Khi Vưu Gia thò lại gần nằm lên người anh, Lục Quý Hành liền tùy tay ném kịch bản sang bên, đẩy mắt kính, duỗi tay ôm eo cô để cô nằm trên đùi mình, anh cúi đầu gạt tóc cô ra sau tai, trong mắt có ý cười: “Có khỏe không em?”
Còn không biết xấu hổ mà hỏi à? Vưu Gia vừa mới dâng lên câu cảm thán đã bị khuôn mặt văn nhã bại hoại của anh mê đắm quên hết.
Vưu Gia hừ một tiếng qua mũi, coi như trả lời cho vấn đề được lời còn khoe mẽ của anh.
Lục Quý Hành bật cười, ngón tay phất qua cánh môi cô, lại ép mạnh lên nó, bốn ngón khác thì bám chặt cằm cô, hoàn toàn khống chế cô.
Anh cúi đầu hôn xuống, khi anh chậm rãi cọ cát gặm cắt, Vưu Gia cảm thấy… Đại khái là anh nhập vai quá sâu.
Khí chất văn nhã bại hoại cộng thêm chút điên này sắp nổ tung rồi.
Có trong giây lát, Vưu Gia thấy trái tim mình đập không như bình thường.
Cô chợt cảm thấy cô có thể đi trả lời topic trên mạng: Gả cho diễn viên là cảm giác gì?
Bất cứ lúc nào, ông xã cũng có thể tâm thần phân liệt
Khi anh buông cô ra, Vưu Gia duỗi tay tháo kính của anh xuống.
Ừm, thuận mắt hơn nhiều.
Vưu Gia cọ lên trên, nghiêng người mặt úp vào n.g.ự.c anh, tìm tư thế thoải mái ngủ bù.
Lục Quý Hành đeo lại kính, kéo một lọn tóc của cô, thong thả vân vê, nhỏ giọng nói: “Dậy, đi ăn cái gì trước đi.”
Vưu Gia nổi tính trẻ con, lắc đầu ồm ồm nói: “Không đi, không đói bụng, không ăn.”
Lục Quý Hành không ép cô.
Anh chỉ ôm Vưu Gia lên, nâng bước đi đến nhà ăn sau đó đặt cô xuống ghế, chậm rãi cúi người, tay chống lên lâng ghế, đôi mắt cách một tầng kính mỏng lạnh híp lại nhìn cô: Anh quay lại mà thấy em lộn xộn thì em nhất định phải chết.
Anh dùng giọng điệu nói hôm này thời tiết không tệ cùng vẻ mặt lãnh đạm mà giấu giếm biến thái thành công làm trái tim nhỏ của Vưu Gia run lên, cô ngây người một hồi mới phục hồi tinh thần, hít sâu hai cái, cô lập tức tặng cho anh một đấm, nức nở lên án anh: “Anh không dỗ em thì thôi, anh còn bắt nạt em, anh có còn lương tâm hay không!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-dau-zawh/chuong-67.html.]
Lục Quý Hành bắt được tay cô, rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười của người bình thường, theo nguyên tắc không có cơn giận nào mà một nụ hôn không giải quyết được, một cái không được thì hai cái, anh thò lại gần hôn môi cô.
Anh đứng, Vưu Gia ngồi, mới đầu cô vẫn còn duy trì tức giận cùng kháng cự, nhưng khí thế độc tài trên người anh lại xuất hiện, chặt chẽ khống chế được cô, cô không thể động đậy được, hơn nữa trước giờ anh khiêu khích cô luôn có bài có bản, lúc sau Vưu Gia chỉ đành tước vũ khí đầu hàng, tự sa ngã mà hưởng thụ sắc đẹp hối lộ.
Cuối cùng anh buông cô ra, mặt mày đều là ý cưới, anh đè đỉnh đầu cô, dùng giọng điệu có thể coi là cưng chiều nói: “Được rồi, dỗ em, thỏa mãn chưa?”
Vưu Gia ôm tay quay đầu đi, hừ một tiếng không có khí thế, động tác trộm li3m môi càng khiến khí thế biến mất hoàn toàn, vẻ mặt em miễn cưỡng tha thứ anh, nhưng thật ra em không dễ dỗ như vậy: “Em muốn sữa bò ngọt, nóng, cả bánh mì nữa.”
“Tuân mệnh, nữ vương nhỏ của anh!”
Nữ vương thì nữ vương, còn nữ vương nhỏ, không khí phách chút nào.
Vưu Gia lại hừ hừ với bóng lưng đi vào bếp của anh, cuối cùng vẫn không căng được, cô bật cười.
Lục Quý Hành như đã đoán được tự trước, anh bỗng nhiên quay đầu, bình tĩnh mỉm cười một cách ưu nhã.
Thật là làm cô xấu hổ…
Vưu Gia cảm thấy với năng lực của Lục Quý Hành, cả đời này cô đừng nghĩ đến chuyện xoay người làm chủ.
Đây là chuyện đau đớn lòng người cỡ nào.
Nhưng mọi chuyện đều không có tuyệt đối đúng không!
Khi có một ngày Vưu Gia có thể sai bảo được Lục Quý Hành, khiến chịu thương chịu khó để cô xoay vòng, cuối cùng Vưu Gia cũng có loại tiểu nhân đắc chí như đả đảo Hoàng Thế Nhân(1) sau đó cầm roi da đánh ông ta quỳ xuống kêu ba.
A, trước khi ngày đó xảy đến vẫn phải cần tới rất nhiều việc để lấy đà.
Còn phải bắt đầu nói từ bữa sáng của Vưu Gia.
Vưu Gia được uống sữa bò nóng, ăn bánh mì do đại gia Lục tự tay quét mỡ vàng, cô li3m ngón tay vui vẻ ngồi gặm một cái cánh vịt không chút hình tượng, Lục Quý Hành ôm cô đến đây cho nên cô vẫn chưa đi giày, ngồi đó như người không xương, cơm đến há mồm, cô không tìm được giấy, suýt chút nữa là lau luôn lên tay Lục Quý Hành.
Anh ghét bỏ né đi, đồng thời đứng dậy rút hai tờ giấy ra tự mình lau khô cho cô.