Tinh Tế Đồng Nát Nữ Vương - Chương 60: Bàn tay vàng rác rưởi
Cập nhật lúc: 2026-04-08 15:26:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đột nhiên——
Bên tai văng vẳng một âm thanh mỏng manh.
Quý Dữu giật nảy , tưởng nhầm.
[Chị ơi...]
Hửm?
Khi thanh âm nhàn nhạt, thâm u, như vọng tới từ tận phía chân trời lướt qua, Quý Dữu sợ tới mức cả run lên bần bật. Cô ngó xung quanh, ai.[Chị ơi...]
Lần , thanh âm rõ ràng hơn.
Quý Dữu: "!!!"
Ban ngày ban mặt gặp quỷ ?
[Chị ơi...]
Giọng mềm mại, êm ái, ngòn ngọt.
Rất rõ ràng.
Quý Dữu chắc chắn, đây là ảo giác.
Cô lia mắt quét xung quanh một vòng nữa, phát hiện bóng nào. Lẽ nào là——mảnh sắt?
Quý Dữu lấy thêm can đảm, hỏi: "Cô là ai? Tại gọi là chị?"
...
Xung quanh tĩnh mịch, từng tiếng gọi cũng đột ngột im bặt.
Quý Dữu: "Nói ..."[Chị ơi... em là chị đây, là Quý Dữu đây.]
Cái gì?
Ngón tay Quý Dữu run lên: "Cô là ai cơ?"
Giọng của thiếu nữ ngừng bặt, dường như đang đau đầu giải thích thế nào.
Quý Dữu đột nhiên chấn động: "Cô là chủ nhân của cơ thể ?"
Thiếu nữ xong, giọng điệu liền trở nên vui tươi rạng rỡ hẳn lên:[Vâng... Chị ơi, em là cô .]
Quý Dữu: "..."
Bầu khí chợt rơi tĩnh lặng đầy ngượng ngùng.
A a——
Bây giờ đây?
Trả cơ thể cho nguyên chủ?
trả bằng cách nào chứ?
Đó mới là vấn đề nha.
...
Quý Dữu bứt rứt quá lâu, tâm lý đà điểu trốn tránh hiện thực giờ phong cách của cô, cô mở miệng hỏi thẳng: "À——Vậy... em bây giờ định thế nào? Cho em nhập cơ thể nhé?"
Giọng của thiếu nữ nhanh ch.óng đáp :[Em về nữa , chị bây giờ mới là chủ nhân của cơ thể .]
Quý Dữu: "???"
Thiếu nữ dùng chất giọng mềm mại, ngòn ngọt :[Chị ơi... em vui lắm, cuối cùng chị cũng thể thấy em . Em đang ở trong một gian đen ngòm, xung quanh ngoài những đường vân phức tạp thì chẳng thứ gì cả, ngày nào em cũng chỉ thui thủi một đối mặt với những thứ , đáng sợ lắm...]
Tuyền Lê
Quý Dữu: "??? Em đang ở ?"
Thiếu nữ khẽ : "Ở trong một gian bịt kín, bốn bề nơi đây đều là bức tường cấu thành từ những đường vân phức tạp, ngoài ..."
Nghe nguyên chủ miêu tả một lượt, ánh mắt Quý Dữu khẽ chớp. Lẽ nào——nguyên chủ đang ở bên trong mảnh sắt?
Lời miêu tả , giống hệt với diện mạo bên ngoài của mảnh sắt. Quý Dữu ngờ tới, hóa bên trong mảnh sắt, chỉ là một gian bịt kín, bên trong chẳng cái gì sất.
Quý Dữu nghĩ ngợi một hồi, vội : "Quý Dữu... Tiểu Dữu, trong đầu chị một mảnh sắt, bên ngoài vẻ giống với thứ em miêu tả. Không lẽ em đang ở trong mảnh sắt đó ? Em——ở trong đó cảm thấy khó chịu, thoải mái chỗ nào ?"
Vốn dĩ cô định gọi đối phương là Quý Dữu, nhưng cứ thấy kỳ cục , bởi vì cô và nguyên chủ trùng họ trùng tên, tự gọi tên , cái cảm giác đó, thật sự khó mà bằng lời, nên cô thuận miệng đổi cách gọi luôn.
Tiếp đó, Quý Dữu đem nguồn gốc của mảnh sắt, cũng như sự suy đoán của về mảnh sắt, kể một lượt cho nguyên chủ .
Nguyên chủ im lặng một lát, giọng mềm mỏng :[Vâng, chắc là như . Ngày đó... khi em... khi em c.h.ế.t , liền hút gian , thỉnh thoảng em thể cảm nhận bên ngoài, nhưng phần lớn thời gian thì .][Lúc mới đây, em sợ lắm, dù kêu gào thế nào cũng chẳng ai đáp . May mà—— chị, em thể cảm ứng sự tồn tại của chị.]
Nguyên chủ từng bùng nổ cảm xúc vài , Quý Dữu vẫn luôn cô bé còn ở đó. Bây giờ, nguyên chủ mà thể giao tiếp với , khóe miệng Quý Dữu bất giác nhếch lên một nụ , khẽ hỏi: "Bình thường em đều thể cảm ứng chị ?"
Giọng điệu của thiếu nữ chút phiền não:[Dạ . Thỉnh thoảng mới ạ. Giống như nè, bức tường đen ngòm xung quanh em đột nhiên phủ lên một tầng ánh sáng mờ, qua một lúc , em phát hiện thể thấy chị chuyện .][Em thử gọi chị, ngờ chị phản ứng...]
[Vui quá...]
Cảm xúc của thiếu nữ mảy may che giấu, cứ thế bày tỏ thẳng thừng chân thật với Quý Dữu. Bị thứ cảm xúc vui sướng lây nhiễm, nụ khóe môi Quý Dữu càng lúc càng rạng rỡ, cô khẽ : "Tiểu Dữu... chuyện với em, chị cũng vui."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-te-dong-nat-nu-vuong/chuong-60-ban-tay-vang-rac-ruoi.html.]
[Vâng!]
Quý Dữu hỏi: "Chỉ thể chuyện thôi , thấy cảnh vật bên ngoài ? Em—— ngoài xem một chút ?"[Chị ơi, em chỉ thể chuyện với chị thôi, thấy bên ngoài.]
Nói , chất giọng êm ái của thiếu nữ phần ngượng ngùng, [Chị ơi... em... em cũng ngoài .][Em sợ lắm...]
Quý Dữu cảm thấy trái tim như mềm nhũn . Thiếu nữ chỉ cần khẽ thốt hai từ, mắt cô dường như hiện hình ảnh một cô bé co cụm ở góc tường, nơm nớp lo sợ, thấp thỏm bất an... mỏng manh đến lạ lùng.
Cũng——
Khiến đau lòng khôn xiết.
Quý Dữu kìm giơ tay lên, xoa xoa đầu thiếu nữ.
——
Trước mắt chẳng gì cả.[A——]
Thiếu nữ thốt lên kinh ngạc, liền thấy bức tường kiên cố xung quanh, ánh sáng đang dần nhạt .
[Ánh sáng yếu .]
[Chị ơi...][Hình như em thể chuyện với chị nữa .]
[Hức...]
Cùng lúc đó, chất giọng mềm mại êm ái bên tai Quý Dữu tan biến còn tăm . Cô vội vàng giơ tay, ôm lấy n.g.ự.c , khẽ : "Tiểu Dữu——đừng sợ, chị ở đây. Chị vẫn luôn ở đây." Nếu nguyên chủ gọi cô là chị, cô đương nhiên nghĩa bất dung từ mà bảo vệ cô bé.
Chỉ là——
Bốn bề lặng ngắt như tờ, còn giọng ngọt ngào của thiếu nữ vang lên nữa.
Sâu trong tâm trí... mảnh sắt vẫn im bất động.
Vẫn còn ở đó!!
Trong mắt Quý Dữu lóe lên một tia sáng kinh ngạc!
Cái thứ , mà biến mất.
Điều chứng tỏ gì?
Hiệu quả của mật điệp thượng phẩm, kỳ diệu đến thế ? Không chỉ giúp Tiểu Dữu giao tiếp với , mà mảnh sắt còn thể hiển hình liên tục luôn?
Không!
Không đúng.
Việc hiển hình chắc chắn chỉ là tạm thời.
Quý Dữu lúc chẳng buồn suy nghĩ gì nữa, lập tức chớp lấy thời cơ, hớt hải đưa mắt dòm những đường vân mảnh sắt. Cô bây giờ , những đường vân cực kỳ hùng mạnh, khéo khi chính là bản vẽ trận pháp cần thiết để chế tạo hồn khí cũng nên!
Cái thứ , cô chỉ lén vài giây, còn rõ trọn vẹn đường vân, thế mà giúp cô vô tình mười mấy cái hồn khí .
Bàn tay vàng nghịch thiên đây mà!
Ánh mắt Quý Dữu quét qua, liền phát hiện lớp rỉ sét ngổn ngang mảnh sắt bong tróc bộ. Những đường vân cổ kính, hoành tráng, bàng bạc lộ diện nữa. Thế nhưng, đập mắt Quý Dữu, chúng vẫn cứ như ngăn cách bởi một tầng sương khói, lờ mờ thấp thoáng... Quý Dữu sức ngưng thần, mong rõ tất thảy, chỉ tóm lấy một điểm dán mắt kỹ. Ngay đó, cô liền cảm thấy đại não truyền đến từng cơn đau nhói.
A a!
Quý Dữu lờ mờ suy đoán, thấu đường vân mảnh sắt, bắt buộc tinh thần lực đủ mạnh mẽ để chống đỡ.
Mà nay——
Đầu đột nhiên bắt đầu đau nhức, chắc chắn là do tinh thần lực của quá yếu ớt, cách nào duy trì tinh lực dẫn đến hiện tượng .
Bỏ cuộc ?
Bỏ cái b.úa !
Bà đây hôm nay dù c.h.ế.t, cũng rõ bằng một chỗ!
Quý Dữu nghiến răng, ôm cái sự quyết tâm như kẻ liều mạng l.i.ế.m thịt lưỡi đao, c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau kịch liệt, chau c.h.ặ.t đôi mày, càng dồn hết tâm trí chằm chằm một điểm cụ thể:
Vô đường nét...
Quấn quít——
Đan xen——
Loáng thoáng, hợp thành một hình thù.
[Uỳnh——]
Trước mắt Quý Dữu tối sầm , cả thình lình ngã sầm xuống sàn nhà.
...
Bóng tối bao trùm.
Bình minh hé rạng.
...
Trên mặt sàn, kẻ đang thẳng cẳng nhúc nhích như một con heo c.h.ế.t , đột ngột mở trừng mắt. Quý Dữu xoa xoa vầng trán vẫn còn đang âm ỉ đau nhức, thẹn quá hóa giận mắng: "Bàn tay vàng rác rưởi! Hại nhẹ!"