Thứ hai luôn luôn là ngày bận rộn nhất, nhưng tuần này lại đặc biệt bận hơn những ngày thứ hai khác, Vưu Gia cảm thấy mình sắp biến thân thành con quay, 9 giờ sáng cô muốn vào WC, nhưng bây giờ là 11 giờ rồi mà đến cạnh cửa của WC cô cũng chưa sờ đến được.
Trong lúc bàng quang báo động kịch liệt, cô nghe người nhà bệnh nhân ngờ vực dò hỏi, bị tiền bối thúc giục viết kết quả kiểm tra phòng… Rất nhiều tin tức oanh tạc vào đầu cô khiến cô thấy đầu mình choáng váng, làm cô có cảm giác mình sắp siêu thoát.
“Vâng, anh cứ nói, từ từ nói, không nóng nảy.”
Có lẽ người kia chưa từng gặp bác sĩ nào có thái độ tốt như vậy, anh ta híp mắt liếc nhìn tấm thẻ trên n.g.ự.c cô, thấy ba chữ thực tập sinh thì không biết nghĩ đến cái gì, anh ta gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ: “Thôi, nói với cô cô cũng không hiểu, gọi chủ nhiệm của cô đến đây nói chuyện với tôi.”
Người nhà ở bên cạnh phụ họa: “Bệnh viện làm ăn kiểu gì không biết, dám thả người không biết gì ra làm việc, đúng là mưu tài hại mệnh.”
Vưu Gia thậm chí còn cười tươi hơn, cô dùng giọng điệu bình tĩnh, thong thả kiên định trả lời: “Hôm nay chủ nhiệm chúng tôi có mười bốn lịch phẫu thuật, có thể ra khỏi phòng phẫu thuật hay không còn khó mà nói, nếu anh thật sự muốn gặp ông ấy thì xin kiên nhẫn một chút.”
Người kia nói: “Nhìn mà xem, lại đùn đẩy.”
Sau đó hùng hổ rời đi.
Vưu Gia cảm thấy mình biến hư, trước kia gặp phải chuyện này cô đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ không giải quyết tốt được, bây giờ lại học được nói lời trào phúng ẩn ý rồi.
Lúc này cô còn suy nghĩ, nếu sau này Lục Quý Hành đóng bộ phim về ngành y, cô có thể cung cấp không ít tư liệu sống, nhưng có lẽ quay ra cũng không ai muốn xem. Tất cả đều là mấy việc sốt ruột.
Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, vài nét bút ít ỏi có thể viết hết vui buồn tan hợp, người ác sẽ có báo ứng, chính nghĩa sẽ được mở rộng.
Nhưng đối với cuộc sống, nếu nghệ thuật là Espresso, vậy cuộc sống chính là là nước Coca, bạn xem vô số bọt dâng lên từ bên dưới, nhìn như rất náo nhiệt nhưng thực tế lại rất nhạt nhẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-dau-zawh/chuong-72.html.]
Thật ra đều không phải chuyện gì tội ác tày trời, nhưng nơi như bệnh viện bận quá thành ra rối loạn, người mà vội vàng là ác ma che giấu trong lòng sẽ dễ dàng nhô đầu ra.
Hôm nay phẫu thuật mấy lần, Vưu Gia rửa tay nhiều đến mức trầy da.
Cô may mắn vì vẫn có chút thời gian để ăn cơm trưa, Chu Dương thảm hơn, hai người ngẫu nhiên gặp được ở nhà ăn, tán thưởng nhau nên trao đổi cho nhau miếng thịt.
Đùi gà đổi cá chiên.
Đã mệt như thế mà Chu Dương vẫn còn sức tám chuyện: “Trên mạng truyền chân tướng Chu Thiến bị đuổi ra khỏi đoàn phim, sao lại thế ngày, có người hại chồng em à?”
“Dạ?” Đầu óc Vưu Gia không tỉnh táo, cô sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, vừa nhai thịt bò vừa lắc đầu nói: “Không rõ ràng lắm.”
Cô bỗng nhiên cảm thấy nuốt không trôi.
Chu Dương nhìn sắc mặt cô sau đó không hỏi nữa, tuy rằng trực giác nói cho chị ấy hơn phân nửa là người nổi tiếng nhiều thị phi, đây là chuyện không thể tránh khỏi.
Bất kỳ việc gì đều có chẳng may… Huống hồ, bị người phê bình thì dù thật hay giả cũng là chuyện không hay.
Chị ấy nhìn Vưu Gia, bỗng nhiên vỗ mạnh bả vai cô: “Không sao đâu, đẳng cấp của Chu Thiến căn bản không thể bằng Lục Quý Hành, người ăn dưa cũng không ngốc như vậy, sao có thể sẽ tin cô ấy và Lục Quý Hành có gì với nhau.”
Vưu Gia vội vàng và hai miếng cơn, chỉ nhớ rõ lúc sáng khi Lục Quý Hành lái xe đưa cô đến bệnh viện, cô ngồi trên ghế phụ lướt mạng, bỗng thấy một tin tức đăng từ hai giờ sáng mà vẫn đang được thảo luận nhiều:
Ngày gần đây, web drama [Chư thần Thượng cổ] phát sóng, vài vị diễn viên chính cũng được chú ý, khả năng một số fans cũng nhân ra rồi, nữ số 2 sớm định ra là Chu Thiến đột nhiên âm thầm mai danh ẩn tích. Thượng Cổ đã trải qua rất nhiều phong ba đổi diễn viên, nhưng mỗi nhân vật thêm vào hay thay đổi đều sẽ có lý do, chỉ riêng Chu Thiến rời đi là thật sự im lặng không có tin tức. Lúc trước có nhiều tin nói rằng cô ấy bị cấm sóng, ngày cân đây có người biết tin nói rằng nguyên nhân là vì cô ấy dan díu với nam nghệ sĩ đang nổi như mặt trời ban trưa.