Nghe nói biên kịch là một cây bút lão thành đã viết cả trăm kịch bản, bút lực này, sức tưởng tượng này khống chế giả thiết nhân vật thật sự xuất thần nhập hóa.
Vì thế các fans đều khen lên trời, trước giờ giới giải trí luôn là nơi có ba điểm thì khen thành mười hai điểm, tình huống trước mắt chính là dù khen thế nào cũng không thể biểu đạt được sự tán thưởng trong lòng.
Ngày nào Vưu Gia vào phòng cũng có thể nghe thấy các fans của Lục Quý Hành nắm tay hô to: “Con trai, lên đi! Ma ma yêu con!”
Vưu Gia cảm thấy… Tâm trạng… Hơi phức tạp.
Anh, một người đàn ông 27 tuổi, vì sao còn đối xử với anh như vậy.
Chu Dương nói đây là trào lưu mới, một đồ cổ thoát ly quần chúng như em không thể hiểu được. Tuy tuổi tác anh đã lớn, nhưng anh trẻ hơn tuổi mà Diễn một thiếu niên phản nghịch hoàn toàn không thấy miễn cưỡng.
Sau đó ngó trái ngó phải Vưu Gia, vẻ mặt vô cùng đau đớn nói: “Đời trước em cứu vớt hệ Ngân Hà à?”
Vưu Gia: “…” Sao cô nghe không giống đang khen mình gì cả.
…
Cuối tuần Vưu Gia rất lười nhác, không muốn đi bất cứ đâu, chỉ cần ở trong nhà đọc sách xem phim đã rất thích ý rồi.
Ăn xong bữa sáng, Lục Quý Hành tiếp tục xem kịch bản của anh, Vưu Gia thì nằm ngủ trong lòng anh, tay anh vỗ về đầu cô như đang vuốt lông thú cưng.
Vưu Gia mơ màng đập tay anh: “Em có phải Đại Bạch đâu.”
Bấy giờ Lục Quý Hành mới nhớ tới một chuyện, anh cúi đầu gảy tóc cô: “Anh ôm Đại Bạch về theo, em có muốn nuôi không? Nếu em nuôi anh sẽ để lại, không thì anh đưa cho mẹ.” Con mèo kia lớn tuổi nhưng rất thông minh, anh không muốn bỏ.
Vưu Gia xoay tròn đôi mắt, cô chính xác túm được n.g.ự.c áo anh: “Nuôi!”
Lục Quý Hành gạt đôi tay đang làm loạn của cô xuống, ấn cô vào lòng: “Ừ, ngủ đi! Nó đang ở chỗ anh Mạch, anh nói anh ấy chiều mang nó đến đây.”
Vưu Gia mơ màng ngủ, tư thế này khiến eo không thoải mái, ngủ được một hồi cô bắt đầu rầm rì, gặm cắn tay anh như cho hả giận.
Lục Quý Hành cạn lời, sau đó thong thả xoa eo cô.
Vì thế khi Vưu Gia nửa mộng nửa tỉnh, cô nghe thấy anh hỏi: “Chỗ này à?”
Cô hàm hồ gật dầu, vòng eo được bàn tay dày rộng của anh xoa nắm cuối cùng cũng không kháng nghị nữa.
Cô ngủ một giấc là ngủ liền bốn năm giờ, khi tỉnh lại thì thấy mình đang ở trên giường, một con mèo mở to đôi mắt xanh ngồi trên đầu cô, thấy cô mở mắt, nó lập tức duỗi móng vuốt thử chạm lên mặt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-dau-zawh/chuong-69.html.]
Vưu Gia nén khí, sau đó thở mạnh một tiếng “Ha!”
Đại Bạch lập tức xù lông, cái đuôi duỗi ra thẳng tắp, người cong lên, đồng lên lùi về sau chừng hai bước.
Vưu Gia ôm chăn lăn nửa vòng, cười đến ch ảy nước mắt.
Nếu Đại Bạch có thể nói, chắc hẳn nó đặc biệt muốn mắng cô một câu: “Nhân loại ngu xuẩn.”
Khi Vưu Gia rời giường ôm Đại Bạch ra ngoài, anh Mạch đã rời đi từ lúc nào, trong phòng có rất nhiều đồ dùng và thức ăn cho mèo, chậu cát, đồ chơi, nhà….
Lục Quý Hành để lại tin nhắn, nói anh có việc phải đến công ty một chuyến, có lẽ anh và anh Mạch đi cùng nhau.
Vưu Tĩnh Viễn nhắn hỏi cô có muốn ra nước ngoài chơi mấy ngày không.
Cô cầm điện thoại gõ một hàng chữ: Anh chưa tỉnh ngủ đúng không, em còn phải đi làm đấy!
Vưu Tĩnh Viễn không trả lời lại, cũng không biết phát bệnh gì. Vưu Gia đã không gặp anh ấy một thời gian, cô vẫn còn muốn tóm được anh để dò hỏi những tin đồn kia nữa! Không biết cái cô Chu Thiến kia thế nào, cũng không biết có phải mang thai thật không. Cô không thích nghe ngóng tin đồn của người không quen biết, nhưng liên quan đến ông anh già nhà cô thì không tránh được tò mò.
Nếu thật là con của Vưu Tĩnh Viễn, vậy thì Vưu Gia cũng thật sự phải nói một tiếng với Vưu Tĩnh Viễn: Trâu bò!
Cô ném điện thoại sang bên sau đó đến tủ lạnh ấy một lọ sữa chua, cắm ống hút hút sữa, dì dọn ghế ngồi ở ban công lột hạt đậu, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn cô, nói một câu chưa mất giọng địa phương: “Mới dậy đã lấy uống đồ trong tủ lạnh, A Quý mà biết thế nào cũng nói cháu!”
Vưu Gia làm tư thế xin khoan dung: “Trời biết, đất biết, dì biết, cháu…”
Một chữ cuối cùng còn chưa nói xong thì bị tiếng mở cửa cắt ngang.
Lục Quý Hành vào nhà, anh chỉ dùng ba giây để đổi giày, đang lúc vừa đi vừa kéo cà vạt thì đụng trúng tầm mắt của Vưu Gia, hai người nhìn nhau thâm tình mười giây, trong mười giây này, Vưu Gia ngộ ra chân lý sâu sắc: Quả nhiên, người không thể làm chuyện xấu.
Trong thời khắc sinh tử, cô đột nhiên nhanh trí ôm Đại Bạch đang cọ chân mình lên bàn: “Nào, Đại Bạch, uống sữa.”
Đại Bạch: “…”
Lục Quý Hành: “…”
Dì cười một tiếng cực kỳ không phúc hậu.
Trường hợp lại rơi vào xấu hổ.
Chú thíchHoàng Thế Nhân: Nhân vật phản diện trong phim Bạch Mao Nữ