cảng Thành, tài khoản ở Cảng Thành của cô, mấy năm nay năm nào cũng tiền , kiếm bộn tiền.

 

Số tiền nhỏ 1 vạn 9 , đối với cô chỉ là muỗi, tiền mặt trong tay cô, mua mảnh đất ở hẻm phía nam và ngoại thành, vẫn còn dư tiền để mua thêm một căn tứ hợp viện nữa.

 

Cô ngày ngày chạy đôn chạy đáo mua nhà, bận rộn như con tít tại chỗ, đến đầu thu, cuối cùng cũng lo liệu xong xuôi việc.

 

Và cô cùng bé An An, cũng sẽ tạm thời chia tay kinh đô, tạm biệt Lục Tranh.

 

mua vé máy bay từ , ở sân bay, ôm c.h.ặ.t lấy Lục Tranh.

 

Gió đầu thu vẫn còn mang theo một chút nóng, thổi bay những sợi tóc mai trán cô.

 

Cô vùi trong vòng tay ấm áp của Lục Tranh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của , đầu mũi thoang thoảng mùi hương thanh mát .

 

“Đến huyện Lâm , nhớ gọi điện cho .” Giọng Lục Tranh trầm thấp và dịu dàng, mang theo một chút nỡ.

 

“Vâng, cũng chăm sóc bản cho .” Thẩm Giai Kỳ buồn bã đáp.

 

Tuy chỉ xa đầy một năm, nhưng nỗi sầu ly biệt, giống như một tấm lưới mỏng, nhẹ nhàng bao phủ lấy trái tim hai .

 

Tay Lục Tranh khẽ siết c.h.ặ.t, như hòa cô xương m.á.u , sợ cô đau, chỉ thể hết đến khác nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô.

 

“Anh sẽ đẩy nhanh tiến độ, đợi dự án bên kết thúc một giai đoạn, sẽ về ngay lập tức.”

 

“Anh cũng đừng cố quá, sức khỏe là quan trọng, tóm , em và con sẽ đợi về.”

 

“Được…”

 

“Bố ơi bố ơi…” Bé An An dang rộng vòng tay, nhảy lên cũng đòi bố bế.

 

Lục Tranh cúi , một tay nhấc bổng bé lên cánh tay .

 

Bé An An ôm lấy mặt , “chụt” một tiếng, hôn một cái.

 

“Bố ơi, con cũng sẽ nhớ bố…”

 

Lục Tranh thì vô cùng nghiêm túc khuôn mặt nhỏ nhắn : “Con bây giờ là một đàn ông nhỏ , nhớ chăm sóc , đừng giận.”

 

“Yên tâm , đàn ông con trai con gái giận .”

 

“Con sẽ chăm sóc thật …”

 

Nói xong, bé nhảy từ vòng tay Lục Tranh xuống, giúp đẩy một chiếc vali nhỏ, với Lục Tranh: “Bố xem, con việc .”

 

Lục Tranh hài lòng gật đầu, khóe miệng cong lên một đường cong nhàn nhạt.

 

“Không tồi, An An của chúng thật sự lớn …”

 

 

Loading...