TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô - Chương 464: Sao Hắn Lại Chạy Ra Được?

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:35:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người bẩn thỉu, mặc bộ quần áo vải rách rưới, chân ngay cả một đôi giày cũng , đầu tóc bù xù rõ ràng là một tên ăn mày.

 

Thẩm Giai Kỳ đang thắc mắc, rốt cuộc là ai, họ đắc tội lúc nào.

 

Quản lý tiệm chụp ảnh cầm chổi lao : “Này bệnh , ngày nào cũng đến nhổ nước bọt lên kính nhà , trêu chọc gì .”

 

“Ông trêu chọc , đôi cẩu nam nữ đắc tội , , phục ?” Người nửa khuôn mặt , hống hách tột cùng, nước bọt văng tung tóe về phía quản lý.

 

Thẩm Giai Kỳ kỹ, là Lưu Cương ? Trước đây bệnh viện tâm thần , còn c.ắ.n đứt ngón tay, hành hạ đến mức hình , chạy ?

 

Thẩm Giai Kỳ đang mải suy nghĩ, ngẩng đầu lên thì Lưu Cương xa lục thùng rác .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Quản lý tức đến mức râu ria vểnh ngược, cầm chiếc giẻ lau vắt cổ tay, lau chùi bãi đờm vàng khè kính, đừng là buồn nôn đến mức nào.

 

là rước họa mà, hai vợ chồng trông tuấn tú thế , thấy chính là ghen ăn tức ở!”

 

Ông đang lau kính, đó phản chiếu một bóng đang tiến gần: “Anh còn đến nữa !”

 

Quản lý định mở miệng c.h.ử.i, thì chạm một khuôn mặt rạng rỡ đoan trang. Cô gái mày ngài cong cong, đôi mắt to linh động như giấu những vì , lông mi dài cong, chớp mắt khẽ rung rinh, giống như cánh bướm. Đây chẳng là... chẳng là đồng chí trong ảnh ?

 

“Đồng chí nữ, cô đến !” Quản lý vội vàng đổi sang vẻ mặt tươi .

 

Thẩm Giai Kỳ biểu cảm sững sờ chút ngượng ngùng của quản lý, lên tiếng: “Quản lý, chuyện ?”

 

Quản lý phản ứng , lúc mới cất giẻ lau và chổi , mời cô trong tiệm chuyện.

 

“Ây da, đồng chí , cô , mấy ngày nay tên ăn mày ngày nào cũng đến cửa tiệm , nhổ nước bọt ảnh của hai , đây từng tìm công an, công an là một kẻ tâm thần, cô xem chuyện chứ!”

 

“Hóa ...” Thẩm Giai Kỳ Lưu Cương , đoán chừng là trong nhà tiền cho viện nữa. Lưu Cương ngoài xong cũng về thôn, mà lang thang trong huyện thành, ngày nào cũng đến đây nhổ nước bọt xả giận.

 

Quản lý thở dài: “Cũng là cô xui xẻo, xui xẻo, kể từ ngày hôm đó, ảnh của hai rửa xong, treo trong tủ kính, tối hôm đó tiệm chúng liền bốc cháy, tất cả thứ đều thiêu rụi còn một mảnh vụn, may mà phòng tối rửa ảnh bịt kín, bộ máy móc mới may mắn thoát nạn.”

 

“Thế nhưng, ảnh của hai cháy rụi, đúng là tai bay vạ gió mà...”

 

“Thật vất vả mới sửa sang xong, kết quả ngày nào cũng đến loạn, phiền c.h.ế.t !”

 

Thẩm Giai Kỳ cảm thấy cứ như cũng là cách, Lưu Cương rõ ràng là nhắm cô và Lục Tranh. Cái c.h.ế.t của Trình Tam Mao, tuy do họ hại, nhưng cũng là do họ đích bắt giữ. Lưu Cương là đàn em của Trình Tam Mao, trung thành tuyệt đối với , đương nhiên là tính món nợ lên đầu họ .

 

“Quản lý, là... ông cứ cất ảnh của chúng , ý kiến với chúng , cứ ngày nào cũng đến loạn thế cũng là cách.” Thẩm Giai Kỳ đề nghị.

 

Quản lý Thẩm Giai Kỳ , cần suy nghĩ liền từ chối: “Thế thì ! Cô bức ảnh của hai treo ngoài, bao nhiêu đều khen chụp , còn thu hút ít khách hàng .”

 

“Bây giờ khách tiệm, cứ chỉ ảnh của hai đòi chụp kiểu giống hệt.”

 

“Hai bây giờ chính là bảng hiệu của tiệm chúng đấy!”

 

Thẩm Giai Kỳ dở dở , thật ngờ cô và Lục Tranh thể trở thành bảng hiệu sống: “Vậy cũng , chỉ là vất vả cho ông mỗi ngày lau kính thêm vài .”

 

“Mấy chuyện nhỏ nhằm nhò gì...” Quản lý xua tay.

 

Mặc dù Lưu Cương bây giờ chỉ đang xả giận bức ảnh của họ, hành động trả thù thực chất nào, nhưng Thẩm Giai Kỳ cũng thể lơ là cảnh giác. Lưu Cương gì, bắt buộc rõ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-co-cuop-chong-toi-toi-nuoi-anh-quan-nhan-nha-co/chuong-464-sao-han-lai-chay-ra-duoc.html.]

Thế là cô nhờ quản lý để mắt tới Lưu Cương giúp cô một chút, hôm nào đến nhổ nước bọt, hoặc hành động kỳ lạ nào khác, thì lập tức sai đến thôn Đại Hưng, báo tin cho cô hoặc Lục đại đội trưởng.

 

Nói , cô đặt một tờ Đại Đoàn Kết lên quầy, là tiền công cho quản lý.

 

“Thế ...” Quản lý nửa từ chối nửa thuận theo, sự kiên quyết của cô, lén lút nhận lấy tiền .

 

“Được, cứ giao cho !” Quản lý hớn hở, lúc mới nhớ , hỏi cô đến lấy ảnh .

 

Thẩm Giai Kỳ gật đầu: “ , lấy ảnh.”

 

Quản lý lấy bộ ba bộ ảnh cô và Lục Tranh chụp , trong đó vài bức còn tặng kèm khung ảnh.

 

“Cái ...” Thẩm Giai Kỳ khung ảnh.

 

“Cái là tặng hai , cảm ơn hai thời gian qua thu hút ít khách hàng cho chúng .” Quản lý liên tục cảm ơn.

 

Thẩm Giai Kỳ ngờ, đến lấy ảnh, mà còn nhận quà.

 

“Vậy thì cảm ơn ông nhé...” Cô hề khách sáo mà cất trong chiếc túi vải lớn, chiếc túi vải chị cả Lục thêu cho cô, đúng là đựng nhiều đồ, cô thích vô cùng.

 

Lấy ảnh xong, nghĩ đến việc tư hai ngày nữa là lên tỉnh học Đại học Công Nông Binh , cô chào tạm biệt quản lý, về phía hợp tác xã mua bán, định mua cho tư một món quà.

 

Anh tư đồng hồ và b.út máy cái gì cũng , quần áo giày dép cũng mua mới, dường như cái gì cũng chuẩn xong xuôi, ... thì tặng một cái cốc mới !

 

Thẩm Giai Kỳ chọn cho tư một chiếc cốc tráng men in hình ngôi năm cánh, là kiểu dáng mới về gần đây. Vừa mua xong cốc, dùng hộp quà đóng gói cẩn thận, cô , thấy Từ Tuệ ôm một bộ trang phục biểu diễn vội vã bước tiệm may bên cạnh.

 

Cô đang định tiến lên chào hỏi, thì thấy chị thợ may đang gì đó.

 

“Từ bộ trưởng, cô đều là khách quen của chúng , bộ quần áo nếu vá , thể vá cho cô ? đây là đồ thêu tay mà, còn là cách thêu độ khó cao, mấy thứ ...”

 

Chị thợ may chỉ dùng máy khâu bình thường, đơm cúc áo, thêu hoa đơn giản thì còn , chứ kỹ thuật cao cấp thế , chị thôi cũng hiểu.

 

“Vậy thì gay go , chuyện đây...” Từ Tuệ gặp khó khăn, đang sốt ruột đến mức sứt đầu mẻ trán, thì thấy một giọng trong trẻo truyền đến từ phía .

 

“Dì Từ Tuệ, dì gặp chuyện gì khó khăn ?”

 

Từ Tuệ đầu thấy là Thẩm Giai Kỳ, mặt lóe lên một tia kinh ngạc mừng rỡ, sự u ám ban nãy quét sạch sành sanh, chuyển sang nở một nụ .

 

“Giai Kỳ, trùng hợp quá! Cháu đến mua đồ .”

 

Thẩm Giai Kỳ gật đầu, đó bộ lễ phục hội tay bà . Thời đại , lên sân khấu biểu diễn đừng là lễ phục hội, một bộ quân phục màu xanh lá , mà bộ lễ phục hội hề tầm thường, là kiểu dáng thường thấy, hơn nữa chất liệu vải và hình thêu cực kỳ cầu kỳ, hàng may đo cao cấp.

 

Thẩm Giai Kỳ suy đoán, bộ trang phục biểu diễn chắc của dì Từ Tuệ, hẳn là của một nhân vật lớn nào đó quan trọng, nếu cũng sẽ sốt ruột như .

 

“Dì ơi, bộ trang phục biểu diễn ạ?” Thẩm Giai Kỳ quan tâm hỏi.

 

Từ Tuệ thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng : “Haiz, bộ trang phục biểu diễn là của một nghệ sĩ biểu diễn cấp quốc gia mặc lên sân khấu.”

 

“Trước đây vì lũ lụt, bộ đội kịp tiến hành biểu dương mùng 1 tháng 8 và biểu diễn văn nghệ, đó hoãn đến mấy ngày nay, tối mai là lên sân khấu biểu diễn .”

 

“Năm nay huyện Lâm chúng công tác phòng chống bão lụt, nhận sự biểu dương của lãnh đạo lớn, thế là cử nghệ sĩ cấp quốc gia đến bộ đội biểu diễn, bộ trang phục biểu diễn tạm thời để trong phòng trang phục của đoàn văn công huyện chúng , ngờ... ngờ chuột c.ắ.n rách!”

 

 

Loading...