TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô - Chương 240: Xảy Ra Chuyện Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:29:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồ đạc của cô ?
Trong phòng trống huơ trống hoác, tường treo một bộ quần áo lao động của đàn ông, đất là một đôi dép lê cỡ 42.
Đồ đạc của cô , quần áo của cô , còn cả chiếc chăn long phụng của cô hết ?
“Phòng của , đồ đạc của ...” Dương Tú Lệ dám tin bám khung cửa.
Nghe thấy tiếng động, Thẩm Giai Kỳ từ trong bếp , liếc mắt một cái thấy cô : “Dương Tú Lệ? Sao chị còn mặt mũi đến đây...”
Dương Tú Lệ xoay , hoảng sợ chỉ căn phòng: “Em gái, em cho , đồ đạc của biến mất ...”
“Quên cho chị , đồ đạc của chị ba tư kéo đến nhà cũ của ông nội , bây giờ, căn phòng là phòng của tư.”
“Phòng của ... Sao các thể như ...”
Cô tức giận đến mức run rẩy: “Các nhân lúc nhà, các liền dọn đồ đạc của , để khác dọn ở...”
“Sao thể như ?” Thẩm Giai Kỳ lạnh lùng : “Chị và hai đều ở riêng , chiếm phòng gì? lúc, nhường chỗ cho tư.”
“Các... các thật sự tuyệt tình như ?” Dương Tú Lệ tức hộc m.á.u trừng mắt cô.
Thẩm Giai Kỳ sợ ánh mắt của cô , trừng : “Chị đừng quên, ở bệnh viện chị hứa với thế nào, điều thì mau cút , còn dám lén lút mò , nhất luật coi như ăn trộm mà đ.á.n.h đuổi !”
Dương Tú Lệ thật sự ngờ, Thẩm Giai Kỳ vô tình như : “Được ... Các đừng cầu xin về!”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Cầu xin chị?” Thẩm Giai Kỳ sự ngây thơ của cô chọc : “Chị là nhân dân tệ ? Người gặp thích đều ... Chị xuất hiện mắt, gây thêm phiền phức cho chúng là , còn cầu xin chị về... Thật sự coi là cục vàng chắc!”
“Cô...” Ngực Dương Tú Lệ nghẹn ứ, cảm nhận đứa bé bắt đầu quậy phá, cô bất đắc dĩ nuốt cục tức xuống: “Nhớ kỹ những lời hôm nay của cô!”
Nói xong, cô xoay bỏ , mang theo một bụng tức giận về.
Kiều Tuệ Lan lúc xào xong thức ăn , sân trống trải: “Kỳ Kỳ, con chuyện với ai ?”
“Dương Tú Lệ, chị và hai về thôn , nãy lén lút sân xem phòng của chị , kết quả chọc tức bỏ .”
Nghĩ đến cái đồ phá hoại , Kiều Tuệ Lan liền bốc hỏa: “Cô còn mặt mũi , còn dám mời mà đến, trực tiếp đuổi ngoài!”
Thẩm Giai Kỳ , hai đúng là con ruột, đều nghĩ đến cùng một chỗ...
“Được , chúng mau nấu cá , lát nữa mang qua cho dân quân...”
“Được ...”
Hôm nay đều vui vẻ, một là ăn mừng thu hoạch mùa màng, hai là cảm ơn sự viện trợ của dân quân, nếu , chỉ riêng việc đắp đê cũng mất mấy ngày, lấy nhân lực để gặt lúa chứ.
Mọi bày bàn dài ngoài trời, ăn thịt cá, bữa tối mới bắt đầu, bầu trời liền đột nhiên tối sầm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-cuop-chong-toi-toi-nuoi-anh-quan-nhan-nha-co/chuong-240-xay-ra-chuyen-roi.html.]
Trên trời vốn dĩ quang đãng vạn dặm, một đám mây đen khổng lồ, từ hướng Đông Nam bay tới, giống như một chiếc chăn bông lớn ẩm ướt nặng nề, đè lên đầu mỗi .
Thấy , tất cả đều sững sờ, đám mây đen đến thật ngang ngược, ngay cả gió thổi lên cũng mang theo một luồng ẩm ướt và lạnh lẽo.
“Thật sự sắp mưa to ...” Mọi luống cuống tay chân, chuyển bàn trong nhà.
Từng một vươn dài cổ chằm chằm đám mây đó, cơm canh trong tay cũng còn ngon nữa...
Chỉ trong thời gian một bữa cơm, mưa to liền trút xuống như trút nước, sớm hơn một chút so với dự liệu của Thẩm Giai Kỳ.
Cũng ngờ tới, còn Diệp Chiêu Chiêu.
Diệp Chiêu Chiêu đều ngơ ngác , cùng hai đường làng, ướt sũng như một con gà tây. Trong ấn tượng, trận mưa lẽ hai ba ngày nữa mới trút xuống, đến sớm ?
Cô đang buồn bực, liền thấy chiếc xe tải quân dụng của đội dân quân phóng nhanh thôn, chở đầy một xe đồ.
“Đây là... lều bạt?” Cô đột nhiên nhận điều gì đó, cũng màng đến bộ dạng chật vật của , co cẳng chạy về phía trong thôn.
Trong thôn tối nay đổi trạng thái bình thường, nhà nhà đều đèn đuốc sáng trưng. Dân quân giúp đỡ bà con ven sông di dời, về phía điểm an quy hoạch. Bởi vì, chỉ mới trôi qua một giờ đồng hồ, mực nước sông dâng lên 20 phân.
Theo tốc độ , nửa đêm khả năng sẽ gặp đỉnh lũ qua. Đến lúc đó, đều đang ngủ say, một khi t.h.ả.m họa ập đến, sẽ là tai họa ngập đầu.
Tần Minh mặc áo mưa, gõ chiêng khắp thôn, bảo cảnh giác. Tối nay ngoài già trẻ em và phụ nữ, đàn ông đều xốc tinh thần mười hai vạn phần, đề phòng tình huống bất ngờ.
Lúc , trận mưa như trút nước ngoài cửa sổ, vô cùng may mắn vì lời Thẩm Giai Kỳ, thu hoạch lương thực sớm. Nếu ... mưa lớn như , lương thực ngoài đồng chẳng đều ngâm nước hỏng hết ?
Thẩm Giai Kỳ trong nhà, bên tai ngừng vang lên tiếng đinh đinh, là những điểm hảo cảm vụn vặt.
Trên ngọn núi cách đó xa, do Thẩm Giai Kỳ chuẩn vải dầu từ , lúc mưa to trút xuống, Trương Đào và Lục Tranh bọn họ, che vải dầu cho mầm gừng.
Dòng nước chảy qua rãnh thoát nước, ồ ạt đổ mấy mẫu ruộng mà Thẩm Giai Kỳ sai đào, biến thành mấy cái vũng bùn lớn đục ngầu. Dòng nước tiên đến cái hố đất địa thế cao nhất, nước trong bên men theo địa hình bậc thang, chảy cái hố đất thứ hai, đó là cái thứ ba, cái thứ tư...
Mấy cái ao , cái sạch hơn cái , đợi đến cái hố đất cùng, nước trong hơn nhiều.
Lục Tranh hệ thống "lọc" tự nhiên , cũng trong hồ lô của Kỳ Kỳ bán t.h.u.ố.c gì. Nghĩ đến Kỳ Kỳ, Lục Tranh liền yên tâm xuống núi, để một Trương Đào ở đây t.ử thủ.
“Tổ trưởng Trương, cái lán dựng chắc chắn, vấn đề gì , cùng xuống núi .”
Trương Đào mặc áo mưa đều ướt sũng , hắt xì một cái rõ to: “Hắt xì! ... thề c.h.ế.t bảo vệ mầm gừng của ! Cậu , cần lo cho ...”
Lục Tranh một cái cất bước luôn, để một Trương Đào trốn trong cơn mưa gió bão bùng .
Trương Đào khổ : “Bảo , thật ...”
Lục Tranh xuống núi xong, thẳng đến nhà họ Thẩm, thấy nhà họ Thẩm gia cố, bên cạnh còn đào hai rãnh thoát nước, bọn họ chuẩn thỏa từ sớm. Anh yên tâm mỉm , đang định xoay về, phía xa liền truyền đến tiếng gõ chiêng và tiếng gào thét của Tần Minh: “Xảy chuyện ... Xảy chuyện lớn ...”