Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 393: Vẫn Là Đánh Vào Đầu Mới Có Tác Dụng

Cập nhật lúc: 2026-04-22 00:02:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước mấy trả cho cô , đều cơ hội, cũng dám nhắc đến mặt cô .

 

Khâu Dĩnh Văn chiếc vòng bạc rõ ràng mới hơn nhiều trong tay vài giây, gì.

 

Giờ phút gặp con gái , từ khoảnh khắc Tưởng Phục Triều nhắc đến, cô tha thiết gặp.

 

chỉ là nhớ một chuyện, chứ ngốc, rõ ràng cũng thể nhận nhiều chỗ kỳ quái đúng.

 

Sau khi bọn Hồ Dao , cô tiếp tục hỏi Đường Hạo Phi vấn đề trì hoãn.

 

"Em tìm lúc nào? Tại lừa em tên là Lục Quân Đào? Tại về nhà với em? Anh..." Khâu Dĩnh Văn nhiều chuyện rõ.

 

"Anh khốn nạn!" Giọng Đường Hạo Phi khàn khàn: "Là ghen tị, Văn Văn, ghen tị sự thiết của em với Dương Phàm, cũng tin tưởng , cho nên giấu cả em."

 

"Năm đó tìm em, nhưng em ở đó, khốn nạn, tưởng em thật sự bỏ trốn cùng Dương Phàm , bên phía Lục Quân Đào giở trò, khiến nhận tin tức của em, cũng em m.a.n.g t.h.a.i dẫn theo con gái tìm ." Đường Hạo Phi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , khóe mắt ửng đỏ.

 

Anh sợ Khâu Dĩnh Văn sẽ giống như mấy hất tay , nắm c.h.ặ.t, loáng thoáng xen lẫn vài tia bất an, lời ngập ngừng.

 

"Lúc con gái ba tuổi, em mới tìm đến bên cạnh , em... hận , Văn Văn, sai , em cho một cơ hội, cái gì cũng em." Anh gấp gáp .

 

xảy t.a.i n.ạ.n nhớ chuyện mấy năm nay, vốn dĩ chẳng gì, tính xa trong lòng sai khiến, ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu vẫn là tiếp tục lừa cô , cầu lấy hạnh phúc trong khoảnh khắc .

 

tỉnh , thể lừa dối cô nữa, thể dối với cô nữa, khổ cực cô chịu vì đủ nhiều .

 

Bao nhiêu năm nay, nhiều chuyện khốn nạn, đối với cô cũng khốn nạn như , năm đó tuổi trẻ ngông cuồng càng quá đáng hơn, đối với cô thể là lừa tiền lừa sắc, đối với cô cũng chẳng dịu dàng bao nhiêu, thường vì một chuyện nhỏ mà tranh cãi với cô .

Mộng Vân Thường

 

Sau khi bọn họ cãi , mất tích hai tháng, cô vẫn kiên quyết rời xa quê hương tìm , màng đến an nguy danh tiếng của bản .

 

thật là một phụ nữ ngốc hết t.h.u.ố.c chữa, năm đó cũng luôn cảm thấy như , cô luôn thể dễ dàng lừa, mặc dù mang một vẻ ngoài tinh minh.

 

Về "ngốc" nữa, "bỏ trốn theo ", đến bây giờ cũng quan tâm nữa, nỗi đau thấu xương hậu tri hậu giác trong lòng mới càng lúc càng rõ ràng.

 

Từ nhỏ đến lớn, việc xưa nay tùy ý bậy màng hậu quả, cũng từng chịu ấm ức gì, hiếm khi cúi đầu ai, đối với nhiều thứ đều cao ngạo khinh thường, việc chỉ cầu kết quả.

 

Khâu Dĩnh Văn ở chỗ luôn là ngoại lệ, luôn sự nhẫn tâm như đối với khác lên .

 

Thật sớm thích cô , tham luyến tình yêu của cô , năm đó xác cô , đưa cô về nhà họ Đường, cưới cô vợ.

 

Chỉ là khi còn trẻ ngại mở miệng, hổ thừa nhận, cũng để cô hiểu rõ tâm tư của như .

 

Năm đó bọn họ ở bên cũng là mơ mơ hồ hồ, từng hai chữ thích với đối phương bao giờ, bọn họ trẻ tuổi ngang bướng thường xuyên ngấm ngầm so bì với đối phương.

 

Hiểu lầm giữa bọn họ trùng trùng điệp điệp, bây giờ cho dù m.ó.c t.i.m cho cô xem, cô cũng cho cơ hội nữa.

 

Bốn năm xa cách , là rãnh sâu khó vượt qua nhất của bọn họ.

 

Anh đúng thật là nên chân thành với cô , sống với cô cả đời, chứ chỉ cầu khoảnh khắc, tình trạng của cô bây giờ, chính là cô của lúc ban đầu vẫn còn yêu , càng thể lừa dối cô như thêm một nữa.

 

Hiện giờ thành thật thú nhận với cô những điều , cô e là thất vọng về , nhưng như cũng hơn là những chuyện từ miệng khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-lai-o-thap-nien-80-co-con-voi-nguoi-dan-ong-luu-manh/chuong-393-van-la-danh-vao-dau-moi-co-tac-dung.html.]

 

Đường Hạo Phi thấp thỏm lo âu.

 

"Tại em hận ?" Tay Khâu Dĩnh Văn kéo đau, khẽ nhíu mày.

 

"Bởi vì dùng tên giả?" Cô lúc khác biệt so với ấn tượng, ánh mắt bất an mang theo cầu xin, tâm trạng phức tạp.

 

rõ cô của mấy năm thật sự vì nguyên nhân mà hận , nhưng lúc thú nhận những lời , trong lòng cô ý oán trách gì.

 

Anh ghen tị với Dương Phàm, cũng là nguyên nhân mạo danh thế thể , cô vẫn thể hiểu , thật trong chuyện của Dương Phàm cũng chút đúng, khiến an tâm.

 

"... Có thể còn vì em hiểu lầm quan hệ với phụ nữ khác?" Nhắc đến cái , Đường Hạo Phi ít nhiều chút chột , là thấy cô vẫn sắc mặt với , mới chần chừ lời .

 

Sắc mặt Khâu Dĩnh Văn khựng , ánh mắt trở nên sắc bén, lập tức rút bàn tay nắm trong tay hồi lâu , thuận đà quất một cái, giọng điệu đạm mạc nguy hiểm: "Hiểu lầm?"

 

" ! Chính là hiểu lầm!" Đường Hạo Phi thấy cô lạnh mặt, vội vàng : "Văn Văn, thật sự chỉ một em! Anh thề!"

 

"Trước cứ liếc mắt đưa tình với cái cô bán đậu phụ , thỉnh thoảng trêu ghẹo phụ nữ, em chắc chắn còn thấy cái gì !" Khâu Dĩnh Văn lạnh giọng, thảo nào của mấy năm mặt cô là cái dạng khúm núm c.h.ế.t tiệt , vẫn là nhiều chuyện với cô !

 

Đường Hạo Phi ngẩn : "Bán đậu phụ gì cơ?"

 

Anh đột nhiên nhớ cái lúc trêu Khâu Nhã Dung, nghi hoặc : "Văn Văn, em nhớ ? Em nhớ bán đậu phụ ở phố Tây?"

 

"Phố Tây? Hừ, còn chỉ một bán đậu phụ!" Khâu Dĩnh Văn hừ lạnh, cô rõ ràng là ở Vân Thành.

 

"..."

 

Đường Hạo Phi đối với nào đ.á.n.h nào căn bản rõ, thấy dáng vẻ cô lúc linh động tươi tắn đối với , trong lòng chua xót thắt , vui mừng ập đến, bao lâu đối với như .

 

"Cái cô bán đậu phụ trêu, là con gái chúng !" Anh để mặc cô đ.á.n.h, đó nắm lấy tay cô nhiễm ý giải thích: "Anh chỉ thích em Văn Văn, chỉ yêu em."

 

"... Anh đừng đột nhiên mấy lời buồn nôn như ,... con gái bao giờ đến?" Khâu Dĩnh Văn nghẹn lời, đổi sang chuyện khác...

 

Khâu Dĩnh Văn đột nhiên mất trí nhớ, là điều đều ngờ tới, Hồ Dao rời khỏi chỗ cô , nhất thời vẫn còn khó tiêu hóa.

 

"Mẹ ơi, đầu dì Dĩnh Văn cũng hỏng , uống t.h.u.ố.c t.h.u.ố.c còn đập đập mới hả ? Giống như ." Tưởng Tiểu Triều cũng quan tâm chuyện của Khâu Dĩnh Văn.

 

Cậu bé chuyện luôn thẳng thắn vô cùng, nhưng trong lời ngây thơ chân thành mang chút ác ý nào.

 

Hồ Dao khựng : "Dì Dĩnh Văn sẽ nhanh khỏi thôi... Là ai với con còn đập? Triều Triều giở trò ."

 

Cô sợ rõ với con, thằng bé sẽ chạy đập đầu Khâu Dĩnh Văn thật.

 

"Ba đó, ba với con từ lâu , Dao Dao ngốc điên dữ dội, uống bao nhiêu t.h.u.ố.c cũng hiệu quả, vẫn là đ.á.n.h đầu mới tác dụng, ba sớm thì ba đ.á.n.h , cần khác đ.á.n.h, cái gì mà phó mặc cho trời to đùng thế ..." Tưởng Tiểu Triều nhớ .

 

Nghe , Hồ Dao mím môi, trừng mắt Tưởng Hán bên cạnh một cái, còn thật sự từng nghĩ đến chuyện đ.á.n.h cô!

 

'Đồ khốn!' Cô giật lấy cuốn sổ treo n.g.ự.c , tức giận mạnh xuống.

 

 

Loading...