Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 123: Như Bị Trúng Tà
Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:54:29
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ mày mới bệnh! Cút!” Đường Hạo Phi ý tứ trong lời của , mỗi khi nghĩ đến Khâu Dĩnh Văn là bốc hỏa, Tống Tứ Khải càng thấy khó chịu.
“Phụ nữ đời c.h.ế.t hết ? Mày tìm chạy đến Vân Thành tìm? Còn tìm em gái của Khâu Dĩnh Văn, mày bệnh !”
Anh c.h.ử.i c.h.ử.i vợ , Tống Tứ Khải lập tức chịu nổi nữa, vốn dĩ vì nể mặt Đỗ Tịch Mai đ.á.n.h thành thế nên dạo mới nhịn , bây giờ thì nhịn nữa.
“Rốt cuộc là ai bệnh! Mày còn nhớ thì thẳng , suốt ngày âm hiểm biến thái lén lút, mày đ.á.n.h thì ai đ.á.n.h! Là bọn tao cắm sừng mày ? Suốt ngày tìm tính sổ, tìm tính sổ, đối mặt với thì một tiếng rắm cũng dám thả, nào mà tính sổ! Về nhà còn tìm em trút giận như ch.ó điên! Ông đây nhịn mày lâu lắm !”
“Mày thần kinh ! Tao Dung Dung giống mày ! Nói mấy ? Cái đôi mắt c.h.ế.t của mày giống hệt con bé, mày mù ? Suốt ngày ở đó gã đàn ông hoang dã, gã đàn ông hoang dã như trúng tà, cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt của mày năm đó mà đụng ? Mày tự nghĩ ? Não mày ch.ó ăn ?!”
“Mẹ tao sai, chơi với loại như mày lâu, não cũng thoái hóa !”
“Còn tao đến Vân Thành tìm vợ, tao cảm ơn mày nhé! Tao lúc đó mày sống c.h.ế.t chịu để tao theo lô hàng đó, hóa là nơi đau lòng của mày !”
Tống Tứ Khải chỉ mặt mắng xối xả, đúng là nhịn ăn nhịn uống còn hơn nhịn , từ khi Khâu Dĩnh Văn xuất hiện, cả cứ như mất hồn.
Đường Hạo Phi sững .
Năm đó xuống nông thôn dùng phận của , năm theo Tưởng Hán và Hứa Quang Lương lêu lổng, đ.á.n.h ngoài đường đưa đồn uống , ông cụ chuyện liền dùng tốc độ nhanh nhất ném xuống nông thôn lao động cải tạo, cho một xu, để tự sinh tự diệt.
Anh dùng suất của một cháu bên nhà mợ, tên là Lục Quân Đào, đó bệnh gì đó, sức khỏe lắm, xuống nông thôn lao động chịu nổi, nhưng suất của ban chỉ đạo khu phố rơi nhà , gia đình liền nghĩ đến mợ của Đường Hạo Phi, bà giúp đỡ, ông cụ Đường cũng đang ném Đường Hạo Phi xa một chút.
Cứ thế, mang phận Lục Quân Đào xuống nông thôn chịu khổ, uất ức tủi .
Hai năm đó đang ở độ tuổi ngỗ ngược, ngang tàng nhất, xuống nông thôn cũng yên phận, việc chính chẳng , nào điểm danh phê bình cũng tên .
Người nhà họ Đường hai năm đó thật sự nhẫn tâm thèm để ý đến chút nào, khi ném lục soát sạch sẽ thứ giá trị , còn với ai là xuống nông thôn, đám em Tưởng Hán lúc đầu còn !
Năm thứ hai, quen Khâu Dĩnh Văn.
Thực gặp cô nhiều , cô trông bắt mắt, trong đám đông thể thấy ngay, giống như hồ ly tinh.
Người khác cũng về cô như , cô là tiểu hồ ly tinh do mất của cô sinh , đợi thêm một thời gian nữa gả , e rằng cũng là an phận.
Nghe qua đời của Khâu Dĩnh Văn cũng là một phụ nữ vô cùng xinh , mất năm Khâu Dĩnh Văn mười tuổi, là do cha cô lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t, nguyên nhân rõ, đa đều đoán là của Khâu Dĩnh Văn ngoài quyến rũ đàn ông, tin đồn lan truyền xôn xao.
Anh lang thang phố, mấy bà tám những lời đồn thổi khó về cô, bộ ác ý đều nhắm Khâu Dĩnh Văn khi đó vẫn còn là một cô bé.
Có một buổi tối, ở bưu điện để đợi thư hồi âm của Tưởng Hán, từ ban ngày đợi đến tối, kết quả nhận một lá thư chế giễu của , bên trong một đồng xu nào, cuối thư mới tiền lỗ hết , cũng còn một xu, lúc đó chỉ g.i.ế.c .
Gió lạnh thổi khiến vô cùng t.h.ả.m hại.
Khâu Dĩnh Văn… coi là ăn mày, cho một miếng bánh đường.
Vì món nợ ân tình của miếng bánh đường đó, một đ.á.n.h một tên lưu manh lời bậy bạ về cô ngay phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-lai-o-thap-nien-80-co-con-voi-nguoi-dan-ong-luu-manh/chuong-123-nhu-bi-trung-ta.html.]
Cô thấy, coi là chính nghĩa.
Ban đầu đúng là lừa dối cô một cách cà lơ phất phơ và khốn nạn, nhưng ban đầu chỉ lừa tiền của cô thôi! Đợi Tưởng Hán trả tiền cho , sẽ trả cho cô gấp mười !
Sau từ lúc nào chút mất kiểm soát, từng nửa thật nửa đùa với cô rằng thực , cô tin, đối với ngày càng hơn, trong đôi mắt xinh rạng ngời chỉ hình bóng của , cuối cùng cũng động lòng với cô.
Dần dần cũng học cách đối với cô, khác cô một câu, cũng chịu khi cô chuyện nở một nụ với đàn ông nào khác ngoài .
Anh thể phủ nhận rằng năm đó thật sự thích cô, bao giờ thích một cô gái nào như , cô là đầu tiên.
Mộng Vân Thường
Tính chiếm hữu của đối với cô ngày càng sâu sắc, chỉ trái tim cô, mà còn cả con cô.
Khi cô và gã thanh mai trúc mã qua ngày càng thiết, còn rõ ràng chuyện giấu , kiểm soát cơn ghen tuông ngập tràn, vụng về chiếm lấy thể cô.
Cô từ chối, chỉ run rẩy hỏi đối với cô cả đời .
Anh chân thành hứa hẹn.
Anh sẽ.
Sau khi thành thật trao cho , mối quan hệ của họ càng thêm mật, cũng thẳng thắn với cô về phận thật của , nhưng sợ cô sẽ tức giận, nên do dự quyết.
Trong thời gian ngắn do dự đó, họ còn cãi một trận, là vì gã thanh mai trúc mã c.h.ế.t tiệt của cô, cô luôn bảo vệ , thích một câu nào!
Sau ông cụ xảy tai nạn, xe đụng, trọng thương hôn mê bất tỉnh, nén cơn tức giận, khi về nhà vẫn tìm cô một chuyến, ai ngờ thấy cô và gã thanh mai trúc mã ở cùng !
Anh âm u khó chịu, trực tiếp về nhà họ Đường, bỏ mặc cô đầy hai tháng, khi thì tin cô bỏ trốn cùng gã thanh mai trúc mã ! Anh tìm khắp cả An Thành, nửa năm đó về về bao nhiêu , cô một , cha của gã thanh mai trúc mã ngừng c.h.ử.i rủa Khâu Dĩnh Văn quyến rũ con trai họ, xúi giục hủy hôn bỏ trốn, nhà họ Khâu cũng mắng Khâu Dĩnh Văn hổ.
Mọi đều như , trong lòng tin, nhưng mất tin tức của cô, thậm chí còn hỏi thăm cả bên Lục Quân Đào, cũng …
Anh nhớ dáng vẻ cô nhiều bảo vệ gã đàn ông hoang dã và đối đầu với , cuối cùng cũng chấp nhận sự thật rằng cô cắm sừng !
Anh tức giận đến sôi m.á.u, lòng tự trọng cũng đả kích nặng nề, bao nhiêu năm nay luôn thuận buồm xuôi gió, cô dựa cái gì, dựa cái gì mà đối xử với như !
Chỉ là phụ nữ thôi, bao nhiêu mà chẳng ! Người nào mà ngoan ngoãn lời hơn cô! Người nào mà an phận hiểu chuyện hơn cô!
Dù kết hôn lấy vợ, cũng sẽ tìm loại như cô!
quỷ tha ma bắt, chỉ hứng thú với loại phụ nữ giống hồ ly tinh, nhưng thêm hai ngày vô cùng chán ghét, còn xuống tay ! Thế nên đổi đến khác, đổi một thuận mắt, thể xuống tay.
Bốn năm trôi qua, gần như quên mất phụ nữ c.h.ế.t tiệt Khâu Dĩnh Văn , ai ngờ cô tự chạy đến mặt ! Chính là nhớ chiếc mũ xanh mà cô đội cho !
Vừa nghĩ đến việc trao trọn tấm chân tình cho ch.ó, chỉ hận thể bóp c.h.ế.t cô! Bây giờ nghĩ , vẫn vô cùng oán hận cô.