Tinh Tế Đồng Nát Nữ Vương - Chương 22: Tiêu diệt thỏ tai dài

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 16:25:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Leah hét lên một tiếng đau đớn.

 

Tinh thú đa phần đều da dày thịt béo, chịu đòn giỏi, sức phá hoại cũng vô cùng đáng sợ. con thì khác, so với tinh thú, con mong manh hơn nhiều.

 

Cú đá của con thỏ tai dài khiến Leah đập cả cây Gỗ Lê Sắt, may mà bộ đồ bảo hộ cô mặc đủ dày dặn nên mới vỡ đầu ngay tại chỗ, nhưng cú ngã cũng khiến cô đau điếng, cử động một lúc lâu...

 

Con thỏ tai dài thấy cú đ.á.n.h chỉ trúng một , dường như tức giận, nó ngoắt , tấn công Tạ Xuyên Khung và Tạ Linh Chi đang ở gần đó. Hai phản ứng nhanh, khi Leah tấn công, Tạ Xuyên Khung rút thanh kiếm năng lượng trong tay , c.h.é.m mạnh con thỏ tai dài. Con thỏ lắc đầu, đôi tai dài ngoằng hất văng đòn tấn công từ kiếm năng lượng của Tạ Xuyên Khung, nó đang định đắc ý...

 

Bỗng nhiên——

 

Dao găm của Tạ Linh Chi ập tới. Con thỏ tai dài kịp trở tay, đ.â.m trúng cổ, trong chốc lát, m.á.u chảy ròng ròng——

 

"Chít——"

 

Con thỏ tai dài tru lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cả lăn lộn một vòng.

 

Tinh thú tuy vũ lực mạnh mẽ nhưng rốt cuộc xảo quyệt bằng con . Thật chiêu tấn công của Tạ Xuyên Khung chỉ là đòn nghi binh, mục đích là thu hút sự chú ý của con thỏ, tạo cơ hội cho Tạ Linh Chi tay.

 

Bên , Tạ Linh Chi một đòn thành công liền nhanh ch.óng lùi một bước, Tạ Xuyên Khung xông lên, với tốc độ cực nhanh, đ.â.m mạnh một kiếm chỗ thương của con thỏ.

 

Tuyền Lê

"Gào——"

 

Con thỏ tai dài đau đớn co giật.

 

Tạ Xuyên Khung căng thẳng thần kinh, dám lơ là chút nào, với tốc độ cực nhanh, đ.â.m tiếp kiếm thứ hai!

 

Kiếm thứ ba!

 

Kiếm thứ tư!

...

 

Cho đến khi con thỏ tai dài còn cử động nữa, Tạ Xuyên Khung mới dừng , thu kiếm về. Vì tấn công ở cự ly gần nên khuôn mặt gầy gò của lấm tấm vài vết m.á.u thỏ, nhưng chẳng buồn để ý đến bản sang Leah, quan tâm hỏi: "Leah, chị chứ?"

 

Trận chiến kết thúc, Leah đỡ hơn một chút, cô xoa bụng dậy, đón nhận ánh mắt lo lắng của , trấn an: " , đừng lo."

 

"Ừ."

 

Tạ Xuyên Khung lúc mới yên tâm phần nào, : "Dọn dẹp hiện trường , chúng rời khỏi đây ngay." Sau trận chiến , hiện trường vương vãi xác thỏ và vết m.á.u, mùi m.á.u tanh sẽ thu hút những con tinh thú khác đến, nên trong vòng mười dặm quanh đây, cơ bản là thể ở nữa.

 

Trận chiến kết thúc, nguy hiểm giải trừ, Quý Dữu và bà Jenny xác nhận xung quanh gì bất thường mới chạy tới. Bà Jenny kiểm tra kỹ cháu gái, thấy đúng là vấn đề gì lớn mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Leah nhẹ, : "May mà con thỏ tai dài chỉ là cấp 1, cháu chỉ đá trúng một cái thôi, thương chỗ nào khác."

 

Quý Dữu : "Chị Leah, nãy chị sơ suất quá, thế nữa đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-te-dong-nat-nu-vuong/chuong-22-tieu-diet-tho-tai-dai.html.]

 

Leah gật đầu: "Ừ, chị ."

 

Tạ Linh Chi thấy mấy còn lề mề, cau mày : "Không dọn dẹp hiện trường mà cứ đó buôn chuyện ?"

 

Ryan mặt, Tạ Linh Chi còn vẻ ngoan hiền dễ thương nào nữa? Cô lộ nguyên hình nanh nọc, hơn nữa tính tình vốn dĩ , chẳng chung nhóm với hai kẻ phế vật thiên phú kém cỏi như Quý Dữu và bà Jenny. Kể cả Leah, ngoài thấy thiên phú cũng khá, nhưng trong mắt Tạ Linh Chi cũng chỉ thường thôi, thực chiến Leah chẳng thiệt thòi đó ?

 

Hừ~

 

là đám yếu nhớt.

 

Chỉ tổ vướng chân.

 

Tạ Xuyên Khung cau mày : "Linh Chi, em bớt vài câu . Hơn nữa nãy là đồng tâm hiệp lực mới g.i.ế.c con thỏ tai dài, em tưởng chỉ dựa em mà g.i.ế.c nó nhanh thế ?"

 

Tạ Linh Chi trai mắng, bĩu môi, gì nữa.

 

Quý Dữu và bà Jenny lên tiếng, lẳng lặng tiến lên giúp dọn dẹp hiện trường. Đầu tiên là dùng đất lấp vết m.á.u , nếu để vết m.á.u lộ ngoài khí thì sớm muộn gì cũng dẫn dụ tinh thú khác đến.

 

Thứ hai là nhổ răng và móng vuốt của con thỏ . Răng và móng vuốt của thỏ tai dài là vật liệu cơ giáp thông dụng, bán giá kha khá, đây cũng là lý do mấy họ chấp nhận mạo hiểm g.i.ế.c nó.

 

Người phụ trách thu thập răng và móng vuốt là Tạ Xuyên Khung, dùng một con d.a.o găm nhỏ, tỉ mẩn bóc tách từng chút một, đó : "Con thỏ chất lượng , độ cứng của răng và móng vuốt cao, chắc bán giá đấy."

 

Mấy xong đều vui mừng.

 

Bên , Quý Dữu cùng bà Jenny và Leah dọn dẹp xong vết m.á.u xung quanh, xúm xem vật liệu Tạ Xuyên Khung thu . Răng thỏ trắng bóc, nhất là hai cái răng cửa to tướng, sắc như d.a.o, ánh lên vẻ lạnh lẽo, mà rợn ...

 

Trong khi đang dọn dẹp chiến trường, Tạ Linh Chi nhanh chân cầm lấy món v.ũ k.h.í năng lượng mà con thỏ gặm lúc lên xem. Thấy là một thanh đao năng lượng, cô bĩu môi ngay lập tức.

 

Thanh đao năng lượng hình dáng mô phỏng theo loại d.a.o mổ lợn thời cổ đại, lưỡi d.a.o to bản, to bằng hai cái đầu lớn, d.a.o thô kệch, chẳng hợp mắt thẩm mỹ của Tạ Linh Chi chút nào, thế là cô do dự ném cho trai, : "Anh, cầm ."

 

Đối với món v.ũ k.h.í , Tạ Linh Chi coi thường, nhưng Quý Dữu thì thèm nhỏ dãi.

 

Dù hình dáng xí thế nào thì nó cũng là v.ũ k.h.í năng lượng đấy!

 

Tuy nhiên, Quý Dữu tuy là phát hiện, nhưng trong quá trình chiến đấu với thỏ tai dài, cô góp sức gì nhiều, nên cũng ngại mở miệng xin thanh đao .

 

Tạ Xuyên Khung cầm lấy thanh đao, quan sát kỹ lưỡng : "Thanh đao là v.ũ k.h.í năng lượng cấp 2, chỉ tiếc là... hỏng . Em xem chỗ nạp năng lượng , vết rách to quá, nên năng lượng trong pin mới rò rỉ ngoài, thu hút con thỏ tai dài thích l.i.ế.m láp năng lượng đến. Nếu sửa nó thì chắc tốn 2-300 điểm tín dụng."

 

Tạ Linh Chi cau mày, tỏ vẻ quan tâm: "Thế thì khỏi sửa, mang tiệm đồ cũ bán quách ."

 

Leah đồng tình lắm, : "Đây là v.ũ k.h.í năng lượng cấp 2 đấy!"

 

Vũ khí năng lượng cấp 2, giá bán cơ bản đều 1500 điểm tín dụng, đối với thì giá đó đắt đỏ . Ở đây ngoài Quý Dữu v.ũ k.h.í năng lượng , em Tạ Xuyên Khung, hai bà cháu Leah đều một món, nhưng đều chỉ là cấp 1 thôi.

 

Chỉ cần dấn những nơi quá nguy hiểm, v.ũ k.h.í năng lượng cấp 1 đủ dùng hàng ngày .

Loading...