Tiết Thanh Minh rơi một ngày mưa phùn lất phất.
Theo thông lệ hàng năm, hôm nay nhà họ Lê sẽ tảo mộ. Từ tờ mờ sáng, cả căn biệt thự sáng đèn, tất bật chuẩn đồ cúng lễ.
Lê Dục, chợp mắt ba tiếng một đêm thức khuya, lôi dậy trong trạng thái ngái ngủ. Anh lờ đờ trong phòng khách như một bóng ma, nhiệt tình xông phụ giúp việc. Thấy bưng mâm trái cây, vội chạy đỡ. Thấy xách giỏ đồ, cũng nhanh nhảu xách hộ. Anh tỏ vô cùng bận rộn, nhưng thực tế chẳng giúp việc gì nên hồn.
Chịu thua sự nhiệt tình mà vô dụng của , bác dâu cả đành đẩy phòng ăn với lý do “ ăn sáng lấy sức”.
Lê Sơ Huyền trong phòng ăn từ , chứng kiến hết màn kịch khôi hài và suýt nữa thì phì .
Cách đó xa, Lê Dục vẫn đang ngáp một cái thật dài trong lúc cố nhồi nhét nốt mẩu bánh mì.
Lê Hi lườm một cái, “Biết rõ hôm nay dậy sớm mà còn thức khuya như , đáng đời.”
Lê Dục ăn bánh mì đến nghẹn, vội vã chộp lấy ly nước chanh uống một nửa ly để nuốt trôi xuống mới : “Anh chỉ định thắng một ván ngủ thôi, ai ngờ cái game c.h.ế.t tiệt đó thua cả đêm.”
Lê Hi: “Đã gà mờ còn chơi.”
Lê Sơ Huyền ăn cháo trắng thanh đạm, Lê Hi gắp một con tôm từ bát mì hải sản của bỏ cho cô.
“Lúc Lê Vụ kết hôn còn bảo tài sản cá nhân của Lục Sầm nhiều thật đấy, tiếc là là đối thủ một mất một còn của em, ai mà ngờ hai qua lén lút với cơ chứ, chậc chậc,” Lê Hi cảm khái, “Không dám tưởng tượng em sẽ giàu đến mức nào nữa.”
“Trước đây Cảng Thành chia đôi thiên hạ, sẽ là một nhà em và Lục Sầm độc chiếm, cả thế giới đều sắc mặt của hai mà sống,” Lê Hi tấm tắc, “Đến chị cũng gọi em một tiếng Lê tổng .”
Lê Sơ Huyền cầm con tôm, nên ăn .
Lê Hi nhướng mày, “Sao thế Lê tổng? Còn chị bóc giúp em ?”
“Để , để ,” Lê Dục vội gắp con tôm qua, “Sao thể để phái nữ động tay chứ.”
Bữa sáng trôi qua trong khí ồn ào náo nhiệt. Lúc chuẩn ngoài, Lê Sơ Huyền nhận điện thoại của Ứng Chỉ.
“Oa, tớ lên núi ở ẩn để vẽ nên tín hiệu gì cả, mới xuống núi nhà nổ ?” Sau khi xong show thực tế với Lục Hoàn, cô nàng liền một mạch sâu trong núi, phát hiện chuyện tình cảm của cô bạn phanh phui, mức độ bùng nổ thể so sánh với ngôi hạng A.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-nhu-chim-trang/chuong-140.html.]
Lê Sơ Huyền: “…”
“Hai như thế mà cũng chụp ? Quá bất cẩn đấy.”
“Nói thật nhé, kỹ thuật của paparazzi chụp tấm ảnh cũng tồi , mấy tấm ảnh đó của hai chụp trông cứ như ảnh cưới .”
“Kiểu… , đúng đúng , phong cách ‘Đêm mưa ở bến Cảng’. Trời ạ, tớ lên mạng tìm thử thấy ảnh mắt theo phong cách , bắt trend nhanh thật đấy.”
“Nói thì ảnh cưới của hai thể bớt chụp một phong cách , cứ lấy mấy tấm ảnh đó dùng là .”
Bên , quản gia sắp xếp lên xe xuất phát.
Lê Sơ Huyền bình tĩnh hỏi Ứng Chỉ: “Tranh cho triển lãm của vẽ xong ?”
Ứng Chỉ im lặng một lúc lâu: “Tạm biệt.”
Điện thoại ngắt.
Nhà họ Lê mua cả một ngọn núi để nghĩa trang gia tộc từ 40 năm , tổ tiên nhà họ Lê đều an táng ở đây. Mỗi năm dịp Tết Thanh Minh, gần như bộ gia tộc đều mặt, bái lạy theo thứ bậc từ xuống .
Lúc xuống xe, mưa phùn lất phất, ai cũng cầm ô lên núi. Mọi lên , còn Lê Sơ Huyền tự giác tìm mộ ông nội.
Cô dùng khăn giấy lau khô nền đất, lén lấy gà rán và Coca từ trong túi , bày biện mộ ông nội Lê.
“Một năm gặp ông nội, cháu nhớ ông.”
“Cháu mang gà rán và Coca lạnh mà ông thích đến .”
Im lặng một hồi lâu, cô thú nhận.
“Ông nội, cháu và Lục Sầm đang ở bên .”
Chỉ tiếng mưa rơi mặt ô.