TN 60: Người Đẹp Đến Từ Đông Bắc - Chương 387: Thu hút

Cập nhật lúc: 2026-01-05 03:13:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tề Nguy Sơn vốn dĩ tưởng rằng sẽ là giọng của Lâm Nghi Tri, kết quả ngờ là giọng của con gái .

 

Một câu của Hân Hân giúp Tề Nguy Sơn nắm rõ trọng điểm.

 

"Người đó tên là Lâm Thái Hòa ?"

 

Hân Hân nắm điện thoại gật đầu, ", chính là ông .

 

Tối qua ông ăn cơm tối cùng bọn con, cơm tối còn là do ông nấu."

 

Bạn nhỏ Tề Trạch Khôn vô cùng đúng lúc thêm một câu, "Ba ơi, Ngoại Công nấu cơm ngon lắm ạ!"

 

Tề Nguy Sơn: "..."

 

Hân Hân: "...

 

Cái đồ ham ăn !"

 

Quan trọng là ông nấu cơm ngon ?

 

Quan trọng là ông mang của chúng kìa!

 

"Ba ơi, bây giờ?" Hân Hân lườm Tề Trạch Khôn một cái tiếp tục với Tề Nguy Sơn.

 

"Chuyện ba ." Tề Nguy Sơn liếc đồng hồ tường, với Hân Hân: "Các con cứ học , ba sẽ xử lý."

 

Hân Hân vốn định hỏi ba nàng định xử lý thế nào, nhưng điện thoại cúp.

 

Hân Hân cái điện thoại cúp với vẻ hài lòng lắm.

 

Mẹ là như , Ba cũng là như .

 

Rốt cuộc họ định giải quyết thế nào, thể với bọn con một tiếng !

 

Hân Hân cúp điện thoại, cặp song sinh bên cạnh vạn sự lo lấy bánh điểm tâm ăn càng thêm tức giận.

 

"Đừng ăn nữa, đến giờ học !"

 

Hân Hân lôi cặp song sinh mỗi đứa cầm một miếng bánh quy đào khỏi nhà, vặn gặp Lâm Thái Hòa cũng đang chuẩn cửa.

 

Lâm Thái Hòa ba chị em thành một Tiểu Đội Một, : "Chưa ăn sáng ?"

 

Lâm Thái Hòa hỏi là vì tay cặp song sinh mỗi đứa đều cầm một miếng bánh quy đào.

 

"Ăn ạ, chúng con học đây."

 

Hân Hân xong, khi Lâm Thái Hòa gật đầu liền lôi cặp song sinh còn kịp chào hỏi chạy về phía đầu ngõ.

 

Lâm Thái Hòa bóng lưng ba đứa trẻ chạy , lắc đầu trong xe.

 

...

 

Lâm Nghi Tri là một trong ít sinh viên ngoại trú trong lớp , vì ngoại trú nên khi nàng đến lớp, các bạn trong lớp hầu như đều đến đông đủ.

 

Thời đại , thi đậu đại học đều dễ dàng, cho nên cơ bản xuất hiện sinh viên trốn học nghỉ học phép, mỗi đều trân trọng cơ hội học tập khó .

Lâm Nghi Tri vẫn vị trí cũ ngày hôm qua, bạn cùng bàn cũng là bạn cùng bàn ngày hôm qua.

 

Giảng viên vẫn đến, bạn cùng bàn của Lâm Nghi Tri nhỏ giọng với Lâm Nghi Tri: "Mình đặc biệt để dành chỗ cho đấy."

 

Lâm Nghi Tri lấy sách vở của , mỉm : "Cảm ơn nhé."

 

Bạn cùng bàn mới của Lâm Nghi Tri tên là Kim Đại Ngọc, Lỗ Tỉnh, năm nay hai mươi hai tuổi, kết hôn.

 

"Cậu ?

 

Trường chúng sắp tiến hành giao lưu học thuật với Cảng Thành Đại Học, còn trao đổi sinh viên nữa."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Lâm Nghi Tri gật đầu, nhưng ý định trò chuyện sâu hơn.

 

Mà mấy sinh viên phía Lâm Nghi Tri và Kim Đại Ngọc khi thấy lời của Kim Đại Ngọc thì đầu : "Chuyện khá rõ đây."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-60-nguoi-dep-den-tu-dong-bac/chuong-387-thu-hut.html.]

"Nghe trao đổi sinh viên chỉ Kinh Quản Viện và Y Học Viện chúng , mỗi học viện chọn hai mươi , nếu chỉ tiêu phân bổ xuống như thì lớp chúng chắc thể chọn một hai ."

 

Người lời là một nam sinh để tóc mái rẽ ngôi ba bảy, tầm hai mươi tuổi, đeo kính gọng đen, trông vô cùng nghiêm túc.

 

"Đồng chí Lưu Dân, yêu cầu tuyển chọn là gì , tự đăng ký là lớp bỏ phiếu, là viện dựa theo thành tích để chọn?"

 

Lưu Dân lắc đầu : "Không rõ lắm, tin tức ngóng là chỉ mới chọn lượng sinh viên trao đổi ước tính thôi."

 

" vì nhà trường vô cùng coi trọng giao lưu học thuật , đoán sinh viên trao đổi chắc là những bạn ưu tú về mặt đức trí thể mỹ."

 

Nữ sinh hỏi Lưu Dân : "Nếu chọn thì mấy."

 

"Hạ Hiểu Bình, Cảng Thành đến thế ?"

 

Vốn dĩ câu vấn đề gì, nhưng vấn đề ở ngữ khí của câu .

 

Cái giọng điệu âm dương quái khí đó cứ như thể việc Hạ Hiểu Bình Cảng Thành học tập là một chuyện thập ác bất xá .

 

Hạ Hiểu Bình đàn ông lên tiếng, hào phóng và hề né tránh mà : " đấy, thì nào?"

 

"Hừ, chẳng cả, đến địa bàn tư bản chủ nghĩa như , thấy lòng chừng sớm tư bản..."

 

"Mã Văn Chính!"

 

Hạ Hiểu Bình đợi Mã Văn Chính xong trực tiếp dậy hét mặt : "Bớt dùng cái hành vi chuyên chụp mũ khác ngoài xã hội đây để chụp lên !"

 

" cho , Hạ Hiểu Bình đoan chính, Cảng Thành trao đổi học tập cũng là vì việc học, huống hồ đây là chuyện nhà trường cho phép, đến lượt ở đây hắt nước bẩn khác."

 

" thấy chính là cảm thấy tư cách lấy chỉ tiêu sinh viên trao đổi, cho nên mới ở đây vớ ai là hắt nước bẩn nấy!"

 

"Anh thả..."

 

"Thả cái gì?

 

Thả cái loại tiểu nhân đổi trắng đen như đây !" Hạ Hiểu Bình xong lạnh lùng một tiếng tiếp tục: "Anh cũng chỉ bản lĩnh lớn tiếng với thôi, hôm qua một nam sinh lớp bên cạnh lỡ va , đến cái rắm cũng chẳng dám thả một cái."

 

"Không thấy dễ bắt nạt đấy chứ, cảm thấy bắt nạt một Cô Gái như thì đặc biệt thể phô trương khí khái đại nam t.ử của !"

 

Hạ Hiểu Bình quá giỏi , từ khi mở miệng mãi cho đến lúc giảng viên bước cửa, để một kẽ hở nào cho Mã Văn Chính chen lời.

 

"Vào học , về chỗ của ."

 

Giảng viên , Hạ Hiểu Bình hừ lạnh với Mã Văn Chính một tiếng xuống.

 

Mà bạn cùng bàn của Lâm Nghi Tri là Kim Đại Ngọc cái lưng thẳng tắp của Hạ Hiểu Bình, âm thầm giơ một ngón tay cái.

 

Giơ ngón cái xong, Kim Đại Ngọc nhỏ giọng với Lâm Nghi Tri: "Mình thật khâm phục những như bạn Hiểu Bình, thẳng thắn đường hoàng."

 

Kim Đại Ngọc khi đến thủ đô mới phát hiện, Cô Gái sở hữu lòng cầu tiến và dã tâm là một chuyện , thậm chí thể là một chuyện đáng tự hào, bởi vì những như thường cái gì.

 

đây ở quê nàng, thích phụ nữ quá năng lực.

 

Khi họ một phụ nữ nào đó năng lực, mang ngữ khí tán thưởng, mà là kiểu hạ thấp.

 

Bởi vì trong mắt họ, chỉ đàn ông trong nhà vô dụng mới để phụ nữ thể hiện năng lực.

 

Kim Đại Ngọc thích thái độ của họ đối với các nữ Đồng Chí, cho nên mới dốc sức thi ngoài.

 

Sự thật chứng minh quyết định của nàng là đúng.

 

Chỉ trong một buổi sáng, chuyện Thủ Đô Đại Học sắp trao đổi sinh viên học tập với Cảng Thành Đại Học truyền khắp trường.

 

Buổi trưa tan học, đường Lâm Nghi Tri và Kim Đại Ngọc cùng đến nhà ăn, xung quanh là sinh viên đang bàn tán về chuyện .

 

"Các xem, chẳng là hiệu trưởng của chúng ." Hạ Hiểu Bình chỉ đàn ông đang lấy cơm cửa sổ nhà ăn : "Sao hiệu trưởng đến nhà ăn ?"

 

Lưu Dân liếc xung quanh, thấp giọng : "Các thấy đàn ông mặc Tây trang màu xám đậm bên cạnh thầy ?"

 

Đám Hạ Hiểu Bình liên tục gật đầu.

 

Làm thấy , từ khoảnh khắc bước nhà ăn, ánh mắt của họ đàn ông đó thu hút .

 

 

Loading...