TÌNH YÊU LÀ ÁO GIÁP - 9
Cập nhật lúc: 2026-04-10 10:26:52
Lượt xem: 910
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù là hiền lành đến , dồn ép cũng sẽ phản kháng — công công g.i.ế.c Chu Diên, là điều “hợp lý” trong mắt ngoài.
Thực , ám vệ của hoàng đế mai phục sẵn ở Chu phủ, chỉ chờ công công “ dê thế tội”.
Phe Tam hoàng t.ử từng nghi ngờ, nhưng thấy Tạ gia điên cuồng phản ứng, càng tin chắc Chu Diên công công g.i.ế.c.
Chúng bắt đầu hành động công khai — tranh quyền, đoạt lợi, chia chác.
Bệ hạ chính là… chúng động.
Động là lộ sơ hở.
Quả nhiên, chúng liều lĩnh bắt cóc .
Chúng cho rằng Tạ gia , chỉ là đám nhu nhược đáng lo — chỉ cần ép tội g.i.ế.c lên đầu công công, những việc bẩn thỉu của Chu Diên sẽ vĩnh viễn chôn vùi.
—
Trong ngục, công công ăn còn hơn ở nhà, ngục thỉnh thoảng còn đ.á.n.h cờ cùng ông.
Chỉ một điều khiến ông lo lắng — nhà .
Mỗi ngục mang tin đến, là lúc ông mong đợi nhất.
Trong nhà vẫn .
Các con gục ngã.
Đại tức phụ cửa mắng lui bao nhiêu .
Hai đứa con trai đều chạy vạy khắp nơi.
Ngay cả lão thê… cũng đ.á.n.h trống Đăng Văn.
Cho đến khi và Tạ Hành bắt, ông yên nổi:
“Bệ hạ, rốt cuộc khi nào thả thần ?”
“Rồi, sắp , đang thu lưới.”
—
Ta ngủ một giấc dài bao lâu.
Khi tỉnh , chuyện lắng xuống.
Đại ca đón công công và bà mẫu về.
Đại tẩu xông tới, vung tay đ.á.n.h đại ca:
“Miệng ngươi kín thật đấy! Một chữ cũng !”
Đại ca đ.á.n.h lùi .
“Ngươi cả nhà lo lắng!”
“Còn hại cửa mắng như ch.ó điên mấy ngày liền!”
Đại ca co cổ xin tha:
“Phu nhân, phu nhân… việc trọng đại, là thánh mệnh, thể .”
“Sau nàng cứ mắng , thích nàng mắng.”
Bà mẫu cũng hồn, chỉ tay công công:
“Không trách Cảnh nhi , nó kẹt giữa hai bên. Đều tại lão già !”
“Nếu ông bàn với bệ hạ, mất mặt như thế!”
“Chi bằng để ông c.h.ế.t luôn trong ngục cho xong!”
Công công vỗ vai bà, nhẹ giọng dỗ:
“Không là đúng. Người càng nhiều, càng dễ lộ sơ hở.”
“Từ xưa đến nay, đổi triều đại đều trả giá bằng m.á.u và nước mắt. Lần , bệ hạ và Thái t.ử nhất định sẽ ghi công cho Tạ gia.”
“Cũng nhờ việc , mới thấy sự gắn kết và đảm đương của cả nhà.”
“Sau … chúng như Vi Vi — thẳng lên!”
“Không phục thì đ.á.n.h! Xem ai còn dám Tạ gia là kẻ nhu nhược!”
14
Đại ca đầy vẻ áy náy với đại tẩu:
“Tạ Lãng khai nhận, việc ép bức phụ nhân lương gia nhận tội chối cãi, chẳng bao lâu nữa sẽ xử trảm. Lần nhị thẩm dù bản lĩnh thông thiên cũng cứu nổi mạng con trai .”
“Ta cũng uổng công theo dõi mấy tháng trời mới thu thập chứng cứ!”
“Chỉ là… c.h.ế.t ngàn cũng nguôi cơn giận trong lòng , rốt cuộc vẫn là khiến nàng chịu ấm ức.”
Mỗi đại tẩu bắt mạch, đều theo, tình trạng thể của nàng hiểu rõ nhất. Ta bèn giải thích với đại ca:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-yeu-la-ao-giap/9.html.]
“Đại phu bệnh của đại tẩu chỉ do sảy thai, mà phần nhiều là uất kết khó giải, tích oán thành bệnh.”
“Điều dưỡng bấy lâu nay, khí huyết và chỗ ứ trệ đều chuyển biến. Chỉ c.ầ.n s.au giữ tâm tình thư thái, thêm t.h.u.ố.c men hỗ trợ, sinh ba năm đứa cũng thành vấn đề.”
Đại ca mừng rỡ:
“Thật ? Vậy về siêng năng hơn mới .”
Đại tẩu lập tức đỏ bừng mặt:
“Chàng… hổ như !”
—
Tạ Hành thấy dường như quên mất .
Liền cố ý đưa cánh tay quấn đầy băng vải mặt một vòng, giọng điệu chua chát:
“Các vui chứ! Cả thế gian chỉ thương là đạt thành !”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Không với nữ quyến thì cũng thôi, ngay cả cũng giấu!”
Công công trầm giọng :
“Ta và đại ca ngươi xông pha phía . Nếu thật sự thể xoay chuyển cục diện, ngươi là duy nhất nội tình, còn thể bảo mà nối dõi Tạ gia.”
“Không giấu ngươi, và bệ hạ thậm chí còn tính đến tình huống nếu ép đến mức binh biến đoạt vị thì bố trí thế nào.”
“Thực sự quá hung hiểm! Ta cũng là bất đắc dĩ!”
Mọi dần bình tĩnh , từ cơn sinh t.ử thoát nạn mà hồn, đồng loạt thở dài.
Bà mẫu lẩm bẩm:
“Tối nay nhất định g.i.ế.c một con gà, ăn mừng một phen!”
—
Từ khi phu quân yếu ớt của thương, càng thêm kiều khí.
Uống t.h.u.ố.c đút, t.h.u.ố.c , ngay cả xoay cũng nhờ giúp.
Ta lỡ tay dùng lực mạnh một chút, liền rên rỉ:
“Nhẹ thôi nhẹ thôi… kéo trúng vết thương !”
“Cái tên khốn tay thật độc, sâu thêm chút nữa là cánh tay của phế !”
Ta tiếp tục băng bó cho , chớp chớp mắt .
“May mà đêm đó theo nàng ngoài… Ta dám nghĩ, nếu bọn chúng chỉ bắt nàng , sẽ đau lòng đến mức nào nữa.”
“Cũng may đỡ cho nàng một đao . Tuy nhát gan, nhưng thể vẫn còn khỏe.”
Tay chợt khựng :
“Chàng lấy dũng khí?”
Hắn :
“Nói đùa , nếu dũng khí, hai thiêu thành than . Lúc đó chỉ nghĩ… dù c.h.ế.t ở đó, cũng tranh cho nàng một con đường sống…”
Chưa đợi xong, cúi xuống, hôn lên môi .
Những hiểm nguy ngày , mỗi nhớ , lòng mềm một .
Ngày , sợ c.h.ế.t — gặp chuyện cùng lắm cũng chỉ là c.h.ế.t, vốn nơi nương tựa, cũng chẳng vướng bận điều gì.
từ khi yêu , lòng như diều dây buộc, mỗi bước đều níu giữ, chông chênh bất an.
Trước nhát gan cẩn trọng, sợ đau sợ c.h.ế.t, bước cũng dám tiến.
Vậy mà khi hiểm nguy ập đến, dám đối diện, dám lấy đỡ đao, dám để m.á.u chảy.
Tình yêu… thể khiến con nhược điểm, nhưng cũng thể trở thành áo giáp.
Đèn lay động.
Nụ hôn ban đầu chỉ nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, khiến động tình, kéo lòng, hôn đến mức quên cả trời đất.
Đến khi buông , chút khó thở.
Hắn gian xảo, như con mèo trộm cá.
Ta còn kịp gì, đột nhiên xoay , ép xuống.
Ta vội đẩy :
“Này, còn đang thương đấy!”
Hắn cánh tay quấn kín của , mắt sáng long lanh:
“Bổn công t.ử… một tay cũng đủ!”
“Vậy thì thử xem?”
-HẾT-