Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 258: Muốn Đãi Ngộ Giống Nhau
Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:14:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh chỉ đ.á.n.h Khâu Nhã Dung một , ngờ cô bé nhớ đến tận bây giờ.
"Ai với con những lời ?" Đường Hạo Phi dịu giọng hỏi, mỉm cô bé, nhưng đáy mắt là một mảnh âm u.
Cô bé đột nhiên những lời như , chắc chắn là ai dạy, với cô bé những lời như thế.
Không thể nào là Khâu Dĩnh Văn, Khâu Dĩnh Văn sẽ với cô bé những điều .
"Dì bán đậu hũ ạ." Khâu Nhã Dung thẳng thắn , hiện giờ đều gọi là chị bán đậu hũ nữa, bởi vì mấy cô bé và Khâu Dĩnh Văn ngang qua sạp đậu hũ của cô , cô đều tỏ thái độ với Khâu Dĩnh Văn.
Kẻ "bắt nạt" Khâu Dĩnh Văn, dù đến mấy Khâu Nhã Dung cũng sẽ thích.
"Đứa bán đậu hũ nào mà lắm mồm thế?" Đường Hạo Phi nghĩ nửa ngày cũng nhớ , đó nhờ Khâu Nhã Dung tiếp tục nhắc nhở, mới chút ấn tượng.
Cái con mụ bán đậu hũ đó não cũng thành đậu hũ luôn ? Anh nửa cắc quan hệ nào với cô ! Nếu là mấy phụ nữ vây quanh đây lắm mồm thì còn thể hiểu , chuyện của hai con Khâu Dĩnh Văn và thì liên quan cái quái gì đến cô !
"Ba đối xử với con chắc chắn là vì con là con gái ba, ba còn thể đối xử với con gái khác ? Con vốn dĩ là con gái ba mà." Đường Hạo Phi nhẹ giọng dỗ dành cô bé: "Trước đây đ.á.n.h con, là vì ba thương, con đ.á.n.h trúng vết thương của ba nên ba mới đ.á.n.h đòn con đúng ?"
Khâu Nhã Dung mím môi gật đầu, ngũ quan tinh xảo nhỏ nhắn nhíu : "Con, con đ.á.n.h ba đau ạ?"
Ánh mắt nhỏ của cô bé nhuốm vẻ mờ mịt và vài phần áy náy quan tâm.
Đường Hạo Phi ánh mắt của cô bé đến mềm lòng: "Bây giờ đau nữa, ba khỏi ."
Con gái bây giờ cũng xót ! Chuyện tày trời! Chuyện nhỏ bằng hạt vừng là gì, để cô bé đ.ấ.m hai cái cũng c.h.ế.t .
"Chú Hạo Phi lợi hại lắm, sợ đau ." Tưởng Tiểu Triều xen , với Khâu Nhã Dung đang chút căng thẳng suy nghĩ, bảo rằng Đường Hạo Phi đây thương gì cũng hé răng.
"Là... là chuẩn men!"
"Đó là đương nhiên, chú của cháu xưa nay chuẩn men." Đường Hạo Phi vỗ đầu nó, đắc ý, nhưng nghĩ đến việc nó nãy mặt Khâu Nhã Dung, bực đ.á.n.h m.ô.n.g nó hai cái.
E là chính cái thằng nhãi ranh suốt ngày mặt Khâu Nhã Dung, cho Tưởng Hán, so sánh tới so sánh lui, mới khiến Khâu Nhã Dung thích Tưởng Hán như ! Còn hơn cả ba như !
"Ba ơi, chú Hạo Phi đ.á.n.h con!"
Đường Hạo Phi đ.á.n.h m.ô.n.g Tưởng Tiểu Triều xong, nó tức giận bưng bát chạy về mách Tưởng Hán, Đường Hạo Phi là đ.á.n.h đòn nó nhiều nhất ngoài ba nó , đáng ghét.
"Mày đ.á.n.h là ." Tưởng Hán thái độ qua loa.
"Chú cho con đ.á.n.h." Tưởng Tiểu Triều nào mà chẳng ý nghĩ , chỉ là thực hiện , nếu thật sự để nó đ.á.n.h , nó chẳng đến mách Tưởng Hán .
Mộng Vân Thường
"Mày ghi sổ , đợi nó già thì đ.á.n.h ." Tưởng Hán chậc lưỡi.
Mắt Tưởng Tiểu Triều sáng lên, thuyết phục: "Vâng ạ, con đợi chú Hạo Phi biến thành ông lão sẽ đ.á.n.h đòn chú ."
"... Anh đừng dạy con cái !" Hồ Dao lên tiếng, bất đắc dĩ liếc Tưởng Hán.
" đấy chị, Hán ca dạy Tiểu Triều mấy thứ , còn..." Triệu Gia Hành hùa theo.
"Muốn rể nhà thì mày cứ thẳng!" Tưởng Hán nhạt giọng ngắt lời .
Triệu Gia Hành câm nín trong một giây, câm, an phận ăn cơm của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-lai-o-thap-nien-80-co-con-voi-nguoi-dan-ong-luu-manh/chuong-258-muon-dai-ngo-giong-nhau.html.]
Cậu thật sự tin Tưởng Hán sẽ chuyện thất đức như với ! Ném cho "nữ thổ phỉ" lớn tuổi nhắm trúng nhan sắc của .
"Lần ?" Hồ Dao gặng hỏi.
"Không gì, Hán ca uống say ở ngoài tìm chị khắp nơi, tìm thấy nên nổi cáu." Triệu Gia Hành nuốt lời định , ngược còn đỡ cho Tưởng Hán vài câu.
Cậu cũng thật sự thấy Hồ Dao và Tưởng Hán , cố ý châm ngòi mối quan hệ của hai , chẳng qua là Tưởng Hán đôi khi quá đáng và vô lý, nhịn mới đ.â.m thọc mặt Hồ Dao thôi.
Bây giờ ai mà chẳng quan tâm Hồ Dao đến mức nào, hận thể cũng nhét Hồ Dao túi.
Cậu chẳng qua chỉ mấy chuyện nhỏ nhặt vô thưởng vô phạt thôi.
Cứ lấy chuyện của nhà họ Hứa mấy ngày mà , Hứa Khiết Oánh để cho tên lưu manh côn đồ nào đó tên chiếm tiện nghi mất sự trong trắng, cả nhà còn đổ oan lên đầu Tưởng Hán.
Sau đó Tưởng Hán xử lý, những nhà họ Hứa hôm đó tìm Hồ Dao gây rắc rối đều nhốt tù, Hứa Khiết Oánh còn tìm đến , giúp cô chứng giả vu oan cho Tưởng Hán, bức thư đó cô cho Tưởng Hán, mà là Tưởng Hán cho cô hẹn cô ngoài.
Triệu Gia Hành từng thích cô , cũng từng theo đuổi cô , nhưng cô cứ thả thính mà cho câu trả lời chắc chắn, đúng là coi như một thằng ngốc đ.â.m đầu phụ nữ, nửa điểm tư tưởng lý trí của riêng .
Cậu và Tưởng Hán bình thường mấy "hòa hợp", thoạt quan hệ cũng chẳng . Tưởng Hán tuy thường xuyên đ.á.n.h , nhưng cũng tận tay chỉ dạy nhiều thứ, giao - một đứa trẻ mồ côi - cho Lưu nãi nãi chăm sóc, năm đó mới mười tuổi, Tưởng Hán mười chín tuổi bụng nhặt về.
Lý do Tưởng Hán năm đó là vì giống con ch.ó c.h.ế.t của !
Câu khiến nhớ mãi đến tận bây giờ!
suy cho cùng vẫn nhớ ân tình của Tưởng Hán, Hứa Khiết Oánh bảo hại Tưởng Hán, đúng là nghĩ đến hỏng cả não .
Lúc đầu Hứa Khiết Oánh và Tưởng Hán quen , tưởng chỉ là một đứa trẻ mồ côi vì tiếp cận cô nên mới đến xưởng than nhà cô việc, đối với lúc nóng lúc lạnh, ở trường học càng tránh như tránh tà, quan hệ của và Tưởng Hán, còn xảy chuyện đó, liền bắt đầu sà lòng , thật là đạo đức giả!
Triệu Gia Hành cũng đang nghi ngờ ngay từ đầu để mắt tới cô .
Chắc vẫn là do nhan sắc thu hút sự chú ý, đợi đến khi thực sự bộc lộ bản chất rõ , chút nhan sắc đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Tưởng Hán thì may mắn cực kỳ, tìm Hồ Dao một vợ xinh tấm lòng và tính cách .
Sau cũng sẽ tìm một như !
Triệu Gia Hành lén lút nghĩ.
Hồ Dao đang nghĩ gì, cũng chính là hình mẫu tìm vợ của . Tưởng Hán mà suy nghĩ , càng sẽ đa nghi nghĩ nhiều hơn, e là mắng là đồ súc sinh biến thái, đ.á.n.h cho một trận bắt tránh xa Hồ Dao .
"Anh gắp cho Triều Triều là , em trẻ con." Hồ Dao thấp giọng, Tưởng Hán gắp miếng thịt cá nhặt sạch xương bát , hờn dỗi , ánh mắt của bao cô thấy ngại ngùng.
So với sự ngại ngùng của cô, Tưởng Hán vô cùng ung dung bình tĩnh.
Những khác thấy, cũng trêu chọc tỏ vẻ họ đầu tiên thấy, Tưởng Hán đây cũng đồ ăn cho cô và Tưởng Phục Triều như .
Mấy năm đó Hồ Dao ngốc, coi như trẻ con, mỗi khi đến bữa ăn, đồ ăn xương xương dăm, cô đều cùng Tưởng Tiểu Triều ngay ngắn cầm thìa đợi Tưởng Hán gỡ xương nhặt xương dăm trộn cơm cho ăn, đợi lâu còn giục.
Lúc đầu Hồ Dao sẽ tự ăn cơm tự cầm xương gặm thịt ăn, nhưng thấy Tưởng Tiểu Triều đãi ngộ hầu hạ ăn cơm , cô cũng quấn lấy Tưởng Hán đòi giống y hệt.
Tưởng Hán cô ồn đến hết cách, nào cũng đen mặt kiên nhẫn xé thịt gỡ cá bỏ bát cho hai con, còn chia lượng bằng cho cả hai, nếu ầm ĩ. Sau Tưởng Phục Triều lớn hơn một chút thể tự ăn cơm, Tưởng Hán mới coi như giải phóng, giúp đứa nào cả.
Sau đó lâu Hồ Dao cũng khỏi bệnh.