Lúc đi vào, mẹ chồng Vưu Gia, mẹ Lục Quý Hành — quý bà Khương Yên đang vội vàng xếp đồ vào tủ lạnh trong phòng bếp, Vưu Gia gọi một tiếng: “Mẹ!” Sau đó thò lại gần xem: “Mẹ lại mang gì cho con ạ?”
Cô mở cửa tủ lạnh, “oa” một tiếng, sau đó lại “oa” thêm tiếng nữa, cuối cùng nói đùa: “Con cảm thấy có lẽ thủ lạnh nhà con quá nhỏ.”
Quý bà Khương Yên nghiêm túc gật đầu: “Ừm, đúng là hơi nhỏ, mẹ định hôm nào gửi tủ đông sang cho con.” Bà ấy nhìn trái phải, giơ tay chỉ một phía: “Bên kia, để dựa vào tường, làm một cái tủ đông hoàn chỉnh.” Nói xong lại lắc đầu: “Phòng này con trang hoàng không tốt, để không nhiều quá. Nếu biết thế này thì mẹ đã xem giúp hai đứa.” Bà ấy tiến lên hai bước, đứng ở cửa phòng bếp, nói phòng để đồ bên cạnh: “Hoặc là hủy phòng để đồ đi, đổi thành hầm chứa đá cũng được, sửa phòng bên thư phòng thành phòng để đồ.”
Bà ấy bên này đã nghiêm túc quy hoạch cải tạo nhà cho cô, Vưu Gia bên kia thì yên lặng hỗn độn trong gió, cô ôm cổ quý bà Khương Yên, làm nũng nói: “Mẹ, con nói đùa đó, chỉ có hai bọn con ở thì nào cần dùng đến hầm chứ đá, quá khoa trương.”
Cô lại không có tài sản hàng tỉ muốn kế thừa, không thể lãng phí tài nguyên xã hội như vậy được.
Đúng lúc này mẹ Vưu đi đến, nhìn thấy Khương Yên bà lập tức vui vẻ. Tóm được bà thông gia hàn huyên một hồi, mở ra tiết mục hằng ngày là khen lẫn nhau, một người nói: Vưu Gia nhà chúng tôi có phúc, gả cho gia đình tốt. Một người nói: A Quý mới có phúc, cưới được cô vợ tốt.
Vưu Gia nghe được đều nổi da dà, hai người còn không chê chán ngấy, chỉ hận không thể khen tận chân tơ kẽ tóc con đối phương một lần.
Trước giờ Khương Yên luôn thích Vưu Gia, diện mạo xinh đẹp, tính cách tốt, ngoan ngoãn hiểu chuyện, quả thật giống như thiên sứ, ai không muốn có cô con gái xinh xẻo dễ thương chứ, vốn dĩ bà ấy nghĩ mình không có cái phúc này, không ngờ con trai cũng tranh đua, mang về cho bà ấy một cô, thật là mỗi ngày nằm mơ cũng cười tỉnh được, chỉ muốn cho cô mọi thứ yêu thương, chăm sóc cho đủ.
Ba người hoàn thành một lần gặp mặt nhiệt tình dào dạt, cuối cùng cũng đứng dậy rời đi, Vưu Gia không giữ lại được, đành phải đứng dậy lưu luyến không rời tiễn người đi.
Ngoài cửa, mấy người lại bắt chuyện với nhau, quý bà Khương Yên nắm tay Vưu Gia, nói với mẹ Vưu: “Con của Gia Gia và A Quý nhất định sẽ rất xinh đẹp.”
Mẹ Vưu phụ họa: “Còn không phải sao! Khó coi thì đúng là không có thiên lý.” Nói xong còn nhìn bụng Vưu Gia: “Vẫn chưa định có à?”
Thật ra gần nửa năm nay hai người không tránh thai gì cả, có điều thời gian hai người gặp nhau không nhiều lắm, cũng không… Mấy lần.
Bị ba mẹ hỏi, Vưu Gia xấu hổ đỏ mặt: “Cũng không cố ý không cần, này… Xem duyên phận.”
Khương Yên và mẹ Vưu nhìn nhau cười, giống như nhìn thấy được cháu trai cháu giá trưởng thành kết hôn sinh con qua những lời này của Vưu Gia, hai người kích động vô cùng, lại tiếp tục bàn luận thêm mấy hiệp về vấn đề thiết kế phòng nhi đồng, cuối cùng mang theo nụ cười hài lòng di giá về nhà.
Vưu Gia tiễn người đi, quay về nằm trên giường, cảm thấy mình vẫn như cây tảo biển hỗn độn trong gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-dau-zawh/chuong-64.html.]
Cô trở mình, ghé vào giường nhắn tin cho Lục Quý Hành: A Quý, em đã đến tuổi tác bị giục sinh con T﹏T thật ra sinh con cũng không tệ, náo nhiệt, anh không có ở nhà, trong nhà rất quanh quẽ ╯^╰!
Tin nhắn đầy lên án này không được đáp lại, chắc là anh đang đóng phim.
Vưu Gia bĩu môi, người bận rộn hầy!
Cô và linh hồn lười nhác đấu tranh mười phút, cuối cùng giãy giụa đi tắm, hôm nay lăn lộn cả ngày, quá mệt mỏi, gần như vừa tắm xong là lăn ra ngủ luôn.
Nhưng ngủ không an ổi, cô mơ liên miên, mộng thực điên đảo, lúc thì mơ thấy mình sinh con, lúc thì mơ mình biến thành trẻ con, lúc lại mơ mình cho con uống sữa, lúc lại mơ Lục Quý Hành cho cô uống sữa, ở trong mơ cô còn kháng nghị cái giả thiết kỳ quái này, mơ mơ mang mang nghe thấy tiếng “rắc rắc”, cửa phòng mở.
Vưu Gia lập tức tỉnh ngủ, mồ hôi lạnh ứa ra, phản ứng đầu tiên là có phải trộm vào nhà không.
Tuy rằng an ninh của tiểu khu rất tốt, nhưng chuyện có xác suất nhỏ vẫn có khả năng xảy ra, hơn nữa vừa nãy cô vừa mơ giấc mơ liên tiếp, đang lúc trí tưởng tượng phong phú! Lập tức trong đầu cô vẽ ra cảnh mình phản kháng kịch liệt.
Đang lúc nội tâm giằng co, cô lắc lư điên cuồng giữa giả c.h.ế.t hay là phản kháng thì đèn phòng chợt sáng lên.
Lục Quý Hành vừa cởi nút tay áo vừa mở cửa phòng tắm, lúc này anh đã cởi áo trên ra, tiện tay ném xuống giường, nâng bước đi qua tủ quần áo, trong lúc này, anh còn thuận tay tháo dây lưng, đồng thời c ởi quần ném trên tủ đầu giường.
Lúc này anh chỉ mặc một chiếc quần góc bẹt, khi xoay người còn thản nhiên liếc qua Vưu Gia, anh mệt mỏi xoa bóp giữa mày, thuận miệng hỏi: “Đánh thức em à?”
Vưu Gia bị sự kinh hãi cùng hình ảnh cấm trẻ em đánh đòn trọng kích cùng lúc, cô tiếp tục làm cây hải tảo bay hỗn độn trong gió.
Qua một lúc lâu, cô mới nuốt nước miếng nói: “Anh không thể nghiêm túc c ởi quần áo được à.”
Vừa đi vừa cởi, anh thật giỏi.
Lục Quý Hành lại liếc nhìn cô một cái, vui vẻ bật cười, cô nhóc này chưa tỉnh ngủ nên nói mê sảng à!
“Em làm mẫu cho anh xem, nghiêm túc c ởi quần áo là cởi thế nào?”