Cuối cùng con mèo bông kia cũng rơi vào tay Vưu Gia, cô chôn mặt vào bụng thú bông, càng nghĩ càng thấy thẹn.
Cô không cố ý, chỉ là… Căng thẳng, đầu óc nóng lên liền chạy, fans dịu dàng như vậy khiến cô hơi xấu hổ.
Lục Quý Hành đăng Weibo:
@Lục Quý Hành: Đã đưa đồ, cô ấy rất thích, cảm ơn [ảnh]
Ảnh đính kèm là hai tay đang ôm thú bông của Vưu Gia.
Trong phòng nghỉ khách sạn, ánh đèn trần mờ nhạt ấm áp. Vưu Gia ngồi trên ghế cao chân, dưới ánh đèn càng có vẻ nhỏ nhắn hơn, bên cạnh có người nóng lòng muốn thử đến gần nhưng bị Lục Quý Hành lạnh lùng nhìn sang nên lại lùi bước.
Vưu Gia không nhìn thấy, trên thực tế cô không hiểu biết nhiều về quan hệ nam nữ, yêu hay không yêu, thử hay không thử… Rất nhiều chiêu thức làm quen của nam nữ cô đều không hiểu, bởi vì…
Khi còn chưa biết yêu là gì đã bị Lục Quý Hành lừa đi.
Cô là tay mới không có kinh nghiệm yêu đương, nói như vậy khả năng có hơi nói quá, nhưng nếu có cậu trai nào giả vờ làm người qua đường đến hỏi cô có tiền lẻ không hay là mượn đồ thì chắc chắn cô sẽ không suy nghĩ quá nhiều. Trừ phi kỹ thuật diễn của đối phương quá vụng về, làm cô cảm thấy kỳ lạ, lúc ấy cô mới có thể nghi ngờ một chút.
Cho nên bây giờ ‘nguy cơ tứ phía’, ‘hổ lang bao vây’, đều là do chính Lục Quý Hành gây họa!
Lục Quý Hành âm thầm cầm tay Vưu Gia, nói với cô: “Nào, chơi trò chơi đi, làm biểu cảm xấu nhất.”
Vưu Gia khó hiểu nhìn anh, sau đó một tay ấn mũi, một tay kéo lỗ tai làm mặt lợn, hỏi: “Đủ xấu chưa?”
Lục Quý Hành cười khẽ, vô trán cô nói: “Ngoan!”
Nói xong anh cúi đầu xem điện thoại.
Vưu Gia: “… Chẳng lẽ anh không nên làm một cái à?” Đây không phải cuộc thi xem ai xấu hơn sao?
“Không, quá xấu.” Lục Quý Hành không biết xấu hổ trả lời cô một cách đương nhiên.
Vưu Gia: “…” Lại lừa cô, quá đáng!
Vưu Gia đi qua kéo tai anh, xoa loạn đầu anh, làm xong mới thấy tâm lý cân bằng một chút.
…
Chỉ ba giây, nhóm fans đã kéo tới chiến trường.
“Thầy Lục của chúng ta cũng đăng Weibo.”
“Vui buồn lẫn lộn, thật đáng mừng.”
“Hưởng ké mẹ Tiểu Tiểu Quý, a, đột nhiên chua xót thế này là sao đây…”
“Không nói gì thêm, anh, Tiểu Tiểu Quý, cảm ơn!”
“Khiêm tốn chút đi!”
“Hừ, quá đáng!”
“Một chân đá đổ bát cơm chó của anh, cũng đánh nát đầu chó!!!”
“Còn cột anh lên cây.”
“Dẫm chân anh!”
“Cuối cùng nói lời độc ác với anh: Ba năm ôm hai hừ ╯^╰”
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-dau-zawh/chuong-51.html.]
Còn có một đám nghiên cứu tay Vưu Gia.
“Tay chị gái đẹp quá.”
“Tay nhỏ thật đó, tôi đoán chiều cao không quá một mét sáu.”
“Chênh lệch chiều cao tuyệt nhất sao? Có phải lúc hôn anh mình thì cần kiễng chân không?”
“Não bổ cảnh tắm rửa được anh bế lên bồn rửa tay… Chảy m.á.u mũi.”
“Tôi đoán anh có thể ôm chị gái bằng một tay. Tôi nhớ có một lần phỏng vấn đã nhắc đến.”
“Lầu trên đứng lại, tiết mục gì, mùa thứ mấy, cầu chỉ đường!”
“Quên mùa nào rồi, hình như là chương trình vũ đạo kia, dẫn chương trình hỏi anh ấy lực cánh tay thế nào, anh ấy nói đã từng thử, đại khái có thể một tay ôm người hơn 40 kg.”
Bên cạnh có người nói tiếp: “Hơn 40 kg, con gái à?” Lục Quý Hành cười, không nói tiếp.
Bây giờ bị nhắc tới, fans ưu tú lập tức bắt lấy trọng điểm: “Lớn mật suy đoán một chút, người hơn 40 kg được anh ôm bằng một tay là… Ừm, các chị em hiểu:)”
“Các cô… Đều là ma quỷ sao?”
…
Lục Quý Hành tùy tiện kéo bình luận, lắc đầu cười khẽ, sau đó đặt điện thoại xuống.
Vưu Gia lấy trộm lại xem.
Tiểu Tiểu Quý? Chuyện này không trôi qua được rồi.
Cô cúi đầu xem xét cái bụng vẫn bình thường của mình, cảm thấy có lẽ Tiểu Tiểu Quý còn… Rất xa xôi?
Tuy Vưu Gia kết hôn rất sớm, nhưng trước kia đang còn đi học, tốt nghiệp vào bệnh viện, thời gian thực tập chưa hết, chính cô vẫn như đứa trẻ, trước giờ cô chưa từng nghĩ đến chuyện mang thai. Bây giờ sự nghiệp của Lục Quý Hành đang vào gia đoạn phát triển, có vẻ cũng không phải thời cơ tốt.
Chẳng qua Vưu Gia cũng tò mò, nếu sau này có con thì sẽ thế nào.
Tốt nhất là giống cô, đẹp!
— hắc hắc, nhây một chút rất vui.
Ha ha ha ha ha ha, nghiêm túc mà nói thì giống Lục Quý Hành vẫn tốt hơn, tuy rằng anh vừa mưu mô vừa bi3n thái, lúc nào cũng trêu cô, nhưng thật sự rất đẹp!
Vưu Gia là người nông cạn thế đó :)
Tính cách giống cô là được, đáng yêu…
— lại nhây một chút cũng vẫn rất vui vẻ
…
Thật ra đều không sao cả, khỏe mạnh là được, có thể không cần quá đẹp, không cần quá cao, không cần quá đáng yêu, vốn dĩ sinh nở một sinh mệnh mới chính là một chuyện vui sướng đáng chờ mong, quan trọng nhất chính là, ba của đứa trẻ tên là Lục Quý Hành!
Nghĩ đến chuyện anh trông trẻ là Vưu Gia liền kích động không kiềm chế được.
“Này, A Quý anh muốn con trai hay là con gái?” Vưu Gia kéo anh hỏi.
Lục Quý Hành đút một miếng pancake xoài vào miệng cô: “Thuận theo tự nhiên, sao cũng được, anh thích hết.” Anh liếc nhìn cô, nói thật, anh không quá tin tưởng vào khả năng trông trẻ của cô.
“Em muốn có con trai, con gái quá yếu ớt, em sợ nuôi không tốt.” Vưu Gia mở to mắt, còn mặc sức tưởng tượng.
Lục Quý Hành hừ cười: “Muốn sinh?”
Vưu Gia: “…”