Vào lúc ban đêm, Lục Quý Hành tiếp tục gian khổ phát sóng trực tiếp một tháng một lần, bỗng nhiên một con mèo đen nhảy lên bàn của anh.
Đại Bạch ngửi màn hình, cả mặt mèo gần như chiếm hết toàn bộ camera, đồng tử màu vàng co rụt lại, sau đó chậm rãi giãn ra, nó quan sát một lát, có lẽ không thấy có gì thú vị bèn quay người nhảy tới khuỷu tay Lục Quý Hành, ngửa đầu mềm mại kêu meo meo với anh, đoán là đó đang nói “Cái thứ gì đây, thật nhàm chán”, sau đó ngã xuống lòng anh, cuộn trò híp mắt, không coi ai ra gì ngáp một cái thật to.
Khung bình luận từ “A Tôn Vương nhãi con, mẹ yêu con!!!” Biến thành “A a a a a a buông con mèo kia ra, đến với em này!”
“Tôi nhận ra nó, má, đây không phải Đại Bạch nhãi con à?”
“Bị anh mình túm về nhà lúc nào.”
Đây chính là chân thân của Nam Hoàng mà!
Một nam chính khác của bộ phim tên là Tưởng Thần, ngũ quan cũng không xuất sắc, là diễn viên đã có tuổi, trước khi ảnh tạo hình được tung lên, không ít người nói Nam Hoàng quá xấu, bởi vì bộ phim này không giống những bộ phim khác, là thế giới quan và hình tượng nhân vật có trước, đại khái là mấy năm gần đây, loại phim thế này không có nhiều phim thế này, cũng không có mấy phim xuất sắc, cho nên khi nó đột nhiên xuất hiện khiến cho mọi người cảm thấy khá mới mẻ, lúc ấy không ít người tỏ vẻ chờ mong, tham dự thảo luận, người được mong chờ nhiều nhất lại không phải Đại La Vương Tôn đang nổi tiếng mà là Nam Hoàng, đây là người mưu mô thật sự, một kẻ giỏi bày mưu lập kế từ thời Viễn Cổ, hiểu âm thầm không đánh mà thắng, lấy đầu người từ xa, khí chất không tầm thường, là nhân vật tàn nhẫn.
Sau đó khi tạo hình được tung ra, tất cả mọi người đều kháng cự, diễn viên quá già rồi, trước nay Tưởng Thần là người ôn hòa không tranh, thế nào cũng không tưởng tượng ra anh ta diễn một sát thần diệt thế, còn có trí tuệ vô thượng bày mưu tính kế. Loại khí thế này căn bản không thể nhìn thấy từ người anh ta.
Nhưng có lẽ đoàn phim này am hiểu lật ngược tình thế, từng giây từng phút đều xoay ngược lại, dù sao bây giờ người xem nhìn thấy Tưởng Thần đều là “Hoàng của em! Hoàng của em! Hoàng của em! Mẹ ơi quá đẹp trai.”
Tưởng Thần dùng kỹ thuật diễn xuất thần của mình bắt được một đám mê muội, từ một diễn viên có tuổi bị nâng lên thành người có độ nổi tiếng như thành niên non tơ, gần đây danh tiến ngày càng cao hơn.
Chú mèo Đại Bạch này cũng nước lên thì thuyền lên, làm một chú mèo diễn viên, nó cống hiến cho bộ phim không ít dễ thương và lưu lượng, hậu trường của nó được chia sẻ với số lượng kinh người, thậm chí có cả fandom.
Thậm chí có người còn liên lạc với đoàn phim, bỏ số tiền lớn xin địa chỉ của Đại Bạch để gửi cá khô cho nó cả đời.
Quả thật là cảm động trời đất, mèo giới nhân vật nổi tiếng trên mạng.
Fans đã lập kế hoạch tặng giải thưởng vai phụ tốt nhất cho đồng chí Đại Bạch.
Không ngờ bây giờ lại thấy nó ở chỗ Lục Quý Hành, điều này đúng là niềm vui ngoài ý muốn.
Trong khoảng thời gian ngắn, không biết chỗ nào truyền tin tức ra, chẳng bao lâu người xem phát sóng trực tiếp đã tăng chóng mặt, nhóm người hút mèo cuồng ma đã đến chiến trường.
Lục Quý Hành đành phải kéo camera xuống thấp, nhắm thẳng vào Đại Bạch, nắm hai chân nó nói: “Nào, Đại Bạch, chào hỏi một cái, người hâm mộ của mày đến rồi.”
Anh giải thích: “Đại Bạch là mèo hoang, vốn muốn đưa người khác nhưng sau tôi ôm nó về, vợ tôi nói muốn nuôi, khả năng sau này nó sẽ ở lại nhà tôi.”
Động tác nắn chân có lẽ làm Đại Bạch nhớ tới hành vi nào đó mà loài người ngu xuẩn đã làm với nó, nó nhe răng trợn mắt với Lục Quý Hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-dau-zawh/chuong-70.html.]
Khung bình luận cười muốn điên rồi.
“Nam Hoàng: Ông là mèo, không ăn cơm chó, đồ tồi!”
“Nam Hoàng: Sát thần, ông là sát thân, loài người ngu xuẩn này!”
“Ha ha ha ha ha ha Hoàng của tôi đã bị tổn thương lòng tự trọng.”
“Đại Bạch: Ông siêu hung!”
“Đau lòng anh tôi, bây giờ địa vị của anh trong nhà ngày càng thấp, về sau có con anh chính là người có địa vị thấp nhất trong nhà ha ha ha ha!”
“Bé con không phải sợ, bé chính là trẻ hư plus, phiên bản nâng cấp, không sợ!”
“A Tôn Vương và Nam Hoàng quyết đấu, có vé mới được vào xem, mua đi mua đi! Tôi chọn Hoàng của tôi, Hoàng của tôi thiên thu vạn đại!”
“Bên trên nói chuyện cẩn thận một chút, là A Tôn Vương của tôi không cầm đao lên được hay là bồ phiêu rồi?”
“…”
Lục Quý Hành bật cười khi thấy dáng vẻ hung dữ của Đại Bạch, đại khái là nhớ tới chuyện ngốc nghếch người nào đó làm, nghe nói còn dọa nó một hồi, anh đành phải sờ cái đầu béo của Đại Bạch.
Anh nói: “Xin lỗi, có người phát rồ dọa nó một hồi, lại hại nó chịu tội thay, chắc bây giờ đang còn bực bội!”
“Nha nha nha nha, ai nha!”
“Anh không khoe khoang một chút là khó chịu đúng không?”
“Có phải mình nghe nhầm rồi không? Anh muốn quỳ mì ăn liền hay quỳ sầu riêng, anh tự chọn một cái đi!”
“Ha ha ha ha, d*c vọng cầu sinh yếu quá đó anh!”
“…”
Lục Quý Hành ở thư phòng, Vưu Gia vốn đang nghiên cứu ca bệnh, lúc này cô đến đây tìm sách, thấy anh đang phát sóng trực tiếp thì rón rén bước đi.
Kệ sách rất cao, từ nền đất đến trần nhà, một ít sách không thường đọc sẽ để ở cao nhất, Vưu Gia kéo thang đến, kết quả mấy quyển sách đó ở quá cao, cô chỉ có thể cực khổ dịch tới dịch lui.
Sau đó Đại Bạch thành công bị cô hấp dẫn, hai mắt đảo loạn, như là đang nghĩ rốt cuộc cô đang làm gì, sau đó lao đi như hổ đói vồ mồi…