Vưu Gia ngủ không bao lâu đã bị ép tắm rửa thêm lần này, anh không thành thật, khiêu khích cô cực kỳ ác liệt, xem cô mặt đỏ tai hồng, nằm bên tai cô cười khẽ, còn dùng đầu lưỡi li3m vành tai cô, sau đó nhẹ nhàng cắn xé.
“Vưu Gia, đối với em, trước giờ anh luôn là cầu gì cho đó.”
Người Vưu Gia mềm nhũn, cô ngẩng đầu phát ra tiếng từ cổ họng, trái tim lại run lên khi đối diện với ánh mắt anh, cô nhìn được ý cười tản mạn trong đôi mắt xinh đẹp ấy. Trong lúc hoa mắt say mê, cô thầm nghĩ: Anh thôi đi!
Anh lại cắn lỗ tai cô, dùng giọng điệu gần như thì thầm ái muội nói: “Em nói muốn, anh đương nhiên là có thể cho bao nhiêu liền cho bấy nhiêu.”
Đây là đang nói về tin nhắn cô gửi rồi!
Vưu Gia hiểu ra, hoàn toàn bị đốt chín, cô đám lên n.g.ự.c anh nhưng lại không có sức lực gì, mềm như bông, giống như làm nũng: “Anh không thể đứng đắn chút nào à.”
“Nói chuyện đứng đắn với vợ mình? Anh lại không bệnh.” Lục Quý Hành hừ cười, anh nâng eo cô để cô ngồi lên, đồng thời cầm khăn tắm bọc lên người cô, đi nhanh ra khỏi phòng tắm.
Khi Vưu Gia bị đẩy lên giường, cô còn đang nghĩ, cái gì mà lạnh lùng cấm dục, đều là chó má cả! Mặt người dạ thú còn kém không nhiều lắm.
Lục Quý Hành tự giác mình là người hào phóng giữ chữ tín, chính bà xã yêu cầu, đương nhiên anh sẽ cố thỏa mãn hết sức có thể.
…
Vì thế khi mặt trời lên cao, Vưu Gia còn chưa tỉnh hẳn, cô mở mắt ra cảm thấy có cảm giác mênh m.ô.n.g điên đảo, cả người đổ mồ hôi lạnh, vội vàng đi xem đồng hồ.
Buổi sáng 10 giờ, trái tim cô chợt lạnh, mồ hôi lạnh càng nhiều hơn, phía sau lưng đều bị ướt, cô vội xuống giường nhưng chân mềm nhũn, suýt nữa là quỳ xuống, cô đỡ eo, đang lúc trời đất quay cuồng, rốt cuộc cô nhớ tới hôm nay là cuối tuần, cô không phải đi làm.
Phảng phất như tàu lượng siêu tốc chậm rãi lao xuống từ trên đỉnh, trong lòng Vưu Gia còn sợ hãi chưa nguôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-dau-zawh/chuong-66.html.]
Bây giờ cô cảm thấy mình như bị Lục Quý Hành hủy đi toàn bộ linh kiện trên người sau đó lắp ráp lại lần nữa.
Cô không nhịn được đá chân một cái, hầm hừ mắng: “Đồ đểu!”
Chân lại bị mềm nhũn lần nữa, thật yếu kém…
Vưu Gia: “…”
Lục Quý Hành rửa mặt xong đi ra ngoài, ngồi bắt chéo chân đọc kịch bản ở phòng khách, một thân quần áo chỉnh tề, vẻ mặt lạnh nhạt hờ hững cách xa mọi người…
Ở trong mắt Vưu Gia, người vừa bị lăn lộn như sống lại lần nữa, chỉ thấy anh văn nhã bại hoại.
Cô bước đi rất chậm, hai chân có hơi không khép được, có trong giây lát, cô đặc biệt muốn bóp ch3t Lục Quý Hành, thật là… Cầm thú!
Lục Quý Hành đeo kính, loại có gọng vuông — vì anh muốn tìm cảm giác của bộ phim. Rất trùng hợp, vai diễn trong phim này anh diễn một kẻ văn nhã bại hoại, là một bộ điện ảnh huyền nghi, anh diễn một nhân vật phản diện ngầm, giai đoạn trước là cố vấn bị liệt phải ngồi xe lăn của một công ty khoa học kỹ thuật, giai đoạn sau như là có buff, một đường ngược thảm nhân vật chính, đến c.h.ế.t cũng làm người hãi hùng. Phim đầu tư không nhiều, đạo diễn tầm trung, đội hình diễn viên cũng không quá tốt, nhưng thắng ở kịch bản hay.
Lấy danh tiếng của Lục Quý Hành bây giờ, thật ra anh có nhiều sự lựa chọn hơn, chế tác lớn hơn, đội hình diễn viên tốt hơn… Nhưng con người anh có đôi khi rất tùy hứng, không có hứng thú thì anh không nhận.
Đối với việc anh từ bỏ bộ phim nam chủ kinh phí lớn, đi diễn một nhân vật phản diện ở phim có kinh phí ít, anh Mạch đau đớn đến không có lời gì để nói, nhưng vì hiểu anh cho nên không ép buộc.
Từ giây phút danh tiếng anh tăng lên là có vô số đôi mắt dõi theo anh, đối với lựa chọn này, có một vài người trong giới cũng là mở rộng tầm mắt.
Giới giải trí chính là nơi như vậy, bất cứ lúc nào giá trị của một người đều có thể thay đổi định nghĩa, nếu mấy tháng trước Lục Quý Hành có cơ hội như vậy, mọi người đều nói vận may của anh không tồi, nhưng bây giờ chỉ thấy đầu óc của anh không tốt. Lại hoặc là suy đoán công ty không muốn nâng đỡ anh, tiện đà não vẽ ra một tuồng kịch mới. Trong giới này, có đôi khi năng lực và vận may đều là lợi thế không cái nào kém cái nào, những ví dụ về việc một cơ hợi có thể thay đổi vận mệnh không chỗ nào không có. Nước lũ tư bản đẩy người lên, có đôi khi nổi tiếng rồi sẽ có nhiều chuyện không thể tự mình làm chủ. MG đối xử với Lục Quý Hành thật sự không tồi, mặc dù anh tùy hứng đến mức này mà công ty cũng không làm khó anh.
Nhưng Vưu Gia lại thích cái tính bình tĩnh gần như bừa bãi cùng kiêu ngạo này của Lục Quý Hành.
Anh có thể chờ, nhưng không thích thì anh không cần.