Dạo Lê Sơ Huyền vô cùng bận rộn, dự án khu nghỉ dưỡng Lam Hải Loan sắp thành, trong khi dự án hồ Hương Hải cũng chuẩn khởi công.
Mặc dù hồ Hương Hải là đất của Lục Sầm, nhưng Lê Sơ Huyền mạnh mẽ giành lấy quyền chủ đạo phát triển.
Công ty hợp tác giữa hai bên vẫn là công ty offshore cá nhân của Lục Sầm từng khai thác Phố cổ Dương Lăng, chỉ điều bên đầu tư thêm Tập đoàn Lục thị.
Khi tin tức về việc ký kết thành công dự án hồ Hương Hải công bố, dư luận một phen xôn xao. Lúc mới Lục Sầm âm thầm hợp tác với Tập đoàn Lê thị từ lâu mà hề công bố ngoài.
Khi phóng viên phỏng vấn ban quản lý của Tập đoàn Lê thị, bề ngoài họ nhưng trong lòng thì đang thầm c.h.ử.i bới, bởi vì chính họ cũng là những cho rìa.
Dù thì Phố cổ Dương Lăng cũng hoạt động, lợi nhuận năm đầu tiên vô cùng khả quan, tốc độ thu hồi vốn nhanh.
Lê Sơ Huyền dành phần lớn thời gian của cho dự án hồ Hương Hải.
Hồ Hương Hải chủ yếu xây dựng thành khu biệt thự dành cho giới siêu giàu, khách hàng mục tiêu bộ là tầng lớp thượng lưu. Bản vẽ thiết kế của hồ Hương Hải tung , tám căn biệt thự đặt mua và thanh toán bộ, những con 0 dài dằng dặc trong tài khoản ngân hàng của dự án khiến tâm trạng vui vẻ lạ thường.
Chiếc Lexus LM dừng cổng tòa nhà Tập đoàn Lục thị.
Cửa kính tự động mở , đôi giày cao gót nện sàn nhà sáng bóng thể soi gương. Nghê Tâm vội vã bước theo sát bên cạnh.
Lễ tân dậy, mỉm chào hỏi: “Xin chào, xin hỏi chị hẹn ạ?”
Nghê Tâm mỉm đáp : “Chúng hẹn gặp Chủ tịch Lục lúc ba giờ.”
Lê Sơ Huyền đưa tay lên đồng hồ, hai giờ năm mươi lăm phút.
“Vâng ạ, xin vui lòng đợi một chút.”
Một nhân viên lễ tân khác xuống xem lịch hẹn trong máy tính, còn kịp xem xong thì từ phía hành lang thang máy, Lộ Xuyên bước tới nhanh.
“Xin Lê tổng, chút việc nên đến muộn.” Lộ Xuyên vốn dĩ đợi sẵn khi Lê Sơ Huyền đến, nhưng việc đột xuất cần xử lý nên trễ năm phút.
Lê Sơ Huyền: “Không .”
Lộ Xuyên khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Lộ Xuyên dẫn họ đến thang máy chuyên dụng của Lục Sầm, thể thẳng lên văn phòng tổng giám đốc ở tầng sáu mươi. Thông thường ở các tòa nhà văn phòng cao tầng, để tối ưu hóa hiệu suất, thang máy sẽ phân chia cho các tầng thấp, trung và cao, khách chuyển thang máy khi đến một tầng nhất định.
Khi họ , hai cô lễ tân phía bắt đầu thì thầm.
“Người là Lê tổng ? Chính là Lê tổng đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-nhu-chim-trang/chuong-213.html.]
“Trời ơi khí chất ngời ngời, còn xinh nữa, xinh hơn báo ảnh nhiều.”
“Mùi nước hoa của chị thơm thật, đặc biệt, xin tên quá .”
Trước khi bước thang máy, Lê Sơ Huyền đầu liếc , hai cô lễ tân vẫn đang cắm cúi trò chuyện.
Cô chìm suy tư.
“Sao Lê tổng?” Nghê Tâm dáng vẻ suy tư của cô và hỏi.
Lê Sơ Huyền: “Lần bảo tòa soạn hợp tác đổi một nhiếp ảnh gia giỏi hơn.”
Chủ đề chuyển hướng đột ngột, nhưng Nghê Tâm quen . “Vâng.”
Lộ Xuyên âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Thang máy lên đến tầng sáu mươi, tất cả trong văn phòng tổng giám đốc đều dậy chào hỏi.
Nghê Tâm : “Lê tổng đặt chiều của Saint-Honoré, lát nữa sẽ mang lên.”
Cả văn phòng đồng thanh: “Cảm ơn Lê tổng.”
Bước văn phòng chủ tịch, Lộ Xuyên đóng cửa .
Lục Sầm pha đợi sẵn, thấy cô xuống, nhướng mày: “Lê tổng đang mua chuộc lòng ?”
Lê Sơ Huyền nhận lấy tách của , : “ , em cũng sắp sửa đào .”
Lộ Xuyên , trong lòng thầm gào thét: Đào , đào , mau đào .
Trở chuyện chính.
Lê Sơ Huyền hiệu cho Nghê Tâm đưa tài liệu về hồ Hương Hải cho Lục Sầm.
“Hồ Hương Hải chọn ngày lành để khởi công , Lục tổng còn cần bổ sung gì ?” Lê Sơ Huyền hỏi.
“Ồ? Anh mà cũng phép bổ sung ?” Lục Sầm tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Anh gì ?” Lê Sơ Huyền thong thả thưởng . “Tuy dự án do Lê thị chủ đạo phát triển, nhưng là đối tác hợp tác mà, dĩ nhiên quyền .”
“À, quyền .” Lục Sầm hất tập tài liệu sang một bên.