Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 588: Phiên Ngoại - Lừa Cô Chơi Trốn Tìm
Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:38:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Dao cứ leo lên leo xuống, Tưởng Hán mắng bao nhiêu cũng chừa, một thật sự cẩn thận ngã xuống, gãy cả chân.
Cô lóc kêu đau, nước mũi nước mắt tèm lem.
Tưởng Hán sa sầm mặt mày đưa cô khám chân, bác sĩ bó cái chân gãy của cô kín mít.
Về đến nhà, Tưởng Hán sa sầm mặt nạng cho cô, châm chọc mỉa mai, Hồ Dao tức giận, hung dữ cãi .
Thời gian chân thương cô cũng an phận hơn nhiều, thời gian ở nhà chơi với Tưởng Phục Triều cũng nhiều hơn, hai con phần lớn đều xổm trong sân chơi bùn trát tường.
Nếu bọn họ dùng cái cốc của Tưởng Hán, thì Tưởng Hán cũng chẳng buồn mắng.
"Đồ xa, đồ xa, em xích đu, em chơi xích đu! Anh cho em ." Hôm nay, Hồ Dao đột nhiên nghĩ , giọng điệu vui vẻ nhảy đến mặt Tưởng Hán yêu cầu.
"Sao em lên trời luôn ?" Tưởng Hán đang xem sổ sách, rảnh để ý đến cô, nhưng vẫn trả lời.
"Em , em cứ đấy!"
"Cút xéo!"
Hồ Dao bĩu môi, hừ một tiếng, khi còn lật tung sổ sách của lên.
"Hồ, Dao!" Giọng điệu Tưởng Hán âm u.
Hồ Dao vội vàng chạy xa, chạy kiểu nhảy lò cò, chân cô vẫn khỏi hẳn.
Mặt Tưởng Hán đen sì, nhưng cũng đuổi theo cô, đỡ cho cô cuống lên ngã sấp mặt, cái chân ch.ó của cô khỏi, vết thương mà nặng thêm thì là hành hạ .
"Ấy , đừng giận, dù thì hôm nay chị dâu cũng cầm nạng nhảy lên đ.á.n.h !" Phạm Nham Thành ở bên cạnh xem kịch vui, thức thời đóng vai hòa giải, chép miệng.
Tưởng Hán khách khí đá cho một cái, là đang hả hê khi gặp họa.
"Nếu mày cũng chống nạng thì tao thể thành cho mày! Hồi đó con trâu chỉ húc tàn phế tay mày thôi nhỉ?" Tưởng Hán khẩy.
Nhắc tới chuyện Phạm Nham Thành tức: "Còn tại thằng khốn Tống Tứ Khải ! Mẹ kiếp, ngứa đòn cố ý dọa nó! Còn cản ! Giờ ông đây xử nó luôn!"
Hắn càng nghĩ càng giận, lật sổ sách.
"Đi !" Tưởng Hán lười quản chuyện bọn họ đ.á.n.h vì một con trâu.
Một ngày của cả đống chuyện rắc rối, đến chuyện bên phía Hứa Quang Lương, chỉ riêng một lớn một nhỏ trong nhà thôi cũng đủ phiền lòng .
"Bảo Đường Hạo Phi mau cút về đây, nó c.h.ế.t ở Vân Thành ? Hay còn về quê để chú Đường tống nó nữa!" Tưởng Hán mất kiên nhẫn.
"Lần nó cũng bảo cái nơi quỷ quái Vân Thành đó nữa, chẳng bao nhiêu là , thằng thần kinh, lúc còn cướp việc của Tứ Khải , chắc chắn là tìm cô gái cho nó ăn bám , chậc chậc chậc, may mà cô gái nó là tên biến thái nên chạy sớm." Phạm Nham Thành vuốt tóc mái, giọng điệu u sầu như chuyện liên quan đến .
"Lần thấy cái bộ dạng say rượu c.h.ế.t tiệt của nó , nắm c.h.ặ.t thỏi bạc , đáng sợ lắm! bảo mà..."
Hắn nhiều kinh khủng, hễ mở miệng là dứt .
Tưởng Hán chê ồn ào, đuổi ngoài, bảo nếu tìm Tống Tứ Khải đ.á.n.h thì chơi bùn với con Hồ Dao .
Mộng Vân Thường
Phạm Nham Thành thật, nhưng là cùng Tưởng Phục Triều nướng lạc, nướng khoai lang trong sân.
Hồ Dao ở bên cạnh chỉ huy, đương nhiên là chờ ăn.
Cây tỳ bà trong sân hoa, là cây Tưởng Hán trồng năm Hồ Dao mang thai, lúc đó cô sống c.h.ế.t đòi trồng tỳ bà cho cô ăn.
Trồng gần hai ba năm, sắp quả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-lai-o-thap-nien-80-co-con-voi-nguoi-dan-ong-luu-manh/chuong-588-phien-ngoai-lua-co-choi-tron-tim.html.]
Phạm Nham Thành sắp về Hỗ Thị, cây tỳ bà đầy hoa, cũng cảm thán đến lúc đó kịp ăn lứa quả đầu tiên.
Lần về Hỗ Thị xong, cũng ít liên lạc với Tưởng Hán, dù chuyện Tưởng Hán chơi với Hứa Quang Lương hiện giờ cũng khá lớn, nhà họ Phạm chính trị, đó Hứa Quang Lương Tưởng Hán kéo cùng xuống nước mấy chuyện thất đức , cậy việc nhà họ Phạm thêm một chỗ dựa.
Tưởng Hán "đàm phán thỏa" với Phạm Nham Thành. Để tự hủy hoại tiền đồ, đám Hứa Quang Lương cũng dám hành động thiếu suy nghĩ, gây rắc rối cần thiết, đồng thời cũng sợ Tưởng Hán và Phạm Nham Thành quá gần, sinh nghi.
Mấy năm nay Tưởng Hán và nhà họ Tiêu cũng qua nhiều, ngoài mặt cũng coi như liên hệ gì với họ, đám Hứa Quang Lương đến nay vẫn Tiêu lão thái thái là bà dì của Tưởng Hán.
Phạm Nham Thành cũng rõ Tưởng Hán tẩy trắng dễ dàng, là lấy mạng đ.á.n.h cược, hiện giờ còn vợ con, càng thêm điểm yếu, cẩn thận hơn.
Phạm Nham Thành ăn nắm lạc nướng mới lò, vẻ mặt trầm xuống, nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính của Tưởng Phục Triều: "Hai ngày nữa chú , thể cùng cháu ăn lạc nữa, gặp chú cũng gặp , cũng cháu còn nhớ chú , khi nào mới thể đến nhà cháu ăn tỳ bà, đợi ba cháu xong..."
Tưởng Tiểu Triều chớp chớp mắt, xổm vẻ mặt nghiêm túc chuyện, đồng thời quên dùng cái miệng nhỏ gặm lạc, c.ắ.n hạt lạc nắm trong bàn tay nhỏ, gom cho Hồ Dao ăn.
Mấy ngày Phạm Nham Thành thật, mà quả tỳ bà ăn , đám Tưởng Tiểu Triều cũng ăn nốt.
Bởi vì ngay lúc cây tỳ bà sắp kết quả, Hồ Dao nhổ cái cây lên .
Hôm đó Tưởng Hán đến đội sản xuất họp, sợ hai con ở nhà gây chuyện gì, cố ý tách hai , bế Tưởng Phục Triều ngoài, để Hồ Dao ở nhà chơi trốn tìm một , tìm thấy Tưởng Phục Triều thì cho cô ăn bánh.
Cô hứng chí bừng bừng lục tung từ trong ngoài nhà, cuối cùng còn nhổ cả cái cây lên, tìm Tưởng Phục Triều trong cái hố.
"Triều Triều ở đây."
"Ở đây cũng !" Cô tìm tìm thấy, chút sốt ruột mất kiên nhẫn, xụ cái mặt trắng nõn xuống.
Tưởng Hán trở về phát hiện trong nhà bừa bộn, đầu theo thói quen đau giần giật.
"Cái đồ ngốc ! Sao cô lật luôn cái mái nhà lên cho ông đây? Con trai cô là yêu quái gì chắc? Còn chôn trong đất! Lát nữa ông đây chôn sống cô!" Anh nhịn mắng cô, cô là thấy giận.
"Đồ, lừa, đảo!" Hồ Dao cũng tức giận y hệt, thấy bế Tưởng Phục Triều về, bảo cô tìm Tưởng Phục Triều là cố ý lừa cô, tức đến phồng má, hung dữ lao tới cướp Tưởng Phục Triều từ trong lòng , thật sự bỏ thằng bé cái hố cây tỳ bà nhổ lên.
Cô cảm thấy và Tưởng Phục Triều cùng lừa cô!
Hồ Dao nhất thời giận tủi .
"Mẹ~ Dao Dao~" Tưởng Tiểu Triều ngơ ngác vô tội nắm lấy hai bàn tay nhỏ của , đặt trong hố cũng ngoan ngoãn động đậy, mặc kệ cô hành động, còn ngốc nghếch phối hợp tự bới chút đất lấp lên .
"Hồ Dao!" Tưởng Hán thấy cô thật sự chôn Tưởng Phục Triều, quát lớn.
Hồ Dao .
Lúc Tống Tứ Khải , thấy cảnh gà bay ch.ó sủa và Tưởng Hán đang mắng Hồ Dao, vội vàng hả hê chạy tới xem kịch mát.
Hồ Dao nhổ Tưởng Tiểu Triều từ trong hố , đầu trừng to mắt , đợi tất cả phản ứng, vác cây tỳ bà lên đ.á.n.h Tống Tứ Khải.
Tống Tứ Khải cái đầu tiên tránh kịp, cô đ.á.n.h một cái, loạng choạng ngã sấp mặt.
"Đại ca! Anh mau quản chị ! Chị lên trời ! Chị dám..." Tống Tứ Khải nghiến răng nghiến lợi.
" đ.á.n.h c.h.ế.t ! Cho còn , còn !" Hồ Dao hét còn to hơn .
Đừng Tưởng Hán cản cô, cô giận lên là đ.á.n.h cả Tưởng Hán, vác cây tỳ bà đ.á.n.h Tống Tứ Khải xong sang đ.á.n.h Tưởng Hán.
Nhất thời tiếng ồn ào dứt, càng lúc càng hỗn loạn.
Tưởng Tiểu Triều cảnh Hồ Dao hung dữ đ.á.n.h , vội vàng lạch bạch chạy cửa buồng trong trốn, bám cửa thò nửa cái đầu nhỏ cẩn thận từng li từng tí trộm.
"Dao Dao hung quá." Thằng bé lẩm bẩm bằng giọng sữa, nhỏ xíu.